Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kể từ sau trận chiến New York, Tony đã mắc chứng sợ bóng tối và không gian hẹp một cách nghiêm trọng. Thế nhưng gã đã giấu đi sau lớp mặt nạ thờ ơ của mìnhNhưng điều gã không thể ngờ tới nhất đã xảy đến với bản thân- Một sự cố thang máy.------------------------Rating: GRelationship: Steve Rogers/Tony StarkTag: Hậu Avenger 2012; Panic Attack; Angst; Nyctophobia; Claustrophobia------------------------Author: onlyucanbewithme! Please do not repost without permission !! Không đăng lại, mang tác phẩm đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tác giả !…
Project Chapter25 for DomicMasterDHE, mafia, trả thùVăn ánĐêm hôm đó, chất độc trong cơ thể anh phát tác, từng cơ quan nội tạng đều đau đến nghẹt thở, lồng ngực khó khăn hô hấp."Sao lại phát tác trước thời hạn rồi...khụ...""Hùng!"Quang Hùng mơ hồ nhìn thấy hình bóng của Dương hớt hải chạy vào, cái ánh mắt đó...quả thực là ánh mắt lần đầu tiên anh gặp được cậu. May mắn trước khi chết, còn được gặp ánh mắt này lần hai."Hùng...anh không được ngủ, tỉnh táo lại cho tôi, tôi giao việc cho anh bây giờ...tỉnh lại đi..."…
Project Chapter25 for DomicMasterDSE, mafia, ngượcVăn ánDương đi tới một vùng núi nhỏ, đi lên tới nơi cao nhất, nơi có thể ngắm nhìn toàn bộ mảnh đất này"Hùng, tôi mang tới rượu bồ công anh em thích nhất, hôm nay ở giữa trời đất tuyên bốTÔI YÊU EM"Nói xong thì rót hai chén rượu, một chén uống cạn, một chén gửi tới cho em…
Project Chapter25 for DomicMasterDSE, mất trí nhớ, đô thị hiện đại.Văn án"Không...chúng ta không thể...anh xin lỗi..." Bàn tay đang dơ lên không trung của anh buông lỏng xuống, hai mắt từ từ nhắm lại, như muốn trút hết những ký ức đau khổ của kiếp này, an nhiên mà chết đi."Đừng...Hùng ơi...đừng mà..."…
Mù là lãng mạn nhất tàn tật, bởi vì nó khiến cho mọi người dụng tâm cùng cái khác cảm quan đi lĩnh ngộ thế giới này.Có lẽ là thượng đế nhìn hắn quá mức hoàn mỹ, nhẫn tâm thu đi của hắn ánh mắt.Hắn không hối hận, khá vậy không có nghĩa là sẽ không trong lòng yêu nhân diện tiền hơi hơi có chút tự ti.Tình yêu, tại kia đêm nghe được của nàng khóc nức nở thanh khi nở rộ.Nàng nói, đây là một hồi không có tình yêu trụ cột hôn nhân.Nàng lại nhân yêu ảm đạm thần thương.Hắn nói, ta không thương nàng.Nhưng này là hắn cả đời này, tát quá lớn nhất một cái dối.Cảm giác an toàn, với hắn mà nói là như vậy xa xỉ gì đó.Nếu sau này có một ngày, ngươi bỗng nhiên có dũng khí nói cho ta biết của ngươi yêu, như vậy, kia đem là chúng ta tối tốt đẹp trí nhớ.Ta từng nghĩ đến ngươi là một cái thiên sứ, là thượng đế chiếu rọi ta yên lặng hắc ám thế giới nhất lũ ánh mặt trời, khả ngươi lại muốn xoay người rời khỏi. Ta mới biết được, ánh mặt trời là cần đại địa ôm . Ta không thể gần hưởng thụ của ngươi ấm áp, mà chưa từng ôm ngươi. Hoàn hảo, yếm đi dạo, ngươi ta như trước đứng ở tại chỗ.Nếu như tình yêu chính là một hồi long trọng hào đổ, ta đã chụp bàn hạ chú, ngươi có nguyện ý hay không thành toàn ta chỉ thắng không thua?Nội dung nhãn: đô thị tình duyên, tình có chú ýTìm tòi mấu chốt tự: nhân vật chính: Diệp Thanh Trần, Lạc Phiên ┃ phối hợp diễn: Trình Man Man, Diệp Thanh Đằng, Thẩm Hi Thần, Lâm Na, Thiên Lạc Anh ┃ cái khác: mắt manh, phất quần áo hồng trang…
