Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chia sẻ những mẫu kí ức mơ mơ hồ hồ về Sao Chổi Nhỏ. Tùy tiện viết, tùy tiện lưu, tùy tiện đọc thôi. Nội dung mang tính giải trí không mang tính tham khảo hay làm chủ đề thảo luận. Không nhận các phán quyết đúng sai hay những comt đại loại như thếChỉ đăng tải ở wp Tạ Liên Hoa và không cho phép copy mang đi đâu hết. Nếu xuất hiện ở nơi khác thì chỉ là ăn cắp hừ hừ ╰_╯…
HÃY CẨN TRỌNG! PHƯƠNG TIỆN TRUYỀN THÔNG KHÔNG NÊN BỊ ẢNH HƯỞNG BỞI DƯ LUẬN KHI ĐƯA TIN VỀ CÁC VẤN ĐỀ NÓNG!Lưu ý: bài viết khá dài, có nhắc đến vấn đề của 1 SỐ NGƯỜI NỔI TIẾNG ĐÃ GIẤU TÊN. Trong trường hợp nhận diện được người đó, TUYỆT ĐỐI KHÔNG CUE TÊN dưới bình luận.…
Mọi chuyện đang yên đang lành thì đột nhiên gia đình của Tô Hoản Di bị cách ly? Cô đang nỗ lực học tập để thi học kỳ nhưng vì chị gái và mẹ của cô phải đi cách ly tập trung mà cô và bố cô cũng bị ảnh hưởng theo. Câu chuyện dựa trên tình huống có thật, được kể về một cô gái có tâm hồn rất mong manh gặp phải đả kích gì là cô sẽ vấp ngã ngay chỗ đó, mẹ cô bị ung thư tuyến vú mà cô mới chỉ là học sinh năm 3 sơ trung. Còn rất nhỏ tuổi nhưng đã gặp phải nhiều chuyện không hay ho và may mắn gì trong cuộc sống.…
Thể loại : học đường , ngọt Aka Lưu Chương X Lâm Mặc (INTO1)Truyện là tự nghĩ nên sẽ có nhiều nhân vật hư cấu. Nên nếu không hay mong mọi người đừng ném đá .KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý !! Xin cảm ơn ! ⊂((・▽・))⊃…
NHỮNG GÌ VỀ SÁCH?- Cuốn sách "Chớ hoang mang chuyện gì cũng có cách lo toan" được xuất bản năm 2019, cung cáp một triết lý lạc quan nhưng cũng thực tế về tự lực. Không những làm rõ vấn đề rằng cuộc sống đầy khó khăn, cuốn sách khuyến khích chúng ta xắn tay áo lên và theo đuổi ước mơ của mình. Để làm được điều đó, nó dạy ta cách để chống lại niềm tin hạn chế, và những khuynh hướng tự đánh bại bản thân khác, chẳng hạn như để cho nỗi sợ hãi và thiếu quyết đoán chiếm lấy chúng ta. Trong cuốn sách này bạn đã đọc được:- Làm thế nào để giải phóng bản thân ta khỏi những niềm tin giới hạn về chính mình. - Làm thế nào để ngừng bào chữa.- Làm thế nào để biến nỗi sợ hãi từ kẻ thù thành bạn. AI NÊN ĐỌC SÁCH NÀY?- Những người bi quan muốn trở nên lạc quan hơn.- Những người lạc quan muốn trở thành những người thực dụng.- Những người theo chủ nghĩa thực dụng muốn trở thành những người đạt thành tích cao hơn. AI VIẾT RA CUỐN SÁCH NÀY 📘Marie Forleo là một doanh nhân dẫn chương trình "The Marie Forleo Podcast" và chương trình truyền hình trực tuyến MarieTV. Cô cũng điều hành chương trình đào tạo kinh doanh trực tuyến B-School. Là một cựu huấn luyện viên và hướng dẫn viên khiêu vũ, cô được vinh danh là một trong những nhà lãnh đạo tư duy hàng đầu trong danh sách 100 siê linh hồn của Oprah Winfrey. Tóm Tắt Bởi Châu Giang.…
