Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác phẩm: Tìm lại hạnh phúcTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ, phụ tửTình trạng: Hoàn thànhNgày hoàn tất: 25/06/2018 - 05/01/2019 -----Người đã từng nói :"Đã mất đi vĩnh viễn mất đi... vì vậy tôi không muốn mất đi thứ gì nữa... không bao giờ."-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
Tác giả: Lam Ninh.cp: Nguyễn Thục Ân × Thiệu Liên."Từ ngày nhỏ, khoác lên người diện mạo này, má con tôi không còn lựa chọn nào nữa khác""Giữa yêu và hận, khó chọn quá"…
Tác phẩm: Tẫn nhị Lãnh thiếu giaTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ,đam mỹTình trạng: Hoàn thànhNgày hoàn tất: 12/02/2019 - 04/05/2020------ Mang trong mình cái họ này, cái dòng máu này tôi không được phép để người ta xem thường.- Anh hai, tiểu bảo bối của anh sẽ không bao giờ xa anh đâu nên anh có việc gì phiền muộn cứ nói em... nếu thấy mình không khỏe cũng có thể đem em ra la mắng, đánh đòn. Em sẽ không giận đâu!- Mạnh miệng, đứa nhỏ như em la mấy cái, quơ tay mấy cái đã khóc lóc, nhảy dựng lên nay còn to gan bảo anh như thế... có phải em không sợ trời cũng không sợ đất? - Em chỉ có mình anh hai sau này cũng ở vậy với mình anh, không cần người nối dõi tông đường nếu muốn cũng có thể sinh hộ hay thụ tinh bằng ống nghiệm.- Ngốc quá!-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
Tác phẩm: Cái bóngTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đìnhTình trạng: Hoàn thànhNgày hoàn tất: 03/05/2018-----Bạn có biết cái bóng không? • Một thứ vốn dĩ tồn tại nhưng không một ai thừa nhận, không ai để tâm đến.• Liệu rằng sau này cái bóng ấy vĩnh viễn biến mất đi thì có ai sẽ nhìn nhận ra nó không? • Liệu có ai chấp nhận sự tồn tại của một cái bóng không? • Hay là cái bóng ấy mãi mãi chỉ là những kí ức đau buồn của họ.• Nhưng là cái bóng vô hình ấy luôn trốn sâu trong bóng tối không ánh sáng, từ lâu đã đối với họ là thứ có cũng được... không có cũng không sao rồi.• Bóng mà đau buồn làm sao có thể cảm nhận được.... -----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
HỆ LIỆT SAY NGÀN NĂM Tác giả: Vương Tức PhụĐộ dài: 3 chương + 2 PNThể loại: Ôn nhu cường công - Vương gia thất thế trung khuyển thụ, đoản văn, HE, thụ sủng công, sinh tử văn.TRUYỆN DO TÁC GIẢ VIẾT, KHÔNG PHẢI EDIT!…
Gặp nhau là duyên, có nợ hay không còn phải xem ý trời."Ngọc Mỹ, chị...chị thương em lắm""Chị nói cái chi mà ngộ vậy, tụi mình là con gái mà, thương là thương làm sao""Chị không quan tâm chuyện đó, chị chỉ biết là chị thương em thôi" ..."Chị...thực ra em..em cũng thương chị mà!"Ngọc Mỹ nói, giọng lí nhí như muỗi kêuTrần Hoài An x Lê Ngọc Mỹ Và nhiều nhân vật phụ khác...GL thuần việt, hài hước, nhẹ nhàng. Đây là đứa con tinh thần của mình, còn gì thiếu sót mong các bạn hãy góp ý nhẹ nhàng với mình.Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ🤗…
