Tuỳ hứng
Muốn thì viết,buồn thì viết,nhớ thì viết,vui thì viết,hồi tưởng thì viết,suy ngẫm thì viết,đau lòng thì viết,cô đơn thì viết, tức giận thì viết,yêu thương thì viết...Nhàn rỗi,có hứng thì viết :) viết về mọi thứ,mọi cảm xúc :)…
Muốn thì viết,buồn thì viết,nhớ thì viết,vui thì viết,hồi tưởng thì viết,suy ngẫm thì viết,đau lòng thì viết,cô đơn thì viết, tức giận thì viết,yêu thương thì viết...Nhàn rỗi,có hứng thì viết :) viết về mọi thứ,mọi cảm xúc :)…
Đây là những mảnh chuyện ngắn mà mình sáng tác, là nơi để mình khuây khoả, trút được tâm trạng vào lời văn. Đa phần là ngược. Không có lịch cập nhật cố định. Có thể coi đây là góc nhỏ của riêng mình.…
là những câu chuyện ngắn siêu dễ thương cũng đầy hài hước do mình tìm được…
It's đoản đam mỹ! =). Không có H đâu :3…
Rạng ngời tình yêu…
Tên tác phẩm: Nhân Vật Chính Là Đại Boss Phản DiệnThể loại: giang hồ, hài hước, võ hiệp, quan trọng nhất là đam mỹ. Giới thiệu:Có một quy tắc bất thành văn trong tiểu thuyết chính là: nhât vật chính nhất định là người tốt, cho dù là boss phản diện cũng phải là boss phản diện tốt! Vì thế, Ma chủ Mộ Nhị của chúng ta, mặc dù là kẻ đứng đầu của một ổ bại hoại Ma giáo, nhưng nhất định cũng phải là một boss phản diện nhân từ bác ái. Thế nhưng, vị Minh chủ võ lâm được xưng tụng hành hiệp trượng nghĩa, tật ác như cừu Thẩm Thương Lăng kia, tại sao so với Ma chủ chính thống là hắn đây còn muốn hung ác tàn nhẫn, lãnh khốc thị huyết, phúc hắc giả dối a?! Mộ Nhị nghĩ thầm, nhất định là đám nhân sĩ giang hồ kia đã bị mù rồi! Tác giả có lời muốn nói: *gãi móng* sau khi Trần mỗ đào hai cái hố chưa kịp lấp lại ngứa móng muốn đào thêm cái hố thứ ba, hy vọng mọi người không nên ném gạch a~ (/nói nhỏ/ Nếu muốn ném, cũng nhất định phải ném cả xi măng thì Trần mỗ mới xây nhà được ha~ Cảm tạ~)…
Chỉ là những điều bé xíu mà mình đã rất yêu, có lúc rất buồn vì nó. Mình viết lại để nhớ những điều vui và để không bao giờ vấp phải những nỗi buồn cũ kĩ ấy nữa.…
Tản văn thôi, suy nghĩ và mơ ước của mình về tình yêu…
Đây không phải là một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết, hay bất cứ thứ gì khác của một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng nào. Đây chỉ là câu chuyện của riêng mình, Những cảm xúc thật của bản thân. Mình viết ra để vơi đi những cảm xúc không Mấy tích cực này, để giải toả những nỗi Buồn đến một cách vô lý và chẳng có lý do mỗi đêm...Câu chữ của một người ít học, vốn từ ít ỏi, sẽ chẳng thoả mãn những bạn đã say Mê những tác giả nổi tiếng Những cảm xúc này là của bản thân, và Gần như tất cả đều là nỗi buồn... vậy nên Nếu bạn không muốn buồn lây thì không nên đọc đâu nhé :))…
Tên truyện: Từng khoảnh khắcTác giả: Dương Mạn Thể loại: ngôn tìnhTình trạng: đang tiến hànhDesign bìa: Canva ------------ Đơn vị để đo lường thời gian là gì? - Cô tinh nghịch hỏi anh.Ánh Dương nhìn cô, anh trả lời bâng quơ ": Là đồng hồ."- Đơn vị để đo lường tình yêu là gì?Anh xoa đầu cô, nói ": Là trái tim."- Thế đơn vị để đo lường anh?- Chẳng có đơn vị, bởi đó là em.Anh dịu dàng hôn cô. Một nụ hôn chân thành dưới hoàng hôn.-----Author ": Nói sao nhỉ, đừng copy truyện đi đâu cả, nếu không..."…
Đoản văn, ngược luyến,…
Những mẩu chuyện ngắn đi lượm nhặt-Thỉnh thoảng có cả của Au tự viết nữa!!!…
