| Fakenut | Máu
" Anh không thấy quá muộn cho một lời giải thích rồi à?"" Ánh nắng của riêng con"…
" Anh không thấy quá muộn cho một lời giải thích rồi à?"" Ánh nắng của riêng con"…
Đùng , chuyện gi thế này sao 4 tuyển thủ LCK lại bị xuyên không vào một bộ cẩu thuyết vớ vẩn. Đã thế cả 4 người còn xuyên vào những nhân vật phụ có số phận bi thảm nữa. Nhưng mọi chuyện đâu đơn giản là xuyên không?…
Trước khi thời gian hoàn toàn ngừng lại, Sanghyuk muốn nhớ ba điều: rượu vang đắng chát, dâu tây thanh bùi và nụ cười của Wangho.『𝚃𝚒𝚎̂̀𝚗 𝚝𝚛𝚞𝚢𝚎̣̂𝚗 𝙿𝚎𝚗𝚝𝚒𝚊 』_____Chào mừng đến với giờ yêu thứ 35 của Forelsket.…
tụi nhỏ và mấy cái chuyện tình vụn vặt....cùng một đống bùng binhcouples: tùm lum tà lathể loại: text x văn ( phần lớn là textfic ), university life, bùng binhsố chương: ???tác giả: tiểu hiên lười…
"em nhớ anh, rất nhớ anh. anh có thể nào để lộ một chút sơ hở rằng anh cũng đang nhớ em có được không vậy?""anh xin lỗi jihoonie..."…
chuyện về 1 gia đình có 3 em bé và 1 em bé không bé lắm…
Năm mười lăm tuổi, tôi học đòi theo các bạn viết nhật ký.…
"Người hâm mộ sẽ không bao giờ biết được, từng có hai người lặng lẽ yêu nhau rồi âm thầm chia ly như chưa có gì xảy ra."Tác phẩm thuộc event "花语笔记 - Ghi chép về ngôn ngữ của các loài hoa"…
kí kết văn bản, hợp tác giao lưu ngoại công ngữ nghệ…
Thể loại : Boylove Chiếm hữu, cuồng yêu top, h cao , ngược trước giam cầm sau, niên hạ ( chắc chắn rồi ) , một chút SM " Smart " Chisanupong Paungmanee - là thiếu gia và cũng là con ngoài giá thú của một đại gia bất động sản, mẹ cậu là con của dòng thứ của một gia tộc nhỏ nên vốn không được coi trọng cho đến khi tranh được ngôi vị chính thất" Boom " Raveewit Jirapongkanon - sinh ra trong một gia đình bình thường, bố làm đầu bếp còn mẹ làm việc cho một bệnh viện nhỏ trong thành phố, sau khi học xong đại học anh đã theo nghành của mẹ và nhận làm thêm điều dưỡng tại nhà…
Author: Gà "Khoảng cách xa nhất giữa fan và idol là bao nhiêu?... Từ những điều nhỏ nhoi nhất, bình dị nhất, em bước vào tim anh từ lúc nào không biết......" Faker - Peanut là chân ái =))))Những thứ bạn sắp đọc là văn phong năm 2017 của mình nên vui vẻ vui vẻ nha Mọi thứ trong truyện dựa trên các trận thi đấu, moment hàng thật của đôi trẻ pha thêm miếng trí tưởng tượng của mình Enjoyyy…
Tác giả: Phiến Quỳ Độ dài: 19 chương + 1 ngoại truyệnGiới thiệuLý Tương Hách phải lòng một người, lại còn là người cậu vừa gặp đã yêu. Cậu vội đuổi theo bóng lưng người ấy, chỉ còn cách người ấy một bước nữa thôi là cậu có thể cất được tiếng chào. Tiếc thay, cậu chậm chân mất rồi, lời yêu còn chưa ngỏ đã phải chứng kiến cảnh người ấy tay trong tay mỉm cười với một người khác. Cậu buồn bã, song vẫn lựa chọn tôn trọng quyết định của người ấy.Hai năm sau gặp lại, người ấy vẫn là ánh trăng ngà của cậu, nhưng tấm lòng của ai kia thì đã đổi, không còn thương người ấy như xưa mà trở nên vặn vẹo độc đoán.Ôm ấp nỗi tương tư suốt hai năm trời, giờ đây khoảng cách giữa cậu và người ấy rốt cuộc cũng được thu ngắn lại....Anh nhìn đối phương vẫn luôn trong trạng thái đang gõ chữ, thuận tay gửi một tin nhắn: "Còn cậu?"Lý Tương Hách dừng lại, vò đầu bứt tai một hồi, quyết định có gì nói đó: "Mình đang nghĩ xem nên nhắn gì với cậu."Hàn Vương Hạo: "?"Lý Tương Hách thành thật trả lời: "Nhắn gì mới có thể khiến cậu cảm thấy mình có khiếu hài hước, khiến cậu cảm thấy muốn tiếp tục nói chuyện với mình."Lý Tương Hách: "Mình vụng miệng lắm."...Nhân vật chính: Lý Tương Hách (Faker) x Hàn Vương Hạo (Peanut)Thể loại: Niên hạ, công là vận động viên bóng rổ, nhiệt tình, ấm áp, hơi chậm tiêu, cực kỳ trân trọng thụ x thụ học ngành luật nhưng đam mê vũ đạo, dịu dàng.…
