Thế giới ngầm
...…
Vạn Vân Phong đến võ giới sinh sống, giúp đỡ mọi người xung quanh, mở lớp dạy học.Gió mưa trút xuống, Nam nhân trong miếu hoang tắm rửa cơ thể, tựa như hòa mình vào thiên nhiên.Hắn đến thế giới này bởi một giây phút tình cờ , hay là vì trời cao sắp đặt sẵn ? Có lẽ không ai biết được.Ban đầu chỉ là lời hứa dạy học cho năm anh em họ Trần, nhưng rồi quá nhiều điều thú vị và đau lòng đã xảy ra trước mặt hắn, khiến cho suy nghĩ của hắn về thế giới này thay đổi.Ban đầu chỉ là muốn dạo chơi, nhưng rồi sau đó hắn đi hoàn thành tâm nguyện cho những tri kỷ mà hắn gặp gỡ , cùng với những nguyện ước về một kiếp sau tốt đẹp hơn.Biến cố xảy ra trên đường phiêu lưu khiến hắn thay đổi kế hoạch của mình. Hắn trở về Đại La , lãnh Binh hành Quân đi dẹp các sứ quân, thống nhất binh lực về một mối. Sau khi các phe cánh phản loạn đã được xử lý, hắn làm một cuộc binh biến đánh đuổi giặc phương Bắc xâm lược, giành lại quyền tự chủ cho nước Việt.Nhận thấy nước Việt bây giờ rất cần những nhân tài xây dựng đất nước, hắn lui về sau ở ẩn mở lớp dạy học, đào tạo nhân tài cho nước nhà.Thời gian trôi qua, mưa gió đã thay đổi mấy lần, dòng lịch sử vẫn cứ âm thầm trôi lặng lẽ như nó vẫn thế, cuốn theo những cuộc binh biến không ngờ tới.…
Đây là tác phẩm đầu tay của tôi. Không dâu gì các bạn đây là lần đầu tiên tôi tự sáng tác truyện cho riêng mình, truyện mang phong cách riêng của tôi. KHÔNG ĐẠO NHÁI bất kì truyện nào. Có thể nó cũng sẽ không được hay mong các bạn hãy đọc và góp ý thêm để tôi có thể làm tôt hơn. KAMSAMITA :)) <3 Đây là phần miêu tả truyện: Chuyện kể về một cô giúp việc đem lòng yêu cậu chủ và không muốn cậu chủ mình biết được mọi chuyện nhưng mọi chuyện đã không như ý cô muốn .. Cậu chủ đó đã biết được tình cảm của cô nhưng .....!! Tôi tiết lộ đến đây thôi! :)) các bạn cùng tôi đọc truyện để biết diễn biến nha <3 <3 MOA MOA MONG CÁC BẠN ỦNG HỘ TÔI…
nàng, 1 thiếu nữ si tình, để rồi lại mang 1 niềm đau " Em thích em của ngày hôm nay: lạnh lùng, buông lơi và bỏ rơi tất cả..."…
Những bài thơ buồn trong những ngày nhập ngũ…
Đó là khi tôi tròn 10 tuổi trong cuộc đời thứ hai của tôi. Tôi đã tìm thấy một công tước trẻ mà nhân vật nữ chính đáng lẽ là phải cứu.Trong cuốn tiểu thuyết và những câu chuyện, dù là nữ chính, nam chính hay nhân vật phản diện đều có những tiêu chuẩn nhất định. Tôi cũng biết nguyên tác, vì nó có một số thứ tôi không thể biết nên làm thế nào, tôi có nên cố gắng quyến rũ công tước để giúp anh ta tránh lá cờ tử thần không?Nhưng trong câu chuyện gốc, nữ chính đã nói điều gì đó với anh ta"Tôi thích công tước, tôi thích con người của ngài ấy"Tôi đã nghe vậy, gã này đã đến chỗ tôi lúc nửa đêm với tình trạng máu me đầy mình."Em nói em thích ta thích con người của ta. Ta cũng yêu em, em sẽ không bao giờ... không bao giờ rời bỏ ta, đúng không?" [ừ nữ chính bỏ thì về với em nha ><]PHÙ, tôi tuyệt vọng.Chết đi.Thay vì cứu công tước trẻ này, tôi đã quyết định đập tan âm mưu quyến rũ công tước và chạy trốn [ơ kìa chị ==] Nhưng"Em là một đứa trẻ không có tim, không có lương tâm""Argh!! Tôi xin lỗi mà"***"Em sẽ biến mất và trốn ở đâu nữa đây?""...........................""Ta nói cho em biết, bất kể em trốn ở đâu, ở đế chế chết tiệt nào, không có nơi nào mà ta không thể tìm thấy em"Công tước nói những lời nói ấy, có vẻ chẳng đáng sợ chút nào khi anh ta đe dọa tôi với vẻ mặt tràn đầy bất an và tuyệt vọng như vậy [chời má =))]…
Quotes:Những câu chuyện ngắn về cuộc sống…
Mình muốn kể một chuyện tình bình thường. Về một cô gái, và một chàng trai. Về những điều họ đã cố gắng, những điều họ đã buông bỏ.Trong câu chuyện này, không có cái gọi là đúng người, nên cũng chẳng có cái gọi là đúng thời điểm. Thời gian qua đi, mỗi con người đều đổi khác, đó là bản chất của trưởng thành, và mỗi người chúng ta gặp trong mỗi thời điểm, trong mỗi giai đoạn đều góp phần tạo nên con người ta của hiện tại. Sự xuất hiện của họ là tất yếu, là cần thiết.Chỉ có điều, cuối cùng ta chọn điều gì? Cho chính mình, hay cho cuộc tình mình.…
