vicuong | điên
ừ thì đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu…
ừ thì đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu…
lận đận ai ơi…
ᵛᵐⁱⁿ 𝗒𝗈𝗎 𝗄𝗇𝗈𝗐 𝗍𝗁𝖾𝗒 𝗆𝗂𝗀𝗁𝗍 𝖻𝖾 𝖿𝖺𝗄𝖾 𝗋𝗂𝗀𝗁𝗍? -𝗒𝖾𝗌 👥…
• vice versa: những gì bạn nói ra cũng đúng ở chiều ngược lại.park jihoon thích kim bangjeon và ngược lại. warning: bad words…
Là chúng ta, nhưng không có sau này. Bởi vốn dĩ hiện tại tự nó đã là một loại chia li.Tiếc hận cùng dằn vặt khôn nguôi đan lẫn vào nhau, chúng ta đều cố chạy đến đích, nhưng sau cuối, chẳng có thực chất nào đang đợi cả. Cuộc hành trình này, vốn dĩ là dẫn đến hư vô.Cảnh báo: Fic này không có lowercase.…
Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang ra khỏi đây 🎱🥀…
chuyển ver…
jeong jihoon thương mếnpark dohyeon thương em thật nhiều…
Vicho…
Tam tòng, tứ đức.…
Jeong Jihoon không đồng ý với quyết định của hắn.…
thầy park em jeong…
cảnh báo mất nãoheader inspo: the wrxdies album - wrxdies…
Bị ép là thật, fan service là thật, nhưng yêu bạn cũng là thật.Tiêu đề: Fan ServiceTác giả: PIEECouple: GuriaCảnh báo: OOCTình trạng: Oneshot đã hoàn thànhMong được ủng hộ!…
giữa muôn vàn pháo giấy rực rỡ bay rợp trời, jeong jihoon không hề nhận ra, bản thân vừa để lộ một thoáng thần sắc có thể gọi là thơ ngây.…
"và anh vẫn sẽ luôn yêu em, luôn thương emmặc ngoài kia biển lớn, đang âm u bao mây đenanh vẫn sẽ chờ em phía xa nơi nàycùng một ngàn vì sao vẫn đang ở đây"warning: high quá high cái việc họ fl ig nhau, sẵn dạo này ghiền bài này kèm với việc chúng ta sắp phải yêu xa nên mình viết.…
"Người ơi... người ở đừng về..."Trịnh Chí Huân vẫn thường nương theo nhịp võng đưa mà hát ru cô con gái nhỏ bằng câu quan họ xứ này mỗi khi nắng trưa đã đứng bóng giữa đỉnh trời.Người ta vẫn bảo quan họ là cái nợ của miệng thế, hát để mà níu, mà giữ, để làm khổ nhau bằng cái sự dùng dằng chẳng nỡ dứt tà áo nhau. Nhưng với Huân, mỗi khi cung bậc ấy cất lên, nó không chỉ là lời ru cho trẻ thơ say giấc, mà là tiếng lòng cậu đang lơ lửng - Nỗi nhớ chồng trong lòng Huân không nồng nhiệt như lửa đốt đồng, mà nó cứ âm ỉ, e ấp như mùi trầm hương vương trên vạt áo chàm của anh còn sót lại trong buồng. Cậu cúi xuống, nhìn đứa trẻ đang chìm vào giấc nồng, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống gò má phúng phính. Đứa nhỏ này có cái nốt ruồi nơi đuôi mắt mà bố nó hay bảo rằng y hệt cậu - người ta gọi là lệ đường, là dấu ấn của những kiếp người phải vay mượn niềm vui để trả nợ nỗi buồn.Trả nợ...trả cho đến ngày nắng hạ thắp vàng bên hiên, bóng dáng Phác Đáo Hiền bằng xương bằng thịt sẽ trở về trước mắt, khép lại những dùng dằng, đem hạnh phúc vẹn tròn hong khô giọt lệ sầu vương của Trịnh Chí Huân…
lowercase, r18, chân váy…
Tình đắng như ly cà phê. Warning: JosCarl mention…
author: @Lumang0216link gốc: https://archiveofourown.org/works/62087524edit chưa có sự đồng ý của author, vui lòng không mang khỏi đâykhông đảm bảo chính xác 100%…