Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác phẩm: Nếu như cơn mưa không tạnh...Tác giả: ZestThể loại: Truyện ngắnThể loại: Tình cảm học đườngTình trạng: Hoàn thành (Ngày 21/8/2016)Nhân vật: Dương Du, Vũ Trung, Hoàng Linh, Kiều AnhLời nói đầu: Thêm một câu chuyện nữa, tôi lấy cảm hứng sáng tác từ những người bạn thân. Tôi dành tặng tác phẩm này cho Diên Vĩ.…
Một thiên kim tiểu thư bướng bỉnh, ngọt ngào và một thiếu gia bề ngoài là một người kiêu ngạo , lạnh lùng nhưng bên trong lại rất quan tâm đến gia đình và nữ chính là bạn thanh mai trúc mã. Họ đã thích thầm nhau những 14 năm thế rồi ai sẽ là người tỏ tình đọc truyện đi rồi sẽ rõ :D…
mơ mộng chẳng làm đau ai bao giờ, và yêu thích người khác luôn là một cảm giác đáng thử. dù cho em sẽ chẳng bao giờ nghe thấy những lời này, tôi vẫn muốn kể cho em những giấc mơ của tôi, những giấc mơ có em, kể cho em những khao khát của tôi, khao khát gặp được em lấy một lần. và kể cho em cả sự bận rộn của tôi nữa, khi mà thời gian nghĩ về em chẳng bao giờ là đủ. "does your lover even exist?""well, i hope not. then i still cant have him though."…
Tớ đi dưới trời hạ, ngang qua sa mạc, vượt biển lớn, tất thảy đều là vì muốn gặp cậu. Vì tớ muốn thấy cậu mỉm cười. Cho nên, dù tớ có như thế nào đi nữa, cậu có thể đừng vì tớ mà đau lòng không? Xin đừng vì tớ.... ...mà rơi lệ.…
beta beomgyu phải lòng anh bạn cùng phòng đẹp trai siêu thơm.mỗi ngày đều tìm cách ngủ chung để ngửi ngửi mùi cà phê ấy, nhưng cậu đâu hay rằng đó là tin tức tố của bạn cùng phòng.cho đến một ngày cậu phân hóa một lần nữa...p/s: đây là shortfic, tầm 5 6 chap là xong rồi.. bawps_rangbow…
tác giả: sa-dithể loại:lãng mạn, sủng, np, nữ cường, xuyên sách,he,1x10.nguồn gốc:[email protected]ội dung: cô là một sát thủ trong bóng tối,giết người trong nháy mắt,ai nghe tên cô đều phải rung sợcô có tên gọi"huyết sát" vì cô đi tới chỗ nào là máu chảy thành sông. cho đến một ngày cô đã trả được mối thù kẻ đã giết chết người yêu của cô đã lấy súng tự sát, cứ tưởng là chết rồi nhưng linh hồn của cô đã xuyên qua cuốn tiểu thuyết"thiên thần àh bọn anh yêu em" cô vừa mới đọc tuần trước, xuyên thành cô nữ phụ có cái chết bi thảm nhất trong truyện chứ, xui hơn thế nữa cô đã tránh xa các nam chính ra thì bọn họ lại bám dai cô như đĩa thế chẳng những thế còn tăng lên nhiều nữa huhu cô không muốn như vậy-tôi chỉ là nữ phụ thôi mà, các nam chính đừng yêu tôi.…
🌤️ Giới thiệuTuổi mười bảy - cái tuổi lưng chừng giữa trẻ con và người lớn, cái tuổi dễ cười, dễ khóc và dễ rung động chỉ vì một ánh nhìn lướt qua.Đó là khoảng thời gian mà người ta dễ lạc lối nhất, nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất, vì mọi thứ đều thật trong trẻo và chân thành.Khả Hân, cô gái mới chuyển đến trường Lam Phong giữa mùa hạ rực rỡ.Cô dịu dàng, ít nói, luôn mỉm cười dù trong lòng còn nhiều bối rối. Ở nơi mới, cô chỉ mong có thể lặng lẽ hòa vào cuộc sống học đường bình yên như bao người khác.Nhưng rồi cô gặp Minh Hạo - chàng trai bàn cuối, lạnh lùng, ít nói, luôn nhìn thế giới qua khung cửa sổ. Cậu như một vùng trời khác biệt, chẳng ai dám đến gần, chẳng ai hiểu được.Họ bắt đầu bằng một chỗ ngồi cạnh nhau.Một sự im lặng kéo dài.Một vài lời nói tưởng như vô tình.Rồi dần dần, giữa hai người xa lạ, có gì đó nhen nhóm - như ánh nắng len qua kẽ lá, âm thầm nhưng ấm áp đến lạ.Thế nhưng tuổi trẻ vốn chẳng bao giờ bằng phẳng.Hiểu lầm, những lời đồn, những tổn thương không tên dần khiến họ xa nhau.Nhưng cũng chính khoảng cách ấy giúp họ nhận ra... có những người dù chỉ xuất hiện một lần trong đời, vẫn đủ khiến ta không thể quên."Nếu một ngày cậu quay lại, liệu tớ còn dũng cảm để mỉm cười chào cậu như mùa hạ năm ấy không?"Mùa Hạ Của Chúng Ta là câu chuyện nhẹ nhàng mà sâu lắng, về hai con người trẻ tuổi học cách yêu, cách tin, và cách giữ lại phần đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân.Một câu chuyện không hứa hẹn điều gì to tát, chỉ đơn giản là lời th…
"Cõi đời như một giấc mộng mây nước, còn chúng ta là những kẻ nằm mộng, trôi bồng bềnh trên dòng sông ngàn năm, ngắm nhìn phong cảnh nước chảy hoa trôi. Có một ngày già đi, không chốn nương tựa, ta sẽ chèo con thuyền mỏi mệt quay về, trở lại nhà xưa ở vùng sông nước, uống mấy chén trà mới, xem một vở kịch xưa. Thời gian cứ trôi qua như thế, cũng thật tốt biết bao."…