Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện kể về mối tình gặp gỡ tình cờ giữa Minh Châu một cô nàng mạnh mẽ đầy nhiệt huyết nhưng có phần ngốc nghếch với một nam thần Nhã Kì lạnh lùng điển trai và có thành tích học tập cực khủng. Cứ nghĩ hai con người ấy là một đường thẳng song song nhưng lại gặp nhau một cách tình cờ. Qua nhiều lần tiếp xúc đã đưa 2 con người ấy lại gần nhau và hiểu nhau hơn. Một mối tình bắt đầu nở hoa với những kỉ niệm đẹp thời thanh xuânTruyện có sự tham gia của nhân vật phụ Minh Tống và Hoa NhãP/s lần đầu viết truyện có gì sai sót mong mọi người góp ý và bỏ qua…
[ Nếu không phải vì thích người đó như vậy, sao mỗi năm trôi qua đều không thể quên được. ]Mối quan hệ giữa hai nhà Lục Ngu rất tốt, Ngu Từ đã yêu thầm đã phải lòng Lục Nghiêm Kì - thanh mai trúc mã của cô từ khi còn nhỏ, khi lớn lên, cô có một quyết định dũng cảm vào kỳ nghỉ hè trung học phổ thông.Lúc đó, các bạn trong lớp cũng có mặt, cảnh tượng hỗn loạn, cô bị đẩy vào vòng tay cậu ấy, giữa tiếng cười đùa, cô lấy hết can đảm thì thầm vào tai cậu: "Tớ thích cậu.""Vậy sao?", chàng thiếu niên nheo mắt nhìn cô kèm theo một nụ cười khinh bỉ: "Nhưng tôi không xem cô là bạn."Giữa tiếng cười nhạo, cô cuối đầu xuống, mặt đỏ như máu, có một loại sỉ nhục mà nhân phẩm bị chà đạp dưới chân.Kể từ hôm đó, Ngu Từ kiên quyết biến mất khỏi thế giới của Lục Nghiêm Kì, thề không bao giờ gặp lại.Nhưng nhiều năm sau đó vẫn gặp lại nhau.Một lần, Lục Nghiêm Kì gắp một miếng cá vào bát của cô. Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Tôi không ăn cá."Lục Nghiêm Kì: "Anh biết em không ăn nên đã gỡ hết xương cho em, sẽ không bị mắc cổ."Cô vẫn lắc đầu như cũ.Lục Nghiêm Kì đặt đũa xuống, nhìn vào mắt cô: "Sao em vẫn luôn cố chấp như vậy?"Ngu Từ cúi đầu, từ từ đưa thức ăn vào miệng.Cô là như vậy, vì hóc xương cá, cô cả đời không thể ăn cá. Vì những tổn thương người đó gây ra, có thể sẽ ghi nhớ suốt đời, không thể tha thứ.-Ngày trước yêu thích bao nhiêu, sau này chỉ muốn tránh xa.Cô oán hận nói: "Lục Nghiêm Kì, anh bị điên!"Anh ấy dựa vào cửa, lặng lẽ nhìn cô, trên môi nở một nụ cười khó hiểu:…
Thanh xuân này .... tôi có hồi ức về cậu , được nhìn thấy nụ cười của cậu , được nhìn cậu . Như vậy là đủ lắm rồi ! Cảm ơn vì qua bao tháng ngày thanh xuân rực rỡ của tôi.... cậu đã xuất hiện . Cảm ơn vì những hồi ức tươi đẹp ấy để rồi nó khép lại , tôi vẫn sẽ nhớ nó mãi . Một lần nữa cảm ơn cậu THANH XUÂN CỦA TÔI !!! - Này !! chẳng phải cậu thích V sao ?? - Mình tin cậu sẽ làm được !! - Nụ cười của cậu đẹp thật đấy . - Cậu nói gì cơ ??- À không có gì đâu !THÁNG NĂM RỰC RỠ CỦA BẠN . CÓ AI??…