[ĐM] Tiểu yêu tinh
chỉ là một đoản văn nhỏ xiu xíu thôiTác giả : MFer…
chỉ là một đoản văn nhỏ xiu xíu thôiTác giả : MFer…
Truyện: Gió Đông Gọi Tên AiThể loại: Học đường, thanh xuân vườn trường, lãng mạn, np, h, ngược, xuyên, trọng sinh, nữ phụ.Văn án: " Nếu như năm đó anh đến nhanh một bước thì có lẽ người trong lòng em là anh có phải không? "" Anh dùng nhiều năm để hối hận rồi em không thể ban phát một chút từ bi nhìn đến anh một lần sao? "" Theo đuổi em lâu như vậy rốt cuộc cũng không bằng cậu ấy nở một nụ cười "" Anh yêu em, em yêu cậu ấy mối tình này định sẵn là không có kết cục tốt rồi phải không? "" Trái tim này chỉ có một hình bóng, chỉ tiết rằng người đó vĩnh viễn cũng không dành cho anh "" Say dại một ánh nhìn kéo theo một đời đau khổ về sau anh liền biết anh thua rồi "" Chỉ một chút thôi để anh cảm nhận được em vẫn còn ở đây "" Đừng vô tâm như vậy xin em hãy nói với anh rằng ở một phút giây nào đó em cũng đã rung động vì anh có được không? "" Trái tim này là của anh nhưng cảm xúc lại dành cho em, xung quanh em có nhiều người ưu tú như vậy chỉ mong đến cuối cùng trong tim em sẽ thừa một chỗ trống dành cho anh "" Mặc kệ em là ai tôi bây giờ chỉ yêu một mình Lạc Kha Nguyệt "" Em thấy được gì trong đôi mắt của kẻ si tình là sự ôn nhu hay là cả một bầu trời đau thương? "…
Hai gia tộc đứng ở hai đầu cán cân quyền lực.Hai cái họ chưa từng xuất hiện chung trong cùng một chiến tuyến.Lưu Minh Viễn - lạnh lùng, chuẩn xác, sống bằng dữ liệu và nguyên tắc.Trương Đại Bân - sắc sảo, bản lĩnh, quen với việc bước vào trung tâm tranh luận mà không lùi nửa bước.Họ gặp nhau trong một phòng học. Bắt đầu bằng phản biện. Tiếp tục bằng đối trọng. Và trở thành tâm điểm của một tin đồn chỉ vì một khoảnh khắc đứng cùng phía.Người ngoài nhìn thấy "bảo vệ". Họ chỉ nhìn thấy sự công nhận.Giữa những buổi phản biện căng thẳng, những dự án cuối kỳ, những ánh mắt lén nhìn nơi hành lang và những lời đồn đại lan nhanh hơn cả thị trường - thứ thay đổi không phải lập trường. Mà là khoảng cách.Họ không cần ai cứu. Không cần ai che chở. Chỉ cần một người đủ ngang hàng để đứng cạnh.Khi đối thủ không còn là người cần đánh bại, mà là người duy nhất hiểu bạn đang nghĩ gì -liệu đó còn là cạnh tranh,hay đã là một ván bài khác hoàn toàn?…
Các bạn vào truyện sẽ biết.…
Hãy nhớ về anh…
Nhớ...…
Một chút Huấn Văn pha lẫn Lãng Mạn và Cuộc Sống Đời Thường.…
những đoản văn ngắn…
chuyện ngày đi Múa…