TG: gausmeo."nếu mất đi mợ, cuộc sống của em sẽ như ngỏ cụt không lối thoát. Nếu được đổi lấy mạng sống, em ước bản thân được gieo mình chết đi để mợ sống an yên trên trần gian, dù là lạnh lẽo ngàn sương hay tận cùng đau đớn, em luôn nguyện ý."Truyện đầu tay, mong được ủng hộ ạ.Thể loại: Việt Nam Nam kỳ thế kỷ 20(196X) Thuần việt, bách hợp, nhẹ nhàng. Kết HE, ngọt, có chút ngược, lãng mạn, nhẹ nhàng.…
Tác giả : Hoa Quân Ái Miên ❤Có ngọt, sủng đủ cảMong mọi người ủng hộ chuyện cho mình ❤🙆Hãy đọc đi vì nó miễn phí ❤Đây là tác phẩm thứ 3 rồi, có một chút gì đó " thú vị " .Nếu những nhân vật trong giai thoại của truyền thuyết trí tưởng tượng được coi là nữ tử nay là nam tử thì sao 😆 .Chắc là một điều kỳ lạ ❤…
Tên gốc: Tiền trình tự cẩmTác giả: Mặc XửThể loại: đam mỹ, hiện đại, duyên trời tác hợp, gương vỡ lại lành, chút ngọt chút ngược, đô thị tình duyên, 1v1, HEVăn ánChuyện xưa của hai vị giáo viên, một người là hiệu trưởng, người kia chỉ là thầy giáo dạy hóa bình thường."Tôi chúc anh tiền trình tự cẩm, sau này khỏi cần gặp lại.""Sau này sao có khả năng không gặp, cho dù tiền đồ như gấm, không có em, sao có thể tự cẩm?"Không nên để bị văn án và giới thiệu lừa, truyện ngắn, nhẹ nhàng, đọc giải trí nha ^^…
Tên gốc: [Tiếu Ngạo Giang Hồ Đồng nhân] Ngã gia đích giáo chủ ái tát kiều.Tác giả: Cố Phương Hoa.Editor: Đắc Du, Bánh Bao.Tình trạng: Hoàn thành.Thể loại: Đồng nhân, cổ đại, đam mỹ, HE, tình cảm, ngọt sủng.Couple: Tự cung giáo chủ trọng sinh thụ x Xuyên qua Lệnh Hồ Xung công.Lời tác giả: Lần đầu viết chủ công văn. Không ngược, sủng, ngắn.…
Vào những năm 1930, người dân ở làng Bình Đại ngày đêm đi tìm Lê Thị Tuyền, con gái của ông Hảo. Bởi nàng đã mất tích." Có chết thì cũng phải tìm thấy xác"Nhưng tìm kiếm suốt 3 tháng cũng chẳng thấy người hay thấy xác.Một số người thì cho rằng nàng vẫn còn sống. Một số người khác thì cho rằng nàng đã chết.Tất cả chỉ là lời đồn đoán.Ở thời hiện đại 2024, Nguyễn Gia Như từ nhỏ đã bị yếu bóng vía. Bởi thế nên mẹ cô đã thỉnh sợi dây chuyền có chứa bùa bảo hộ và căn dặn cô phải luôn luôn đeo trên mình. Nhưng một ngày nọ, cô đã quyết định cởi sợi dây chuyền đó raChuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo ?…
Giới thiệu:Người ta nói, tình yêu tuổi học trò là thứ tình yêu đẹp đẽ nhất, vì nó mang cái vẻ ngây ngô mà đơn thuần. Người ta nói, tình đơn phương là cái tình đẹp, nhưng lắm mộng nhiều mơ nhất. Trùng hợp thật đấy, tôi có cả hai thứ tình kia, và đều chỉ hướng về một người.Tôi tưởng rằng khi cậu ấy rời xa thủ đô, tình cảm của tôi với cậu đã nhạt dần. Phải, nó nhạt như nắng Hà Nội đầu xuân vậy. Nhưng khi hạ đến, cái nắng đó rực rỡ trở lại, và tim tôi cũng thế."Cảm ơn Dương đã về với tớ, cảm ơn cậu đã đem nắng đến vào thời điểm tớ tuyệt vọng nhất."----------------------------------------------------Thể loại: ngôn tình, truyện ngắn, hiện đại, thanh xuân, yêu thầm, thuần Việt, chữa lành. Nhân vật chính: Hà Gia Linh, Phạm Minh Dương, Khải Tuân.