#đoản văn
Lưu để không quên tên…
Dương Kiều Kiều sau khi chuyển trường do ba phải đi công tác, ngày đầu tiên đến lớp 11A3 đã được giáo viên chủ nhiệm xếp cho chỗ ngồi bên cạnh cái tên ma vương bá khí nổi tiếng của trường Trung Học Tư Liên _ Úc Giang.Giáo viên chủ nhiệm: các em phải hoà thuận, đoàn kết giúp đỡ nhau nghe chư-?!Rầm!Giáo viên chủ nhiệm chưa kịp hết lời, ma vương bá khí trong lời đồn Úc Giang đã thẳng chân đạp ngã ghế của học sinh mới. Mái tóc màu trắng loã xoã phủ trên vầng trán lấm tấm mồ hôi, cái mũi thon dài cao vút có thể xiên chết đứa nào dám chọc hắn, môi phớt hồng nhếch lên một nụ cười nhẹ tựa như một chàng bạch mã hoàng tử từ trong truyện cổ tích Andersen bước ra. Tinh khôi trong trẻo tuổi thiếu niên, bá đạo ngang ngược không ai bì.Chàng bạch mã hoàng tử: Không! Thế là, ấn tượng đầu tiên của Dương Kiều Kiều đối với vị này chính bằng một câu : Miệng chó không phun được ngà voi!…
Em có tiền có sắc còn có anhTên Hán Việt: Tha hữu tiền hữu nhan hoàn hữu thaTên khác:《 Đầy Sao chiếu Lộ Thâm 》Tác giả: Hoa Lí Tầm HoanBản gốc: HoànBản convert: WikidichBản edit + beta: HibachuTình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản edit: On-goingSố chương: 63 chương chính và 1 phiên ngoại.Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, nữ truy, thiên chi kiêu tử, 1v1.// Nam đi lên từ hai bàn tay trắng, nghèo, cao soái VS Nữ bạch phú mỹ có tiền, tùy hứng //// Từ đồng phục đến áo cưới, trưởng thành cùng ôn lại chuyện xưa //// Cấp độ ngọt + + + + + //Truyện edit từ bản convert đã được cho phép, vui lòng không mang truyện đi nơi khác. Cảm ơn!…
- em sinh viên kim yerim với ước mơ được học làm thịt cừu xiên nướng trong quán anh min yoongi…
Từng cánh hoa khẽ rơi, một mùa hạ khẽ trôiChúng ta có thể gặp nhau phải chăng là ĐỊNH MỆNHDù vậy, tháng năm thanh xuân của hai ta cũng đã thật đẹpĐẹp vì đã có nhauKhông biết rằng sau này, ta còn có thể gặp lạiNhưng thứ tình cảm ngây ngô, vụng về đó có lẽ sẽ còn mãi bên ta.Mối tình đầu đẹp nhất!…
Một câu chuyện nhỏ/một bản nhật ký bỏ lỡ như câu chuyện thanh xuân ngày đó. Bây giờ tất cả đều đã trở thành hồi ức đẹp đẽ nhất của tôi.Cảm ơn cậu vì đã đến, như tia nắng mỏng manh nhẹ nhàng sưởi ấm trái tim nặng nề của tôi.…
4.5.18 summer21.11.18 winter…
Văn án : Năm lớp 12, có một học sinh chuyển vào, tiếng xì xào bàn tán, hắn chuyển vào lớp cô, tai của Nguyệt Nhi vừa làm bài tập môn văn vừa nghe tên đó giới thiệu. - " Tôi tên Dạ Nhật "Hắn giới thiệu ngắn gọn, súc tích, chỉ nói tên của bản thân mình rồi thôi, cả lớp liền hú hét lên bảo cậu ta đẹp trai quá.Sự ồn ào này làm cho Nguyệt Nhi đang làm bài tập cũng phải ngước đầu lên đưa mắt nhìn người con trai mới vừa bước vào lớp đang đứng trên bục giảng ấyĐúng là rất đẹp trai. Da trắng có điều... như sài kem trộn ấy. Dáng người thon cao gầy, chắc cũng tầm 1m8 mấy. Ngón tay dài, khớp rõ ràng, tóc gần chạm mí mắt, cô không hiểu, cậu ta không thấy ngứa sao? hmm.. thôi kệ đi.Tiếng xì xào không ngớt, cậu ta đi thẳng về phía bàn cô, tùy tiện kéo ghế mà đặt cặp đằng sau lưng ghế ngồi kế bên cô.Cô hơi bất ngờ rồi thôi. Một ngày, cô ngỏ lời hỏi anh :"Dạ Nhật, góc khuất của anh là gì thế ? Học giỏi thế mà không có bí kíp đằng sau à ?"Anh bật cười, trực tiếp nghiêng đầu, hôn cô, lát sau, bên tai cô vang lên âm thanh trầm khàn :"Góc khuất sau ánh sáng của anh...chính là em."Anh vậy mà cắn tai cô.Uyenzhier : CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC TVT, Truyện lúc nhanh lúc chậm nhiệt, ai không theo kịp, có thể bỏ qua :
