[Ngôn Tình]Tâm Đầu ý hợp
"Nữ truy",bác sĩ,HA…
"Nữ truy",bác sĩ,HA…
Tên truyện: Giai Điệu Vang VọngTác giả: Shiota ChijiroThể loại: Ôn nhu công × cường thụ, fanfic, ngọt, ngược, H, HE, thanh xuân vườn trường.Nội dung: Gulf Kanawut là 1 người không thích giao tiếp với người khác, cậu từ vùng quê xa xách balo lên thành phố Bangkok ở tuổi 18 để nhập học vào ngôi trường đại học âm nhạc Siam. Ở đây cậu đã gặp được 1 người đàn anh tên Mew Suppasit lớn hơn mình 1 tuổi. Bắt đầu từ việc làm osin cho anh, dần đà có một loại tình cảm khác dần nảy sinh giữa hai người. Những giai điệu từ tiếng đàn piano cũng kéo hai người đến gần nhau hơn, mở ra một mối tình mới đầy màu sắc.…
" Vợ ơi ! Ôm ! Ôm ! Đừng để ý tên kia nếu em thích cho em luôn cái mạng này,"…
Những dòng này, tớ có thể gọi là gì được đây?Lời tâm sự? Nỗi phiền lòng? Hay dư âm, ám ảnh và những điều tâm can đau đáu?Tớ không biết nữa. Như một kẻ từng phiêu lãng qua nhiều vùng đất của cảm xúc, tớ rất hiểu mà lại không xác định được rõ nét hình thái tâm hồn mình. Rồi, vào một chiều hạ, tớ bất chợt nhận ra, tất cả những gì tớ trăn trở ấy...Hình như, chúng là nỗi buồn.…
Đa dạng: dịch truyện, văn án, chế ảnh,...Ban đầu chỉ là văn án nhưng sau lười viết nên để tổng hợpHết.…
lười viết mô tả,đọc đi r biết :>…
• Author: Kaylin • Couple: Bae JinYoung & Lee DaeHwi• Độ dài: Đang cập nhật......• Ngày phát hành: 1/10/2017 - ???❌Xin đừng đem fic ra ngoài, edit hay chuyển ver khi chưa có sự đồng ý của mình❌Cmt và Vote cho mình nhé❤️❤️P/s: Đừng đọc chùa nhé.#Kaylin…
Do wattpat có bạn share truyện này nhưng mới có 3 chap đầu. Nên mình share tiếp tục nhe!Từ chương 4 -> hết.…
hào quang năm ấy có còn rực rỡ ?…
Thể loại: Tản văn tình cảm, lãng mạn - chữa lành - nội tâm, hiện thực xen lẫn mộng tưởng.Văn án:Có một ngày, giữa bộn bề cuộc sống, ta chợt nhận ra trái tim mình vẫn khát khao một điều giản dị: được yêu thương. Không phải tình yêu rực rỡ như pháo hoa đêm hội, cũng chẳng phải những lời hứa hẹn vĩnh viễn... mà là một tình yêu đủ ấm áp, đủ dịu dàng, để khi nhớ lại vẫn thấy yên.Có Một Ngày Em Muốn Được Yêu Như Thế không có nhân vật cụ thể, cũng chẳng có cốt truyện tuyến tính. Chỉ là những mảnh ghép nhỏ của cảm xúc, những dòng độc thoại, những ước muốn thầm thì. Mỗi trang viết là một lời nhắn gửi cho người chưa từng xuất hiện, hoặc có lẽ chính cho ta - người đọc, người đã từng hoặc đang chờ một tình yêu chân thành.Ở đó, có những nỗi cô đơn khẽ chạm, những ước mơ mong manh, những nỗi đau lặng lẽ nhưng cũng có niềm tin, có ánh sáng. Tựa như một cuốn nhật ký không ghi ngày tháng, chỉ ghi lại nhịp đập của trái tim.Đây không phải một câu chuyện để ta tìm cái kết, mà là nơi để ta soi thấy mình trong từng chữ. Để rồi một ngày nào đó, khi lật giở lại, ta mỉm cười: à, hóa ra trái tim mình từng tha thiết đến vậy, từng muốn được yêu "như thế"...…
"Tôi yêu em còn nhiều hơn tiền của tôi"CreTác giả: Sumin_ssLink:https://www.wattpad.com/story/210959098?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=VVinH12&wp_originator=5hn1vPFwQsp5putVh5TVSPBj%2FhQ%2FC8iknjEO3Zc6Uvt4EDPC3YDlRaYO6P6H7G5xQLqk%2F9Orrc9DGyeyC0%2FGkvFk3egFc2htlAL5XDE7lTWsNATTtLSnxy9gENhCLHL8…
Có những người đến bên đời ta rất nhẹ, như một cơn gió thoảng qua mùa hạ, không ồn ào, không báo trước, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim mà chính ta cũng không nhận ra. Vũ và Vy đã từng như thế, là những buổi chiều nắng nghiêng qua ô cửa lớp, là ánh mắt vô tình chạm nhau rồi vội quay đi, là những lần đứng cạnh nhau đủ gần để nghe thấy nhịp tim đối phương nhưng lại chẳng ai dám bước thêm một bước. Họ từng ở rất gần nhau, gần đến mức chỉ cần một lời nói thôi cũng có thể thay đổi tất cả, nhưng cuối cùng, một người chọn im lặng, một người chọn chờ đợi, và khoảng cách bắt đầu từ những điều chưa kịp nói thành lời. Năm tháng trôi qua, thanh xuân dần khép lại như một giấc mơ đẹp đã tỉnh, mọi thứ tưởng chừng đã có thể buông xuống, nhưng có những cảm xúc dù cố quên đến đâu vẫn âm thầm tồn tại, lặng lẽ như gió, không nhìn thấy được nhưng lại luôn ở đó, chỉ chờ một ngày... gió đổi hướng, mang theo những người từng lạc mất quay về bên nhau.…
Tác giả: MISARA ĐỜI: tháng 12/2024 đến tháng 3/2025. Dựa trên câu chuyện có thật.PREVIEW:"bơ lên xem lê múa nha, được hông?""ừm, tùy bơ hoi" - tôi khá lưỡng lự, vì cậu mà lên là chỉ có nước không tập trung gì được."ơ, hơ hơhơ hơ hơ"Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì thấy Phong đã note: "Tùy bơ".Đang phân vân có nên đồng ý không mà thấy vậy, tôi bỗng vui thầm trong lòng, nhưng cũng không biết câu đó lại gây sát thương tới vậy...***…
Không yêu nữa thì nói thế nào cũng dư thừa cả...…
Nghị luận về một câu nói…
Một trong những câu truyện xung quanh tôi…