----------------------------------------------------Lời nhắn 1: Tác phẩm đầu tiên mình lấy bối cảnh Việt Nam, và mình cũng không sinh sống tại Hà Nội, nên mọi tư liệu cùng các sự kiện đều được mình tham khảo trên mạng và từ một vài người bạn sống tại thủ đô của mình. Vậy nên nếu truyện có điểm nào sai sót, mong mọi người góp ý, xin đừng công kích mình nhé. Lời nhắn 2: Mình đổi tên thành Kem Vani ạ, mọi người có thể gọi mình là Vani, hoặc tên cũ là Jin (JinRuan) cũng ok nhen.Lời nhắn 3: Follow Facebook của mình để cập nhật thông tin về truyện nhé.…
"Tao nhã hợp quân tử. U lan chất lạ thường. Quân tử ấy là ngọc. Nước lan là danh hương."Hạ Lan có một giấc mơ. Trong mơ, cậu vẫn là hoàng tử nhỏ có đủ cả phụ hoàng lẫn mẫu hậu. Mỗi buổi sáng, cậu và thư đồng Đỗ Trung sẽ cùng nhau đi học; mỗi buổi chiều, cậu sẽ bày trò nghịch ngợm cùng chơi với Đỗ Trung, dù kết quả thường là hai cậu bé phải chịu trách mắng một chút. Mẫu hậu cười hiền lau đi nước mắt cho cậu, phụ hoàng hừ lạnh giả vờ nghiêm khắc bảo cậu đừng hòng nghĩ đến việc trốn học nữa, nếu không lại chịu tội. Thỉnh thoảng, Hạ Lan sẽ được gặp Quỳnh Hoa, con gái của Lý thượng thư cũng là một người thầy của cậu. Hạ Lan để dành một món điểm tâm ngon lành, chăm chút một nhành hoa tươi, bối rối nhét nó vào tay cô bé con, hoàng tử nhỏ vậy mà lại biết ngại ngùng đấy.Hạ Lan ngồi trên vai phụ hoàng, ung dung nhìn xuống giang sơn vạn dặm. Phụ hoàng khoác lên người cậu y phục của thái tử, chậm rãi ôm cậu vào lòng mà ghì chặt. Thịnh thế này để dành cho cậu, trái tim phụ hoàng là nhà của cậu.Diệp Lan tỉnh giấc, một kiếp người đã trôi qua. Hóa ra, Hạ Lan không còn nhà để về. Diệp Lan đời này chỉ cầu bình an cùng người nhà trải qua năm dài tháng rộng. Con tạo xoay vần, Diệp Lan tập tễnh bước trên con đường khúc khuỷu, cảnh cũ vẫn còn mà người xưa đã mất, năm tháng che giấu bí mật kinh thiên, sương mù giăng kín lối về, chỉ sợ bất cẩn ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục.…
Tác giả: Chu Tiểu ManThể loại: đam mỹ, võng du, hài hước, đoản vănTình trạng: HoànBiên tập: Vân PhongPhục vụ qua voice chat chỉ là nghề phụ của Tô Hàng thôi, công việc chính của cậu là làm nhân viên trong một công ty nhỏ, hàng tháng đều cầm trên tay một số tiền lương ít ỏi không đủ sống.Một ngày qua đi rất nhanh, đến gần giờ tan tầm cậu quyết định đi siêu thị để "tiếp tế" thức ăn, mì ăn liền với khăn giấy đều dùng hết rồi.Tô Hàng viết một danh sách, phòng ngừa quên, dù sao thì cũng còn năm phút nữa mới hết giờ, Cậu tranh thủ chạy vào toilet, khi trở ra thì vừa vặn.…
Một người con gái dịu dàng, đoan trang và cao quý lại phải lòng người con gái khác lại còn bướng bỉnh, liều lĩnh với địa vị thấp kém liệu cuộc tình này có đi đến cái kết đẹp hay không? khi sợi dây tơ hồng buộc chặt họ với nhau trong xã hội phong kiến bấy giờ, liệu họ có vượt qua được rào cản ấy để đến được với nhau hay không?..…