Tản Văn Buồn
Chỉ là những suy nghĩ những ám ảnh không thể nói ra, những chất chứa từ cảm xúc và suy nghĩ chỉ là nói ra vậy thôi!…
Chỉ là những suy nghĩ những ám ảnh không thể nói ra, những chất chứa từ cảm xúc và suy nghĩ chỉ là nói ra vậy thôi!…
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
Chuyện vặt của cuộc sống là viết về những mối tình nhẹ nhàng của cuộc sống, đó có thể là một tình yru có kết thúc đẹp, nhưng cũng có thể là những mối tình đầy tiếc nuối...Tất cả truyện trong này đều là tự mình viếtCác cậu có thể đọc thử…
Là những đoản Văn nhảm mình nghĩ ra. Có sai sót mong thứ lỗi nha ^^…
Tôi viết văn không hay nhưng lại rất thích viết, mong mọi người sẽ giúp đỡ! Cốt truyện tôi lấy cảm hứng từ một giấc mơ! :))))))Chính tả tôi sẽ cố gắng chu toàn nếu thấy có sai xót hy vọng mọi người sẽ nhắc nhở dùm! Đây là tác phẩm phi thương mại và là con của tôi, tôi không mong muốn ai mang con của tôi đi đâu mà chưa được sự cho phép của tôi cả. Cái bìa và cái tên truyện không liên quan lắm đâu, sau này nếu nghĩ ra một cái tên hay hơn tôi sẽ đổi lại! Cảm ơn mọi người quan tâm tới tác phẩm trong phút bồng bột này của tôi! :))))))))))))…
Đông ngung dĩ thệ, tang du phi vãn (东隅已逝,桑榆非晚): Tuy những năm tháng cũ sớm đã qua đi, nhưng vẫn chưa muộn để trân trọng những năm tháng sắp tới.…
Mãi rất rất lâu về sau, tôi vẫn nghĩ về anh ấy, như một kỉ niệm. Anh ấy là tuổi thanh xuân của tôi, là những ngày nắng chang chang hay những đêm mưa tầm tã. Rất nhiều lần muốn đặt bút viết về anh, viết về nhiều thứ về anh, viết về tôi , về tuổi thanh xuân, nhưng thật khó để viết.. Mọi chuyện như những mảnh ký ức bị chắp vá.Tôi luôn đi tìm mình của những năm tháng đó, tìm lại mình của ngày xưa, để khi gặp lại anh, tôi vẫn lại có thể hết mình, chân thành và ngu ngơ như vậy. Nhưng thời gian đã làm gì với chúng ta? Tôi của năm 24 tuổi không còn là tôi của những năm 16, và tương tự khi tôi đến 30 tuổi tôi cũng không còn là tôi của 24 tuổi nữa. Chúng ta vẫn phải thường thay đổi để thích nghi, để sống tiếp, nên tuy có nuối tiếc nhiều, tuy vẫn còn nhớ nhưng tôi ít khóc hơn, ít nghĩ về anh đi và mạnh mẽ hơn, và tôi đã không còn chờ anh.…
Đam mỹ bán trá hình, bán sự thật…
Cre: KarryRoy Now Speaking…
Những con người có 102 ở trong tiệm bánh sẽ tạo ra liên tiếp những chuyện rắc rối, những rung động, những câu chuyện bạn bè chưa bao giờ nguội,...…
26/04/2023Chứa tranh của mình, bạn nào không thích thì đừng xem nha.…
như cuốn sổ tay,có lẽ vậy.…
Ngày xửa ngày xưa, có một tên khờ thích những cơn mưa rào nhanh qua. Hay đi dạo trên mấy con đường đẹp rồi rủ bè bạn đi chụp hình. Thích nhiều chuyện, cũng như là quân sư tình cảm cho rất nhiều người. Vậy mà bản thân tên đó lại sợ yêu, rất sợ là đằng khác. Nên hắn đành mượn đống tản văn để chia đi tình cảm của mình"Tôi cứ như một chữ đơn giản trong cuốn sách của người, đọc thì sẽ hiểu. Chỉ là khi gấp sách lại người đã quên mất tôi"…
Tiểu kịch trường. hmmm đây là những điều tôi muốn làm với người con trai mà tôi yêu nhất, hoặc maybe là điều gì đó đã từng xảy ra với bọn tôi. Mong là nếu có ai đọc được sẽ cùng cộng hưởng sự tích cực để bọn tôi được quay về bên nhau nhé. Yêu mọi người…