mtlc 704-712
…
Một câu chuyện tình nhỏ về đôi học sinh dễ thương.…
Cạn lời, héo lời, sa mạc lời,.....Đọc đi rồi có gì thì đừng hỏi con au vô tội này TT_TT.Tôi ko biết nội dung là gì đâu nhá, tôi còn chưa đọc làm sao mà biết chứ! 😂Đọc đi rồi biết rồi cmt cho tôi, tôi trả lời hết. 😂😂…
cà phê và sữa là hai loại thức uống khác biệt nhau hoàn toàn về mùi vị và màu sắc .Cà phê đắng ,đậm đà và là sự trưởng thành chính chắn, Sữa ngọt dịu và thơm mang lại cảm giác dễ chịu, nhẹ nhàng mềm mại. Tưởng chừng như hai mùi vị ấy sẽ không bao giờ hòa chung được nhưng khi đã kết hợp nó trở thành một loại thức uống tuyệt vời. Cũng giống như tình yêu có lúc thăng lúc trầm lúc đầy ắp tiếng cười hạnh phúc lúc đầy nước mắt và cảm xúc. Một chút đắng một chút ngọt nhẹ xen lẫn đậm đà và dịu dàngHãy thử xem!…
Chỉ đơn giản là muốn viết lên nổi lòng của mình, xem nó như cuốn nhật ký. Mong các bạn có thể chia sẻ cùng tôi.…
Trên Thế giới này có biết bao cô gái, cớ sao anh chỉ yêu mình em? Cũng chỉ đối xử tốt với mình em?Anh đường hoàng là tổng giám đốc của tập đoàn thời trang nam QR nổi tiếng toàn cầu, lãnh khốc và tàn bạo là phong cách làm việc của anh, vậy mà chỉ cần em đưa ánh mắt cầu xin, anh sẵn sàng chở em đi khắp các phố xá. Anh rõ ràng nổi tiếng là lạnh lùng, vậy mà chỉ cần em cười thôi cũng đủ làm anh tan chảy. Anh thật sự là một tên chỉ biết dùng tiền để giải quyết vấn đề, vậy mà chỉ vì em không muốn, anh sẵn sàng bỏ tất cả thời gian để tự làm một món quà tặng em.Anh trước giờ nổi tiếng là cứng rắn không gì xoay chuyển được, một khi đã chú tâm vào công việc thì không ai cản nổi, vậy mà chỉ cần em có chuyện gì, anh lập tức bỏ lại tất cả để chạy đến.Người ta bảo làm bạn gái với người như anh, ngoại trừ hưởng lợi về vật chất thì chẳng hạnh phúc gì. Chắc chắn là người ta nói sai rồi, nhìn em không khác nào cô gái hạnh phúc nhất Thế giới mà.~~~Đây là câu truyện về cô gái 17 tuổi Hoàng Bình Nhi, một cô gái hoàn toàn bình thường bỗng dưng lại lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc tập đoàn QR Trần Khải Nguyên. Một câu truyện nhẹ nhàng về cặp đôi này, không sóng gió, không đau thương, chỉ có hạnh phúc.--------------Đây là câu truyện cực kì cực kì nhẹ nhàng, nên mình khuyên những bạn nào muốn tìm kịch tính thì không nên đọc :3. Còn những bạn nào muốn đi tìm bình yên trong tâm hồn thì đọc nhé :3Truyện này lúc nào mình yêu đời sẽ lại nghĩ ra được chương mới nên lâu mới có 1 chương nhé :3.…
Cuộc gặp gỡ bất ngờ và người con gái ấy đã cứu tôi suýt chết.Cũng chính cô gái ấy làm trái tim tôi rung động. Và một mối tình đầy lãng mạng .Đây là lần đầu tiên mình viết truyện có gì góp ý nha mọi người.…
"Nàng, người con gái trong tranh hay là người con gái của lòng tôi?Bức tranh, bức tranh tôi vẽ em từ khi mình yêu nhau, mà vẫn chưa hề hoàn thành đến khi em ra đi...Bé con, bé con giống em, giống đến lạ lùng, để ghi nhớ rằng em có thật chăng?Và tình đôi mình còn dở, dở dang như chính câu chuyện mình vẫn kể, mình yêu nhau khi câu chuyện này bắt đầu, và mình đã chia tay khi hai nhân vật chính tôi viết vẫn chưa đến với nhau.Tôi có cảm tưởng cánh hoa cắm trong chiếc lọ kia rơi xuống cũng làm tôi nhói lòng, sao em lại đẹp đến thế, đẹp đến nỗi những tác giả của sự ảo ảnh đang bấu víu lấy em. Em hỏi tôi em là ai ư? Em đã từng là người tôi đánh đổi mọi thứ để nhận lấy một nụ hôn từ em. Có gì đáng sống ư? Vì em là lí do, là vì tôi lỡ thương em nhiều đến mức tôi nói rằng tôi muốn em mãi cười như vậy. Tình mình vượt qua nhiều thứ em có tin không? Chắc không buồn đến bây giờ nếu mình đừng đớn đau......."…
Anh giấu buồn trong mắt để làm chi,Cho bối rối trái tim còn non mướt.Tháng mười hai của mùa đông năm trước.Gió có về se lạnh giống hôm nay.…
Tên: Tình Yêu Mang Vị Biển.Ý nghĩa: Tại vì bé Mặc nó mặn and chồng nó cũng vậy, thế thôi.Tác giả: Hạ Niệm.Nội dung: Cây hài nhân dân ngây ngô không biết rằng loa phường thầm yêu mình."Sự dịu dàng của AK chỉ dành cho Lâm Mặc."Nguồn ảnh: siêu thoại cp Lâm trận mài thương(weibo).Truyện sẽ thêm một số chi tiết chưa từng xuất hiện trong show, đây là fanfiction không phải quay phim thực tế, hoàn toàn không đại diện cho bất cứ ai, không yêu xin đừng tổn thương.…