Tác phẩm thuộc event "花语笔记 - Ghi chép về ngôn ngữ của các loài hoangày cuối ở thư viện, han wangho viết cho lee sanghyuk một lá thư tình không gửi đi…
Có những người chọn bước đi cạnh em.Có những người chọn đứng sau em.Và có một người chỉ chọn lặng lẽ chờ em lớn lên, đủ để tự mình quay đầu--- Viết cho Gen.G22, viết cho em Lan, viết cho Faran của tôi---Phúc lợi ngày sinh thần <3…
10 năm rồi Han Wangho không còn là đứa em út vô ưu vô lo sống trong sự bao bọc của các anh nữa, em giờ là anh cả, là đội trưởng, là tiền bối gánh trên vai bao trách nhiệm, bảo hoài bão còn chưa thực hiện được.Em muốn kết thúc sự nghiệp tuyển thủ của mình bằng một nụ cười vui vẻ, bằng nước mắt của sự hạnh phúc, em muốn đứng dưới pháo hoa rực rỡ, em muốn được nâng cúp World cùng với những đứa em của mình . . . Hãy kết thúc bằng nụ cười !…
"𝐓𝐢𝐦𝐞 𝐬𝐥𝐞𝐞𝐩𝐬 𝐛𝐮𝐭 𝐥𝐨𝐯𝐞 𝐬𝐭𝐢𝐥𝐥 𝐞𝐜𝐡𝐨𝐞𝐬."Tiếng thương thứ hai: Nostalgic❝ Có một con mèo ướt sũng, vẫn run rẩy cố sống qua từng ngày. Có một cậu ngang qua, cậu cẩn thận sấy bộ lông mềm, để mèo ta cuộn tròn vào cả thế giới cậu. Cậu thương mèo lạnh, cũng yêu mèo nhiều. Nhưng một hôm cậu lại lạc đường mất, cậu đi mãi đi mãi, vẫn không tìm được đường về. Cậu quên đi, cậu nghĩ mèo cũng vậy. Mèo ta thì không, mèo ta vẫn ở nơi xó nhỏ đợi cậu. Vì cổ nó vẫn còn cái khăn, vì lòng nó vẫn thương nhớ hơi ấm. Mỗi ngày nó vẫn meo meo cầu nguyện thành tâm, rằng trời ơi, đưa cậu về bên nó. Để nó có chốn về, để nó có cậu bên đời.Và trời thương xót, cậu tìm được đường về. ❞⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến beta-ers: @SweetSdayS_ , @Anna, và @abbie vì đã giúp mình trau chuốt từng con chữ.⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến artist @meownuang vì đã họa nên chiếc bìa fic xinh đẹp này. © 07-08/09/2025 - Echoes of Time…
"dù có xảy ra chuyện gì thì trái tim - vẫn sẽ luôn đập rộn ràng mỗi khi nhìn thấy -"textfic (có cả chút văn xuôi), cốt truyện có thể sẽ hơi xàm, có tình tiết phi logic, ngôn từ tục tĩu, có chửi bậy, cân nhắc trước khi đọc…
TEXTIC, Văn xuôi,Hài ,OOC,....…
Hán Việt: Vận thần đích tiểu ách thúTác giả: Tiểu Tiểu ẨnTình trạng: Hoàn thành (6 chương)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Chủ công, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, 1v1Editor: Gà Nướng Muối Ớt (wattpad/ganuongmuoiot)Tình trạng edit: HoànNguồn: exothuyenngoc (wikidich) | Tấn Giang ----------Đọc giới thiệu trong mục lục nhé.…
Cuối ngày, ánh hoàng hôn nhuộm nhẹ hành lang cũ kỹ. Ling Ling Kwong bước vào đời Orm Kornnaphat như một dấu chấm rất nhỏ giữa trang sách tối tăm. Cô bé mười tuổi, đôi mắt vô hồn mang theo vết thương sâu, lần đầu rung động trước nụ cười ấy - một tia hy vọng mong manh giữa vô vàn hỗn độn. Nhưng nếu "định mệnh hiền dịu nhất là để ta gặp nhau, độc ác nhất là để ta chia li" thì khoảnh khắc đầu tiên ấy cũng là lúc những cánh cửa mở ra - và rồi chóng vỡ tan. Giữa ánh sáng hư ảo của buổi chiều, trái tim cô tự biết rằng thiên đường có thể chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi, không hơn.…