"Hai anh trai của con không mang huyết thống của gia đình, nói thẳng là con nuôi""Từ nhỏ đến lớn, Pond vẫn thích em như vậy, cả đời chưa từng thích một người khác, nhưng cuộc đời anh ấy cũng chỉ có 27 năm, vậy mà dám dành cho em 17 năm đơn phương, kẻ ngu ngốc như em... liệu có xứng không?""Joong bảo anh ấy không phải gay, chỉ là thương hại tao nên mới yêu tao, thế mà tạo lại nghĩ tao có gì đặc biệt cơ chứ...""Gemini, mày tỉnh lại đi!! Fourth nó là em trai mày, LÀ EM TRAI đấy!!""Kết thúc rồi...tất cả í!"…
Chuyện là về con bé phải lòng ông anh hàng xóm, nhưng không ngờ là anh trai lớp trên lại yêu mình !....Lại một môtip dễ thương, thanh mai, trúc mã, thanh xuân, vườn trường, nhẹ nhàng nhưng cũng đáng yêu ><Gặp lại dàn couple sêu đáng êu của "CELĐR" ♡Hãy đón xem nhé! :>Số chương chắc trên 20 🙄"Chin nhỗi" vì chưa lấp mấy hố kia xong lại đi đào hố khác. Nhưng ta thích 🙂!!!!TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI https://www.wattpad.com/user/thichanduale (WATTPAD @THICHANDUALE). Vui lòng không đọc nếu bạn thấy truyện của mình được đăng tải ở những chỗ khác. Xin cám ơn!!!!!!!!…
Ngày ấy, tôi đã gặp lại anh. Người tôi thầm mến hai năm trước rồi biến mất không một lý do. Liệu...lần này anh có đột ngột biến mất nữa không?. Suốt cả một thời đi học, tôi chỉ luôn hướng về một người. Vì anh, mà vào cùng một trường cấp 3.Vì anh, mà yêu luôn những ngày nắng nóng.Vì anh, mà yêu tháng 8.Vì anh, mà yêu luôn môn toán.Nhưng lần này sẽ không vì anh mà bỏ lỡ ước mơ của mình. Em phải đi rồi.. "Mong rằng dù ở nơi đâu, em và anh đều toả sáng theo cách riêng của mình. Tạm biệt !"…
Năm đó, trong lòng Phác Thái Trúc Đào vụng trộm chứa một người, thích phải cháu của anh rể, Đào Nhật Minh. Anh có một đôi mắt màu đỏ thẫm tựa biển lửa rộng lớn, hờ hững gọi cô ấy là "đàn em." Sự ngỡ ngàng của lần đầu gặp mặt luôn khiến Trúc Đào nhịn không nỗi muốn lại gần, nhưng cách biệt về huyết thống lại là ranh giới khiến họ không thể vượt qua, chẳng biết từ khi nào, thầm mến ngây ngô chôn dưới đáy lòng dần dần nảy mầm, từ từ, cũng nảy mầm trong lòng anh...…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Tác giả: Thất NguyệtDịch: Ngôn PhongNguồn: ngonphongcomics.com Văn án Vu Dịch Thần sống cùng bà nội từ bé, sau khi đỗ vào trường cấp 3 trọng điểm bèn chuyển tới nhà ba mẹ ở trong thành phố lớn, từ đó quen ông chú cách vách Lục Niệm Phong. Hai người vốn là hai đường thẳng song song, bởi vì vô số việc mà dính cùng một chỗ, từ đó mở ra một con đường hoàn toàn khác...…
Tôi đơn phương cậu ba năm. Đáp trả tôi, cậu từ chối?!!Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ của cô nữ sinh cấp ba, hoàn toàn không phải ngôn tình mật ngọt, chỉ có nỗi đau khuất lấp đằng sau.Nếu bạn cũng đơn phương ai đó, tuyệt vời! Chúng ta về đội nào!Chỉ là, kết chuyện này của tôi không được may mắn rồi!~…
Đơn phương cậu. Làm bạn thân của cậu. Tỏ tình với cậu. Rồi lại thích cậu lần nữa.Mỗi một câu một chữ đều là cả một quá trình, là cả tuổi thanh xuân của cô dành hết cho một người. Trái đất rộng lớn như vậy, họ quả thật cũng có duyên quá rồi.Dưới cách nhìn của nhân vật chính (Khả Vi). "Nhật kí Tôi thích cậu..." là nhật kí nói về chuyện tình đơn phương của cô cùng với 'tình yêu sét đánh' của mình...…
Tuy không mỗi ngày, dành để lưu lại tất tấn tật kỉ niệm của tôi.…
Nhân vật chính: Chu Tích Tiệp, Kiều Đa Bảo ┃ Phối hợp diễn: Lâm Nguyệt Dung, Triệu Nghị Nhiên, Chu Mạch ┃ Khác: Thanh mai trúc mã thâm tình, sủngChương: 68 chương Nam chính nhất kiến chung tình 1x1Nữ chính lười biếng, đại trí giả ngu, là con dâu nuôi từ bé luôn, vì cha mẹ rất bận gửi nuôi ở nhà bạn thân.…