Lý Chí Phàm x Liễu Thuận Phong Ôn nhu đế vương công x Ngạo kiều thừa tướng thụ Đồng nhân vănTác giả: 雁度关山Edit + Viết mới hoàn toàn (Đã có sự cho phép): Lavender2021998Thể loại: Đam mỹ cổ trangNội dung: từ chap 95 của truyện tranhLiễu Thuận Phong buồn bã nhìn xuống khoảng sáng mờ mờ được chiếu bởi ánh trăng. Khi cơn buồn ngủ sắp ập đến, hắn nghe thấy có tiếng bước chân, nhẹ nhàng và ổn định, tiến tới phòng giam của mình. Bên tay phải hắn, cánh cửa phòng giam bật mở. Hai tay Liễu Thuận Phong nắm chặt thành nắm đấm. Hắn nhìn đăm đăm vào bức tường đối diện, sẵn sàng tiếp nhận bất cứ cực hình nào. Đằng nào cũng chết!"Các ngươi lui hết đi"Giọng nói này... Liễu Thuận Phong thả lỏng người, quay đầu lại. Trước mắt hắn là một hình bóng cao gầy quen thuộc. Một nửa gương mặt tuấn mỹ của người đó bị che khuất trong bóng tối. Hắn không nhận ra mình đã mong được nhìn thấy người đó nhiều đến thế nào."Hoàng thượng?"***Đây là một fanfic khá hay tớ tình cờ đọc được trên Weibo nên quyết định dịch lại, điều chỉnh plot cho hấp dẫn và viết thêm nhiều tình tiết mới cho kịch tính.Hi vọng chúng ta có thể đồng hành cùng nhau cho đến khi truyện kết thúc.…
Đêm đó, thị trấn nhỏ Tuyệt Luân Đế mất điện, nhân vật chính Trương Cổ chạy đến hỏi anh bạn trực trạm điện là Phùng Kình về nguyên nhân mất điện, nhưng anh chẳng nhận được câu trả lời mình cần mà kì lạ là anh bạn kia lại hỏi lại Trương Cổ một câu rất khó hiểu: "Ba trừ một bằng mấy?". Khi về nhà, Trương Cổ bất chợt gặp một đứa bé trai chỉ độ một tuổi ngồi bơ vơ ven vệ đường. Trương Cổ thấy lạ, vì đêm hôm thế này, ai lại bỏ con nhỏ ở đây, càng lạ hơn là thằng bé không khóc mà chỉ nhìn chằm chằm vào anh. Trương Cổ ái ngại nhưng quyết định không bế đứa bé ấy theo mà cứ để nó ngồi đó rồi về báo cho mọi người trong thị trấn biết. Thấy đứa trẻ tội nghiệp, có người dân trong thị trấn tình nguyện đem nó về nuôi, nhưng cùng với sự có mặt của đứa trẻ, một loạt những sự việc bí ẩn và đáng sợ đã xuất hiện trong thị trấn...Lẽ nào đứa bé chính là người gây ra những điều bí ẩn đó? Phùng Kình thật sự là người thế nào? Tại sao anh ta lại hỏi Trương Cổ câu hỏi khó hiểu đó? Câu đó mang ẩn ý gì? Để làm sáng tỏ những khúc mắc đó, Trương Cổ đã bất chấp hiểm nguy để tìm kiếm đáp án, mà khi đã dấn thân, chính anh cũng khó lường trước được: liệu mình có sống sót để đến đích hay không?…
Project Chapter25 for DomicMasterDSE, ngược, thanh xuân vườn trường, đô thị hiện đại.Văn án"Hoá ra khi yêu, là khi người ta đã quên hết rồi...mà bản thân vẫn còn tương tư đến đau lòng như vậy."…