Bán Vợ
Minh Hy cưới phải người chồng khốn nạn. Hắn không hề chạm vào cô để bán cô cho một người như lời đã hứa...…
Minh Hy cưới phải người chồng khốn nạn. Hắn không hề chạm vào cô để bán cô cho một người như lời đã hứa...…
Một bộ thanh xuân vườn trường đáng iu ạCP: Stneko, Sookay, Junphuc…
✧ JunST/ChunTiThạch chưa bao giờ thao thức đến sáng vì bất kì một ai ngoại trừ Thuận.*Lại thêm một đêm nữa, Thuận nhớ Thạch, khôn xiết.…
Một ly rượu, một đêm xuân ( cảnh báo có H)Nếu gặp gỡ vội vã thì chia ly có nên ngắn ngủi? ( cảnh báo đây là truyện ngọt vì tác giả chỉ ăn đường)…
Anh đổi thanh xuân của người lấy ánh hào quang, để rồi nhận ra Người ấy đã không còn thuộc về...…
Author: yixiaohongchen (aka kacilious) Thể loại: Cổ trang, đồng nhân, trọng sinh, trúc mã, HE Số chương: 2 Tình trạng: Hoàn ND: Phù Sinh Nhược Mộng Vi Hoan Kỷ Hà (Trích Thơ Lý Bạch) Một fic nữa cho 2 anh tôi 🤧🤧Lưu ý: Fic này là ý tưởng của tác giả. Không mang đi đâu nếu chưa có sự đồng ý của mình. Tác giả chỉ có một acc duy nhất trên wattap là acc này…
"Em đến như một tia hi vọng, thắp sáng sự đen tối trong cuộc đời anh.""Hãy để em che chở, để em dùng kinh nghiệm đời mình để bao bọc cho anh."_Lista và em.…
CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
Tên gốc: Vị Hôn Phu Trùng Sinh Chi Hậu - 未婚夫重生之后Tác giả: Miêu Mao Nho - 猫毛儒Tình trạng: Đã hoàn thành + đã editĐộ dài: 6 chương + 1 ngoại truyệnThể loại: truyện ngắn, ngôn tình, gương vỡ không lành, cổ đại, cung đình hầu tước, trùng sinh, HE, song khiết, nam phụ thượng vịGiới thiệu:Nghe nói hắn trùng sinh.Nghe nói hắn muốn giành lại hết thảy những thứ thuộc về mình.Nghe nói hắn vứt bỏ vị hôn thê mà mình từng thề non hẹn biển ngay trong ngày đại hôn.Nghe nói hắn đày nàng đến một làng chài hẻo lánh.Nghe nói hắn muốn nâng niu, chiều chuộng người con gái từng bị hắn coi khinh nhưng vẫn đưa tay cứu giúp lúc hắn mất đi tất cả.Nghe nói hắn tạo phản thành công.Nghe nói hắn muốn lập một thứ nữ làm Hoàng Hậu.Nghe nói hắn muốn thu thập những viên trân châu đẹp nhất để khảm lên mũ phượng của tân hậu.Nghe nói... hắn hối hận.…
[ONESHOT] Kẻ canh giữTác giả: VeilThể loại: Bách hợp, Yêu mà không có được, Girlove, OE, Đơn Phương, Ngược tâm, ...."Bạn sẽ làm gì khi chứng kiến hạnh phúc của người mình yêu nhất là một bản án dành cho chính mình? Lùi bước để làm một chiếc phao cứu sinh, hay tiến tới để trở thành một vực thẳm không đáy? Đừng tin vào những gì mắt thấy, bởi sự thật nằm trong ngăn kéo bị khóa kín."…
hmm đây là lần đầu tui viết thui có gì sai xót mong mọi ng góp ý nhee. mong mọi ng sẽ ủng hộ nhaa, xin cảm ơn ạ.…
Tình em trao anh vẫn luôn vẹn tròn.…
Các fanfic ngắn có thể là fic dài về TKTP trên Lofter, đa phần là về cp BLĐQ x TKTP.Đây k phải bản edit, chỉ dịch cho mn dễ đọc thôi nhưng vẫn mất rất nhiều thời gian, mn đọc rảnh tay nhớ bình chọn và bình luận để tiếp thêm động lực cho mình nha.Xin đừng mang đi bất kỳ đâu vì những fic này đều mang về chưa có sự đồng ý của tác giả. Trong đây BLĐQ hay gọi TKTP là bồi tiền hóa, theo như mình hiểu thì là đồ phá của hay sao ấy. 🤔…