Quyển này thực sự là viết theo cảm xúc mọi người ạ, như là một quyển nhật ký của một cô gái sau khi chia tay vậy đó, vậy nên mình không chắc chắn là nó sẽ theo một thứ tự hay cốt truyện gì cả. Mỗi người đọc sẽ tưởng tượng ra chuyện tình của cô gái này theo cách của người ấy. Hi vọng khi đọc mọi người có thể đặt mình vào nhân vật, đạt được chút đồng cảm nào đó, thậm chí để lại lời khuyên... bất cứ điều gì cũng được. Last but not least, enjoy! Lịch đăng: Thứ 5 hàng tuầnSố chương: 15 Tình trạng: tác giả đang bò ra để viết…
Levi thích kitkat, em thích đồ ngọt, rất thích, thích luôn cả Daniel, chú của em. Daniel thích vị đắng của cà phê, chan chát trên đầu lưỡi như cuộc đời chú vậy. Hai con người, không quen biết, không hiểu nhau, lại thu hút nhau đến kì lạ. Chỉ là, trái dấu thì hút nhau, vốn dĩ là vậy thôi.Đây là love story của em bé kitkat và chú gấu lớn."Chú yêu em, bé cưng." "Em thương chú, thương nhiều lắm, nhiều như cả đại dương mênh mông kia vậy." _______________________Thể loại: ấm áp, ngọt ngào, siêu ngọt ngào, nhẹ nhàng, tản văn.Chú nhân viên văn phòng × em bé nhỏ thích ở trong nhà.…
Tớ chuyên tạo nhân vật anime & chibi nè ^^ Ủng hộ tớ nha ^^…
Yêu đơn phương là gì? Là khi yêu một người, yêu tha thiết đến chân thành nhưng người ấy chẳng bao giờ biết được và cái kết cho cuộc tình đơn phương ấy, cũng chỉ có thể là SE. Là một cái kết cho bao năm tháng sầu thương và đau lòng. Tôi gọi người ấy là "thanh xuân" và gọi cuộc tình ấy là "yêu đơn phương".[Viết theo lối tản văn, không có cốt truyện. Vài dòng tâm sự nhỏ xíu xiu thôi. Mấy unnie vào đọc và vote cho em đi.]#Note: truyện không liên quan đến đời tư tác giả, okee)))…
đoản vkook, se, h hay he tùy theo tâm trạng…
✨ Có một nỗi nhớ ta chẳng thể gọi tênLà nhớ về người mình yêu thương tha thiết... Pensée, nghe thì có vẻ thơ mộng thật đấy. Pensée, là một loài hoa, cũng là một nỗi nhớ. Pensée, là tình yêu và sự tương tư tôi dành cho em✨ ColorMyPensée, Roseanne.. ví nỗi tương tư của mình là một bức hoạ, tự tôi thề rằng sẽ chẳng để ai 'color' ngoài cô gái ấy. . không đơn thuần là nhớ nhung, 'clmpr' còn là 'chiếc hộp nhỏ' cất giữ tình yêu và tâm sự của tôi với em✨Không phải Rosé, cũng không phải Rosie, tôi đặc biệt muốn gọi em 'Roseanne'.. cái tên nhẹ nhàng mà thật kiên định. cái tên mang cảm giác 'em là chính em', nhất định không phải ai khác. cái tên khiến tôi bất giác thốt lên dù là cả trong giấc mơ✨ Là Roseanne, đoá hoa mãi nở rộ. em biết không? tôi thích hoa, nhưng tôi lại càng thích em nhiều hơn hết thảy . em hẳn là bông hoa thuần khiết, ngọt ngào mà tôi trân quý nhất. em như một cành iris, cô gái giàu nghị lực luôn đặt ra mục tiêu để cố gắng . đứng giữa muôn vàn bông dandelion, em giống chúng dù mỏng manh nhưng cũng thật mạnh mẽ . tặng em một bó lily, là tặng em thứ tình cảm trong sáng, thật tâm và chân thành. em biết ý nghĩa khi tôi cầm nhành hoa wisteria chứ? rằng tôi sẽ đợi lời hồi đáp của em, dù là bao lâu đi chăng nữa . genarium mang nghĩa hạnh phúc của tôi là em, cũng là tôi sẽ khiến em hạnh phúc. ngày trên tay em xuất hiện loài hoa forget me not, tôi dặn bản thân rằng đời này kiếp này nhất định phải khắc ghi tên em, mãi mãi không để bông hoa ấy bị quên lãng✨ 'clmpr' ~ welcome you all…