Đây chỉ là một câu chuyện, hay nói đúng hơn là 1 hồi kí về cả một thanh xuân tươi đẹp, và con đường độc thân của tớ, PN Đây là cậu chuyện đầu tay của tớ, nên có sai sót j mong các cậu góp ý♥️ Lấy cảm hứng từ cách viết của các idol ngôn tình của mình: * "Anh không thích thế giới này, anh chỉ thích em" - Kiều Nhất * " All in love" - Cố Tây Tước * " Mr Bu không phải idol của tôi" - Meng Qi Qi. C Cuộc sống là một hành trình và chúng ta chính là một nhà thám hiểm Mỗi con đường là món quà bất ngờ, trải nghiệm vô vàn cảm xúc và từng dư vị chưa từng trải. Mỗi người đều là nhân vật chính trong câu chuyện riêng của họ, tự viết lên những trang giấy thăng trầm nhiệm màu không phai mờ. Khó khăn là thử thách, là cửa ải trước thành công, người bản lĩnh sẽ nắm cả thế giới trong tay. Con người chúng ta là những cá thể khác nhau, từ ADN cho đến vân tay, gương mặt, vì vậy cuộc sống do ta làm chủ, tự tin chinh phục đỉnh núi cao nhất của cuộc đời, xuống nhân gian làm nên kì tích⛰⛰⛰…
Tớ chỉ viết truyện cho vui thôi vì tớ thích đọc truyện nhưng mà đọc truyện do chính mình viết thì như nào nhỉ? "Thanh Xuân Của Tôi Là Cậu" là câu chuyện liên quan đến thời đi học và chúng ta tương tư một người nào đó không những một là rất nhiều nhưng "Cậu"mới là Thanh Xuân của Tớ…
Tự nghĩ, đời người cứ như một quyển sách mà mình tự viết ra. Cứ viết mãi , viết mãi,nhưng rồi mực cũng sẽ hết, tay cũng sẽ mỏi, mắt cũng sẽ mờ và rồi kết thúc. Kết thúc quyển sách như kết thúc cuộc đời, và ai sẽ là người xuất hiện trong trang sách cuối ấy? Thật ra mình có thể tự làm chủ trang sách cuối cùng đấy, mình hoàn toàn có thể tự đặt ra ai sẽ xuất hiện trong trang cuối đó , nhưng trừ phi mình không có trái tim. Có người kêu tôi đợi họ.Nhưng nó chỉ là một câu cụt, không hướng về một ai cả và tôi tự nghĩ đó là tôi, nhưng một một phần tư thôi! Ba phần tư còn lại tôi nghĩ là :"họ kêu người khác đợi họ.". Và con số 75% đó nó như lượng nước trong cơ thể một con người vậy , mất hết rồi thì chẳng phải chỉ còn thân xát khô trơ trội sao. " Thân còn đây nhưng hồn tôi mất /Gió quyện ngàn tiễn bước lệ chan rơi". Có những đêm điên dại tôi tự hỏi bản thân mình. Mình sống đây là vì ai, và vì sao phải sống. Và dại khờ tôi nghĩ đến cái chết, cái chết đầy hoa hồng, sự tiếc nuối và có cả nước mắt của sự hối hận, nhưng đúng thật nó dại khờ và chả ai nhỏ giọy nước mắt nào cho kẻ ngu mụi và thậm chí họ còn tặng kèm một nụ cười khinh bỉ cho kẻ lụy tình. Những lúc như vậy, tôi choàng đôi bàn tay mình ra sau lưng và tự ôm mình khuyên nhủ : "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng, phải sống vì 25% đó nữa chứ! " . Đôi lúc khi ngồi bình thường vui cười cùng đám bạn, tự nghĩ lại, sao lúc đó lố quá. Nhưng ai có thể ngăn được giây phút yếu đuối của đời người ai mà chả có vài l…