Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau gần một năm trời bỏ dở em nó :< nên giờ sẽ chăm chút hơn mà hình m.n cũng quên e luôn rồi T^T buồn quá.... Lần này là mình có chỉnh sửa chút xíu của nhân vật thoii nhá 😝 mong m.n vẫn yêu truyện của e hihi 💘…
Mình đang trong quá trình học tiếng Trung, tiếng Anh nên thấy có một số câu trích dẫn hay, bài hát hay thì có lưu lại và chỉnh sửa theo ý dịch của mình…
👸Em muốn trở thành một đám mây trôi bồng bềnh, một đám mây không cảm xúc, không biết đau đớn. Em muốn lên trên đó mau thật là mau.🤴Không, em sẽ không đi đâu hết. Ở đây với anh.…
".... Cứ tưởng tượng cái thời mà một cây kem là cả đám bu vào, đứa này liếm một cái, đứa kia liếm một cái, đứa nọ mà cắn một miếng nhỏ thôi là coi chừng bị ăn đập. Thế mà chú ấy, mỗi ngày mở mắt ra đều có 50 ngàn đồng. Hom nay xài hết, ngày mai có tiếp. Chú phải vắt óc ra để nghĩ xem làm thế nào để tiêu hết được 50 ngàn đồng đó trong một ngày, rõ hại não!"…
Tất cả những địa danh, tên, con người,.. đều là giảTác phẩm đầu tay của tui nên mọi người có thể góp ý nhẹ nhàng ạ.Họ gặp nhau vào một ngày nắng đẹp, chia tay vào một ngày mưa, để rồi lại trùng phùng trong những giấc mộngCậu từng là người sát cánh bên cô vượt qua những tháng ngày chông chênh nhất. Cô lại là ánh đèn nhỏ thắp sáng cuộc đời tưởng chừng đã chìm vào bóng tối của cậu.Cậu đã chứng kiến cô rực rỡ thế nào, cũng từng thấy cô ngồi khóc hàng giờ liền vì một người không xứng đáng.Cô là người kéo cậu ra khỏi đêm dài vô tận, để cậu hiểu rằng trên thế giới này vẫn còn người cần đến mình.Gặp nhau là duyên, chia xa là lúc duyên cạn. Khoảnh khắc chiếc máy bay cất cánh, cũng là lúc cả hai buộc phải từ bỏ sự hồn nhiên của tuổi trẻ, khoác lên mình bộ dáng của trưởng thành.Để rồi nhiều năm sau, khi gặp lại, tất cả đã bước sang một chương mới - nơi tình yêu không còn là rung động đầu đời, mà là lựa chọn của những con người đã đi qua giông bão.…
..: "Xin chào Hiểu Tinh! Cơ thể ngươi đã lên đỉnh quá mức cho phép nên đã xảy ra hiện tượng co giật, oxy lên não bị ngưng trệ đột ngột dẫn đến tử vong!"...: "Bây giờ ngươi chỉ là một linh hồn lang thang vô định nhưng thật may mắn đã gặp hệ thống ta, chỉ cần ngươi kí hiệp định xuyên qua 3000 thế giới làm nhiệm vụ thì sẽ có cơ hội quay về thân xác của mình"Hiểu Tinh: "Lên đỉnh quá mức ư???" Trời ơi không ngờ sẽ có một ngày mình thành ra như vậy!Hiểu Tinh khóc không ra nước mắt, cái lý do chết của cô cũng quá đáng xấu hổ quá đi! Nếu làm nhiệm vụ có thể quay lại thân xác thì cũng không còn lựa chọn nào khác rồi.Hiểu Tinh: "Ta chấp nhận!"-----------------------Lục Trà Xanh: Ta không phải tác giả chuyên nghiệp, diễn biến trong truyện đều là giả tưởng. Mọi góp ý xin chân thành ghi nhận!…
