Dù Sao Thì, Chúng Ta Cũng Lỡ Mất Nhau
Chỉ vì cậu hèn nhát, giả dối, không có đủ dũng khí nói ra lời yêu Chỉ vì hắn là một tên đần, lại hay tự tiNên cuối cùng, họ lỡ mất nhau.…
Chỉ vì cậu hèn nhát, giả dối, không có đủ dũng khí nói ra lời yêu Chỉ vì hắn là một tên đần, lại hay tự tiNên cuối cùng, họ lỡ mất nhau.…
Gia đình hàng xóm phá sản , nhờ nhà bên cạnh nuôi dùm con gái xong đại học , mối tình giữa chàng soái ca mặn mà ưu tú với cô gái khuynh thành chớm nở.nội dung siêu cuốntruyện đầu tay , mong ủng hộTruyện chủ yếu xoay quanh nam chính và nữ chính, cho nên hay nhất khi đến cảnh hai người họ nhé =<=…
Tên truyện: Từng khoảnh khắcTác giả: Dương Mạn Thể loại: ngôn tìnhTình trạng: đang tiến hànhDesign bìa: Canva ------------ Đơn vị để đo lường thời gian là gì? - Cô tinh nghịch hỏi anh.Ánh Dương nhìn cô, anh trả lời bâng quơ ": Là đồng hồ."- Đơn vị để đo lường tình yêu là gì?Anh xoa đầu cô, nói ": Là trái tim."- Thế đơn vị để đo lường anh?- Chẳng có đơn vị, bởi đó là em.Anh dịu dàng hôn cô. Một nụ hôn chân thành dưới hoàng hôn.-----Author ": Nói sao nhỉ, đừng copy truyện đi đâu cả, nếu không..."…
Sông Vong Xuyên có bóng Mạnh BàCầu Nại Hà trải muôn ngàn kiếpKiếp nhân sinh chỉ còn biệt ly......Nơi đếm tối, khi ánh trăng phủ lối khắp hang cùng ngõ hẻm, khi những bóng đen lấp lóe trong những ngõ vắng, có một cửa hàng nhỏ nằm đây, yên bình chiễm chệ như đấng vương tọa giữa lòng thành phố sầm uất, như chia âm dương thành hai chốn cách xa.Chủ cửa hàng là một cô gái trông mới ngoài hai mươi, áo sơ mi, quần jean xanh màu là dấu hiệu đặc trưng của cô. Nơi cô xuất hiện không bao giờ có ánh sáng, nơi cô hiện diện cũng chẳng bao giờ có đêm tối. Hiện hữu nơi nhân gian, địa vị của cô ở trong lòng u hồn lệ quỷ lại chẳng dung khinh thường.Cô nhận vật làm việc, không quan tâm đó là quỷ hay người, không quan tâm khách hàng giàu hay nghèo, già hay trẻ, nhưng lại quan tâm vào tâm tình của cô vui hay buồn, có hứng hay mất hứng, chỉ cần bạn đưa cô ấy vật quý trọng nhất của mình, bạn sẽ được mọi thứ bạn ao ước.Vậy... Liệu bạn có dám không?…
đôi lời tâm sự của bản thân…
Credit: Hozhi_@rose-teamĐây chỉ là một số mẩu truyện nho nhỏ mình viết lúc rảnh rỗi. Mong mọi người ủng hộ và góp ý nhiều hơn.…
Tác giả Hồ Tư LệMang đi nhớ ghi nguồn là được. ^^…
Như cái tên, bộ này có rất nhiều thoại, không mở đầu và có lẽ cũng không có kết thúc. Ngẫu hứng thì viết. Có yếu tố tâm linh, luân hồi chuyển kiếp. Không viết thành chap, nhưng các đoạn đều có liên kết với nhau.Như ảnh đại diện cho truyện - một vùng tuyết trắng mênh mông: Thê lương nhưng cũng thật đẹp với ai có thể "cảm" được câu chuyện.…