나를 사랑하는 법은 어렵지 않아요...…
Sau khi tất cả mọi chuyện đã kết thúc, Lạc Băng Hà được biết về những hối tiếc của Thẩm Thanh Thu.❌Cảnh báo có thể hơi OOC Trans: Mèo AlissaBeta: No beta we die like Thẩm Cửu =)))))Bản gốc: "To regret one's actions" by Fa113nMoon on AO3Link: https://archiveofourown.org/works/23913256Phần 2: "A chance to try again" by Fa113nMoon on AO3Link: https://archiveofourown.org/works/24861454 Mọi người qua thả kudo cho tác giả nữa nhé ^^ thả kudo không cần tạo tài khoản đâu nè.❌Permission to translate has been given by the author ❌❌Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, cảm phiền đừng mang đi đâu nha ❌Nếu thấy hay thì hãy comment hoặc vote để Mèo có động lực dịch thêm nhiều fic nhé ⃛ヾ(๑❛ ▿ ◠๑ )…
LeviMika TeamChúng tôi tuyển những thành viên mãi chung thuỷ với LeviMika . Hãy cùng nhau ngày một gây dựng trở nên mạnh mẽ hơn nhé ~(Nơi đây cập nhập thông báo của team nên vui lòng hãy cho nó vào thư viện rieng của các bạn nhé ^^)…
Tổng hợp những đoản văn ngắn về sếp Trần và bác sĩ Cố.…
Liệu rằng có tháng thứ mười ba?Liệu rằng có mùa thứ 5?Liệu rằng sẽ có tuyết rơi vào mùa hạ?Mọi người đều rõ làm gì có mùa thứ năm, cũng chẳng hề có tháng thứ mười ba. Vậy còn tuyết rơi vào mùa hạ thì sao?Trên thực tế vẫn có, nhưng lại rất hiếm gặp, cũng có khi cả đời người chẳng thể có cơ hội chứng kiến khoảnh khắc ấy.Vào mùa hè năm đó, vậy mà thật sự có tuyết rơi. Một hiện tượng khó gặp thế mà tớ cũng được thấy rồi, vậy sao đến giờ cậu vẫn chưa đáp lại tình cảm của tớ? Phải chăng phải đợi đến tháng thứ mười ba của mùa thứ năm thì mới được?Thế nhưng tớ chẳng đợi nổi nữa. Mùa hè năm đó tớ cũng đã hiểu, thì ra dù tuyết có rơi vào màu hạ thì nó vẫn lạnh, nhưng có lẽ còn có thứ lạnh hơn cả tuyết, chính là trái tim của tớ vào năm đó, suýt nữa thì đã bị đông cứng thành đá.…
Trên đời này có hai thứ mà Trần Nguyễn Nhật Huy không thể cưỡng lại: Một là những giấc ngủ dài, và hai là vẻ mặt bướng bỉnh đến đỏ bừng vì tức giận của Trái Dâu nhỏ bàn bên."• Trần Nguyễn Nhật Huy - Thủ khoa 'hệ tâm linh' chuyên ngủ ngày nhưng đi thi luôn đứng nhất khối.• Huỳnh Thị Ngọc Anh - Nữ sinh hạng nhì với cái tôi hạng nhất, bướng bỉnh đến mức thề sẽ đá 'kẻ thù' xuống hạng hai.Một vạch phấn chia đôi chiến tuyến bàn học. Một bản giao kèo 'thuế sữa dâu' mỗi sáng. Và hàng loạt những cuộc đấu khẩu nảy lửa của tuổi 16.Cậu ấy nói cô bướng bỉnh, cô bảo cậu ấy giả trân.Nhưng cuối cùng, ai mới là người 'lỡ nhịp' trước ai?…
Tổng hợp những đoản mà tớ viết và sưu tầm được^^Có hứng thú thì vào đọc nhé.Nếu bạn ghé qua, hãy để lại dấu vết! ^^#TNH?…
Tôi không biết mùa hoa này sẽ nở bao lâu, cũng chẳng biết cậu có quay về hay không. Tôi chỉ biết rằng, trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, tôi đã chọn cậu và chưa từng hối hận vì điều đó. Nếu tình yêu này cần một người chờ, tôi sẽ là người ở lại. Không phải vì tôi cố chấp, mà vì có những người chỉ xuất hiện một lần trong đời, lỡ buông tay rồi sẽ chẳng còn cơ hội để tìm lại.Tôi sẽ sống thật tốt, sẽ đi qua từng mùa nắng, mùa mưa, từng mùa hoa nở rồi hoa tàn, nhưng trong tim vẫn giữ một khoảng lặng dành riêng cho cậu. Tôi không mong phép màu sẽ xảy ra, cũng không dám chắc chúng ta sẽ có một cái kết đẹp. Tôi chỉ mong khi mùa hoa ấy nở rộ lần nữa, nếu cậu quay đầu nhìn lại, tôi vẫn còn đủ dịu dàng để mỉm cười nói rằng: "Tôi vẫn ở đây, vẫn là người đã từng hết lòng vì cậu."…