Lỗi ở em
Là do em tự tay bóp nát tất cảLà do em tự huỷ hoại sự hạnh phúc của mìnhLà do em ngu ngốc Em xin lỗi…
Là do em tự tay bóp nát tất cảLà do em tự huỷ hoại sự hạnh phúc của mìnhLà do em ngu ngốc Em xin lỗi…
Tôi lại ân cần ngồi bên, lòng tôi vẫn đau nhói vì em - Anh biết em ở đây không được vui. Anh muốn đưa em đến Nga, thật lòng anh muốn chăm sóc cho em. Chỉ cần em gật đầu thôi, anh sẽ thay em lo liệu tất cả. Đi với anh nhé?Hoài Thương hơi e ngại, đôi môi em mím chặt - Thôi anh ạ. Em đã chẳng thể thay đổi được cuộc đời mình nữa. Em mong anh sống tốt, em không muốn vì em mà liên lụy anh - Nói rồi em lấy từ trong cuốn sổ một phong bì trắng ngà, em nhẹ nhàng đặt nó lại vào tay tôi:-Em đã không đợi được anh. Nếu được, anh cứ coi tình mình ngày trước như cơn gió thoảng qua thôi, không trở lại được nữa đâu anh. Số tiền anh nói để cưới em, em vẫn giữ đây, giờ em xin được trả nó lại cho anh.Một nỗi cay đắng ghì mãi trong tim tôi, giọng tôi run run, cố đưa nó trở lại tay em - Anh đã nói sẽ dùng số tiền này để cưới em. Nếu giờ anh không thể cưới em, số tiền này em cứ giữ lấy. Hoài Thương còn chưa mặc áo cưới lần nào mà..Tôi biết mình đã chạm vào nỗi đau không thể xóa nhòa của em. Tôi hiểu cuộc đời em khốn khổ lắm, thế mà tôi lại chẳng thể đưa em ra khỏi vũng lầy ấy. Bỏ lại em với những đau thương rối bời, có lẽ là sai lầm lớn nhất cuộc đời tôi. Sau lần gặp lại này, tôi rời khỏi Hà Nội mà mãi chẳng thể yên lòng vì em. Tôi vẫn nhớ đôi mắt em khi nhìn tôi rời khỏi viện, em nhìn tôi hệt như hôm tiễn tôi về Nga lần đầu. Giữa chúng tôi từ bao giờ đã có một bức tường ngăn cách thế này? ________________________________________Truyện ngắn về mối tình không thể trọn vẹn giữa một chàng trai Nga và cô gái Hà Nội.…
Tên cũ : Lệ Thuộc Và Chiếm HữuTác giả : Vườn Cây Trái Bốn Mùa Edit : Vịt Số chương : 12 chương Trạng thái : Đã hoànThể loại : Tâm lý - học đường - nhẹ nhàng - ám ảnh chiếm hữu - chữa lành - trưởng thành cùng nhau - truyện ngắn trước khi ngủ.Giới thiệu :Tôi cứ nghĩ nó là người bạn thân nhất.Cho đến khi người yêu rời đi, bạn bè dần xa cách,và chỉ còn nó - luôn đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt không cách nào thoát ra được."Tao thích mày. Một năm rưỡi rồi. Giờ thì... đến lượt mày."Nó dịu dàng. Nó chăm sóc.Nó cũng là người gỡ từng mối quan hệ khỏi tôi.Và tôi - dần dần, chỉ còn biết nhìn về phía nó.Không còn đường lui. Nhưng... cũng chẳng muốn lui.Chiếm hữu, lệ thuộc, rồi yêu.Tình yêu của chúng tôi điên cuồng, nhưng chưa từng rời bỏ.------Tóm tắt: Câu chuyện giữa 2 con người không tên. Một chuyện tình dịu dàng mà đầy lệ thuộc, một người từng bước thao túng, một người cam tâm đắm chìm.Khi tình bạn không còn là tình bạn - liệu tình yêu điên cuồng có thể trở thành điểm dừng bình yên?Thông điệp : Sống tích cực, tiến về phía trước.…