❗❗ Cảnh báo❗❗ Truyện siêu sắc, H nặng, không dành cho bạn đọc dưới 18 tuổi, hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc Tác giả: Bột nước thuốc màu🌷 Truyện được đăng tải tại 𝓵𝓮𝓶𝓸𝓷𝔂𝓼𝓽𝓸𝓻𝔂 🌷Nội dung tóm tắt"Gia muốn ngươi gả cùng ta, làm ta hoàng phi.""......""Vì sao?""Bởi vì, gia trong phủ nữ tử quá nhiều."Mỹ viện tốt nghiệp nàng, xuyên qua thành Tần Khinh Vãn, một tay hảo hoạ sĩ, lại vì kiếm tiền tiếp xuân cung đồ việc, bởi vậy đụng phải mấy nam nhân chuyện xưa.Nữ chính:Tần Khinh Vãn, bề ngoài thanh lãnh, nội tâm bôn phóng, dám yêu dám hận.Nam chính:Tề Vũ Thần Bát hoàng tử đầy miệng lời cợt nhả thiên mã hành khôngMộ Lạc Trần Yến Xuân Lâu quản sự mặt như quan ngọc nội tâm quạnh quẽTiêu Ly Phi tiêu cục chủ nhân thành thục vững vàng trung thành và tận tâmVai phụ còn có 2 đối CP, đệ 2 đối nhân vật còn chưa triển khai, tạm thời bảo mậtĐệ 1 đối: Phán Hương, Tần Khinh Vãn bên người nha hoàn * Tề Bình, Bát hoàng tử phủ đại tổng quảnNPH, phi toàn chỗ, để ý tiểu khả ái nhóm thỉnh không cần điểmCốt truyện + thịtCao HNPHNP cổ đại thịt văn…
Nguồn: LofterEdit: thichanraumuiCouple: All Diệp Đỉnh Chi, Bách Lý Đông Quân x Diệp Đỉnh ChiBản edit không có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác…
✧ JunST/ChunTi mãi iuNếu như được hỏi về một điều kỳ lạ nhất mà Thuận và Thạch từng trải qua ở Hà Nội thì câu trả lời của cả hai chắc chắn sẽ là được nhìn thấy tuyết rơi tại nơi đây - nơi mà tuyết trắng xóa phủ khắp lối đã là chuyện của hàng thế kỷ trước. TMI của ngày hôm nay: Thuận đâu ngờ rằng, cái tên Mát xcơ va mà hắn vẫn đùa gọi Hà Nội vào mùa đông, vì rõ ràng với một người lớn lên ở miền Nam như Thuận thì mùa đông Hà Nội đã đủ lạnh để thành Mát xcơ va trong lòng hắn rồi, nay lại thành thật. Năm nay, cả thành phố như được khoác lên mình tấm khăn voan bằng tuyết trắng mịn màng, không khác gì Mát xcơ va trong tưởng tượng của Thuận.…
"I don't care how complicated this gets, I still want you."…
Anh Mong Mình Không Yêu Em Nhiều Đến Thế Tác giả : Noãn Noãn Phong Khinh.Dịch giả: Lệ Quyên - Khương Nhật An .Nhà xuất bản: NXB Văn học .Công ty phát hành: Newstar Việt Nam.Nguồn : diendanlequydon.comNgôn tình lãng mãn , HESố chương : 10 "Thế giới này rộng lớn, những người yêu chúng ta quả thực rất nhiều, những người chúng ta yêu thì không chỉ có một, thế nhưng chỉ có một người, sẽ đưa ta đi đến tận cuối chân trời." "Có những cảm giác, có những rung động, thậm chí cả nhớ nhung, tất cả rồi cũng sẽ qua đi, một khi đã qua đều như gió cuốn mây bay trở thành những kỉ niệm nhạt nhòa trong lòng." "Thời gian không chỉ lấy đi dung mạo, nó còn đánh cắp những tháng năm dài đôi lứa từng bên nhau."…
...Có một chàng trai thích màu xanh lá.Có một chàng trai thích màu xanh dương.Có một cô bé thích màu đỏ...."Màu xanh lá", vẻ đẹp trường tồn của mẹ thiên nhiên ban tặng."Màu xanh dương' sự yên tĩnh của sóng vỗ bên bờ biển xanh."Màu đỏ" ngọn lửa đỏ rực trên trái tim cùng tình yêu nồng cháy....Hay là..."Màu xanh lá", sự mất thăng bằng trên sợi dây chặt, nó đang dần tuột mất thứ nó hằng bám lấy."Màu xanh dương", bị chìm trong lãng quên sâu thẳm dưới hàng vạn dặm đại dương."Màu đỏ", con tim đang bị rỉ máu....Cuộc sống của tôi chưa bao giờ thành thế này.Đáng lẽ ra, tôi phải nên trân trọng nó.…