[Sky COLT fanfic] [CalebxShy]
Một tác phẩm để lâu trong kho.Vui vẻ thưởng thức…
Một tác phẩm để lâu trong kho.Vui vẻ thưởng thức…
Tôi đã hối hận vì chính lựa chọn của mình, nhưng không kịp nữa rồi. Tôi nhớ em nhưng đã bỏ lỡ em mất rồi.…
Trần Minh là một người làm tiêu bản động vật, thân xác này là kẻ giết người hay chính tôi là kẻ giết người? Bí ẩn đang dần được hé lộ qua những vụ án ly kì và hấp dẫn.…
|Đây là mảnh vụn về tâm sự của Lune|• Lấy bối cảnh là khoảng thời gian cấp ba của Lune phải trải qua nhiều điều khó nói• Là ghi chép khái quát về cuộc sống của Lune×WARNING×: "CÂU CHUYỆN KHÁ NHẢM NHƯNG ĐÓ LÀ CÂU CHUYỆN CỦA LUNE"…
Tóm tắt:Kể về một cô bé với hành trình đi tìm những mảnh ghép kí ức của bản thân.Và những vụ án xung quanh cô ấy.Những vụ án đó như như những chìa khóa để khôi phục lại kí ức của cô.Từ căn phòng bị khóa kín đến tiếng đàn piano ...những vụ án hóc búa không có lời giải đáp.Dần dần cô phát hiện ra một sự thật là......-"Tại sao mình không nhớ chứ?"-Sự sống ,cái chết,thiện hay ác ...........tất cả đều sẽ chấm dứt !-"Mình....là ai"(Trích từ những lời nói trong nhân vật)…
Câu chuyện kể về cuộc trò chơi định mệnh đã ghép 2 người lại với nhau. Nhưng tình yêu ko cho phép như thế. Nữ chính đã chết nhưng câu chuyện vẫn còn tiếp diễn...LƯU Ý: KO SAO CHÉP, COPY DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. KỂ CẢ CÓ GIỐNG VỚI 1 SỐ CHUYỆN NÀO ĐÓ!#Lãnh_Hàn_Thiên_Munz…
Có những người rời khỏi thành phố vì họ thất bại.Nhưng cũng có những người rời đi chỉ vì trái tim họ chưa từng thuộc về nơi đó.Miyamoto Meikuko sống nhiều năm giữa Tokyo đông đúc - nơi những chuyến tàu không bao giờ ngừng chạy, những văn phòng sáng đèn đến tận khuya và con người luôn phải vội vã để không bị bỏ lại phía sau.Cô từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút nữa, mình rồi sẽ quen với cuộc sống ấy.Nhưng càng trưởng thành, Meikuko càng nhận ra bản thân không thật sự mong muốn một cuộc đời quá rực rỡ.Điều cô luôn tìm kiếm chỉ là một căn bếp nhỏ có ánh nắng buổi sáng, một khu vườn đủ để trồng vài luống hoa, những ngày yên tĩnh không cần phải sống quá nhanh và một nơi mà cô có thể thở mà không cảm thấy mệt mỏi.Rồi vào một ngày mưa đầu xuân, cô lặng lẽ rời khỏi Tokyo.Không nói với ai.Không để lại điều gì ngoài sự im lặng.Cô chuyển đến một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân đồi ở miền Bắc Nhật Bản, sống trong một căn nhà gỗ cũ kỹ cùng chú chó nhỏ tên Yuki.Từ đó, những ngày của cô chỉ còn mùi bánh mới nướng, tiếng gió ngoài hiên, những buổi chiều ngồi may vá bên cửa sổ và cảm giác bình yên mà cô đã tìm kiếm suốt nhiều năm."Dưới Chân Đồi, Có Một Mái Nhà Gỗ" là một câu chuyện chữa lành nhẹ nhàng, chậm rãi và đầy cảm xúc dành cho những người đã từng mệt mỏi với thế giới quá ồn ào ngoài kia.…
Thik thì vào xem , ko thì go away😉…
Câu chuyện tình cảm của hai bạn trẻ thì đã có Nhật kí trưởng thành rồi, còn đây là những câu chuyện bựa thường ngày của cặp đôi có niềm khát khao mãnh liệt là luôn cho bạn ăn gato đều đều dù cho bạn đã có bãi **** để cắm hay bạn là những pháp sư cầu mưa chuyên nghiệp =...=…
này nhật ký thật tớ hay buồn mà chả biết viết đâu :((…
Kim Taehyung và Jeon Jungkook vốn cẳng ưa gì nhau. Cuối cùng lại về bên nhau.…
Chúng ta là hai đường thẳng song song?? Nếu như em cố gắng, anh nghĩ xem chúng ta liệu có thể trùng được không??Anh không quan tâm em có ghét anh đến mức nào, anh chỉ biết anh yêu em, quan tâm em là điều suốt đời này anh không thể dừng lại được và xin em đừng bắt anh dừng lại cuộc sống của mình…
warning: đứa nào đưa đến tai gv t chặt chim"ơ nhưng P cao thế thì sao D với tới được" chưa nói hết câu tôi đã thấy người mình được nhấc bổng lên"-cao thế này đã đủ chưa" nhưng tí nữa P thả D xuống thì D vẫn thấp hơn P mất"P không thả, P sẽ bế D cả đời" bế cả đời á?! ừ, bế cả đời…
NHỮNG CÂU CHUYỆN CỎN CON VỀ NGƯỜI CON GÁI MÀ NGƯỜI TA HAY GỌI LÀ "NỮ PHỤ".Biết làm sao đây,khi lòng người không thấu.Biết làm sao đây,khi tình yêu không đổi.Anh vẫn chỉ hướng về mình cô ấy, và rồi em nhận ra mình nên chọn cách ra đi, ra đi trong thầm lặng.(Trích "Câu chuyện số 1" .)Chỉ một mình tôi đa tình, tôi biết. Chỉ một mình tôi đồng tính, tôi cam chịu. Trót yêu cậu rồi, chính tôi cũng khổ tâm lắm chứ. Gai đâm chết tim rồi, tôi phải làm sao đây?(Trích "Câu chuyện số 2".)CREDIT: RUKYCHITÁC GIẢ: LuuBẢO LƯU MỌI VẤN ĐỀ VỀ TÁC PHẨM.TRUYỆN CÓ NỘI DUNG HOÀN TOÀN KHÁC BIỆT. KHÔNG GIỐNG THỂ LOẠI NỮ PHỤ THƯỜNG THẤY.Tôi không viết nữ phụ quá mạnh mẽ hay quá gớm ghê. Nhân vật của tôi từng chịu tổn thương, khổ đau trong tình cảm, và tôi tiếp tục vẽ nên câu chuyện về mái ấm của họ. Chỉ thế thôi. Các anh/ chị nam chính, hết cửa trong này rồi. Đây là tâm sự, tâm sự!…