Nơi đây tổng hợp các Oneshot về Sope/Yoonseok mà mình viết, hãy cùng nhau thưởng thức nha :33🔥 Truyện hoàn toàn không có thật, một số tình tiết của thực tế được biến đổi thành giả nên đa số một số chi tiết hay cả câu truyện đều không phải là thật. Vui lòng không mang các tập Oneshot đi vòng quanh thế giới, truyện hoàn toàn thuộc quyền sử hữu của tác giả.🔥…
Là những dòng nhật kí mà tôi viết, cho cậu ấy, cũng như cho tuổi thanh xuân đang dần trôi. Nếu bạn đồng cảm, hãy sẻ chia với tôi, nếu bạn không thích, xin đừng phỉ báng. Cảm ơn !…
Author : Ji VTBìa Fic: Designed by Sói - CBFMột góc nhỏ cho những gì tuyệt vời nhất!--- 2018 ---*****Thanh xuân này, vui nhất là có gì cậu nhỉ?Những trò nghịch ngợm không giống ai, những thứ tình cảm chớm nở, những kỉ niệm khó phai?Không. Vui vẻ nhất chính là có tớ và cậu, cùng chung một mái trường, mãi bên nhau như vậy.Ai biết được ngày mai sẽ ra sao, bây giờ cứ nắm tay nhau đã, đi qua hết những tháng năm ngắn ngủi tuổi học trò, để dẫu có chia tay cũng còn những thứ đáng để nhớ lại.Nhớ hồi ấy, chúng ta vô tư đến thế nào...Thời gian trôi đi nhanh như gió thoảng mây bay, rồi cậu, có khi nào cũng sẽ rời xa tớ nhanh như vậy?Tớ bỗng dưng cứ muốn thời gian ngừng chạy, để những khoảnh khắc tớ cùng cậu cũng sẽ dừng lại trong sự hồn nhiên và vô tư...Thanh xuân của tớ có cậu, rất hạnh phúc, bởi vậy...Thanh xuân ơi, đừng đi...❌❌DO NOT TAKE OUT❌❌…
"Nhiên Nhiên rất thích cười,cậu ấy có thể cười kể cả khi đó là một mẩu truyện nhạt nhất thế gian này.Thế rồi,nụ cười ấy cứ dần phai đi,và rồi biến mất...."________Truyện do chính bản thân Dao sáng tác,thiết kế và biên soạn Không sử dụng cho mục đích thương mại,không reup ,không làm audio,v.v.:>>Nếu trong quá trình mấy cậu đọc mà có lỗi chính tả thì thông cảm nhé,chắc tớ sẽ sửa <33 Truyện chỉ có trên wattpad của Dao Trinh thôi nhé,tớ không up lên các nền tảng khác đâu nho ________"Giá như tớ có thể ở bên cậu lâu hơn.""Hãy để tớ cười thay cậu."…
Có một màn sương mong manh, chỉ thoáng hiện một lần trong đời, đẹp đến nao lòng, chẳng gì trên đời có thể so bì được. Từ lòng đất lạnh giá, nó lặng lẽ sinh ra, nhẹ nhàng trôi, quấn quýt quanh những tán cây, lững thững vờn trên mặt hồ yên ả, rồi len lỏi qua từng lối nhỏ hoang vắng. Không ngừng nghỉ, nó cứ phiêu du mãi, như một kẻ lữ khách kiếm tìm chốn thuộc về.Và rồi khi tia nắng đầu tiên chạm đến, màn sương ấy chẳng chống cự, không lưu luyến. Nó chỉ khẽ lấp lánh, choàng mình lung linh trong khoảnh khắc trước khi lại biến tan vào hư không. Đất trời như ngưng lại giây lát, vạn vật dừng trôi một nhịp đắm chìm trong vẻ đẹp mơ hồ dịu dàng. Đến tận khi sương hoàn toàn khuất dạng, người ta mới giật mình thảng thốt: vẻ đẹp ấy, hóa ra, chưa bao giờ thực sự thuộc về thế gian.…