Cô là làn sương mỏng giăng kín lối cũ.Cậu là cơn gió lạc chẳng bao giờ quay về.Một bản ghi âm dang dở, một câu hỏi chưa kịp có lời đáp...Khi mùa hoa cúc trắng nở giữa cơn tuyết cuối mùa, liệu người còn ở lại?…
Đoản văn, ngược luyến,…
Chỉ là những điều bé xíu mà mình đã rất yêu, có lúc rất buồn vì nó. Mình viết lại để nhớ những điều vui và để không bao giờ vấp phải những nỗi buồn cũ kĩ ấy nữa.…
Thể loại: hiện đại, trường học, đồng nhân văn (fanfiction), crossover (Joker Game (anime) x anime 91days )Độ dài: Không giới hạn.Nội dung: Cuộc sống trung học của tất cả thành viên cục D cùng với hai thành viên của Family Vanetti ~~ :33 Các ông trở về tuổi thanh xuân trẻ trâu nhí nha nhí nhảnh như___....có lẽ tôi xin được dừng bình luận.- Nếu không biết 1 trong 2 bộ cũng không sao đâu :v Truyện chỉ lấy nhân vật thôi, nội dung là hư cấu hoàn toàn.Chú ý:1. Crossover JG và 91days.2. Bắn hint, theo cp (Cp dự kiến: AmariHatano, JitsuiGamou, SakuMiyo, KamiTaza, FukuOda, NeroAngelo ). Nếu không thích xin đừng đọc. TTvTT…
Phải chăng từ bỏ là thứ sẽ khiến cho anh và em hạnh phúc hơn. Tay em nhỏ bé lắm không thể ra sức buộc cơn gió. Và càng không thể ôm chặt được anh mỗi khi anh đau vì người đó. Cho em lặng một chút thôi em sẽ ổn mà. Nhưng phải hứa là anh cũng vậy và thêm một điều là: "Không được biến mất vào lúc sáng mai khi bình minh em mở mắt. Đừng để em phải tự trách bản thân khi bàn tay em nắm không chặt". Một lần mất anh là quá đủ không muốn lặp lại lần thứ hai. Chỉ cần nhìn thấy đôi mắt anh cười dù "gió" đang bên cạnh ai. Không thể đem cho anh hạnh phúc thì để em lùi về phía sau. Để họ tiến bước ở bên cạnh anh lên phía trước ta nhìn nhau...??????#khongthebuocthibuong!!!…
Tên tác phẩm: Nhân Vật Chính Là Đại Boss Phản DiệnThể loại: giang hồ, hài hước, võ hiệp, quan trọng nhất là đam mỹ. Giới thiệu:Có một quy tắc bất thành văn trong tiểu thuyết chính là: nhât vật chính nhất định là người tốt, cho dù là boss phản diện cũng phải là boss phản diện tốt! Vì thế, Ma chủ Mộ Nhị của chúng ta, mặc dù là kẻ đứng đầu của một ổ bại hoại Ma giáo, nhưng nhất định cũng phải là một boss phản diện nhân từ bác ái. Thế nhưng, vị Minh chủ võ lâm được xưng tụng hành hiệp trượng nghĩa, tật ác như cừu Thẩm Thương Lăng kia, tại sao so với Ma chủ chính thống là hắn đây còn muốn hung ác tàn nhẫn, lãnh khốc thị huyết, phúc hắc giả dối a?! Mộ Nhị nghĩ thầm, nhất định là đám nhân sĩ giang hồ kia đã bị mù rồi! Tác giả có lời muốn nói: *gãi móng* sau khi Trần mỗ đào hai cái hố chưa kịp lấp lại ngứa móng muốn đào thêm cái hố thứ ba, hy vọng mọi người không nên ném gạch a~ (/nói nhỏ/ Nếu muốn ném, cũng nhất định phải ném cả xi măng thì Trần mỗ mới xây nhà được ha~ Cảm tạ~)…