Tô Thần cho rằng bác sĩ Tô "không được", vì thế nên trong đầu cô đã hiện lên một suy tính xấu xa, cô cố ý ăn mặc mát mẻ trước mặt anh chỉ để trêu chọc anh thế thôi.Bác sĩ Tô: "Đừng nhúc nhích."Tô Thần: "Em cứ nhúc nhích đấy thì làm sao?"Đôi mắt của bác sĩ Tô đột nhiên tối sầm lại, sau đó anh lập tức ôm chặt cô và hôn: "Thì em sẽ bị như thế này."[Truyện đăng chỉ với mục đích đọc off, không có tính chất thương mại. Vui lòng không đem đi đâu. Xin cảm ơn].…
stories about love ; những câu chuyện nhỏ về tình yêu ; không đầu không đuôi...…
Vì quá thích truyện nên tớ viết 1 bài cảm nhận ngắn ạ…
[Zhihu] - Sau khi có thuật đọc tâm, tôi thấy cả gia đình chồng đều chiều chuộng tôi.Tác giả: Tiết Định DụEdit: Góc nhỏ dịch truyện của nhà Ivy Lynnn~BẢN DỊCH PHI THƯƠNG MẠI VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC~#Văn án:Trước khi ly hôn, tôi có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác.Người chồng thường ngày lạnh nhạt, trong lòng thầm than: "Bà xã không muốn tôi nữa, phải làm sao đây?"Người mẹ chồng thường xuyên kiếm chuyện với tôi, trong lòng bà ấy: "Mỗi ngày tôi trêu chọc con dâu, chính là muốn trở thành một đôi mẹ chồng con dâu như trong truyện cổ tích, ôi, có phải tôi đã chơi quá đà không?"Còn bố chồng ít nói: "Con dâu tôi muốn ly hôn, tôi có phải nên đánh gãy chân thằng nhóc thối này không?" Thậm chí cả con mèo trong nhà anh ta cũng nghĩ: "Meow meow meow, đây là bà chủ tôi yêu thích nhất, xin đừng rời đi."...Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/618277581…
trong này bao gồm vài đoạn đoản mình viết, ngoài ra còn có 1 vài đọan là sắp xếp theo phần. khi nào có cảm hứng mình sẽ bổ sung thêm vài đọan đoản. Những phần đầu có vẻ khá nhàm chán nhưng từ từ thì trình độ nhàm chán sẽ giảm đi (vì mình sắp xếp theo thứ tự) Mong các bạn ủng hộ.Truyện không được mang đi khi chưa xin phép.…
anh huy ơi, ngắm hoàng hôn cùng hoàng hông?…
Nguồn: khôm có biếtTác giả: Khôm biết nốtTruyện này trong file nén tui được gửi, giải nén ra lỗi font chữ tên file nên không có dịch được tên tác giả…
Sẽ buồnSẽ KhócSẽ Cố QuênNHƯNGHạnh Phúc Của Tôi Là Em...…
Phũ and phũ and swag =))))Không sao chép dưới bất kì hình thức nào. Tôn trọng tác phẩm của tác giả.…
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu YêuThể loại: Ngôn tình quân nhânNguồn: EbookTruyen.Chuyển ver dưới sự đồng ý của người chị đáng yêu @WooSeoJin…
Tác giả: 漓江Nguồn: Lofter"Ta từng thề, này tiên đồ mênh mông sẽ vẫn luôn làm bạn hắn đi xuống đi. Nhưng làm bạn cũng không ý nghĩa như hình với bóng, đã từng làm bạn là làm bạn, hiện giờ làm bạn cũng là làm bạn.""Hiện giờ, nguyệt phi năm đó nguyệt, người phi năm đó người. May mắn còn có ngươi bồi ở ta bên người."Hắn nhẹ giọng nói, "Quảng lộ, ta tưởng quay đầu lại."…
Đơn Phương - là thứ tình cảm đau nhất trong tình yêu, nó giống như hai đường thẳng A và B trong toán học, mãi mãi chỉ là hai đường thẳng song song, không bao giờ có điểm giao nhau. Nếu bạn đang đơn phương ai đó. Bạn có thể tâm sự cho nhiều người cùng biết tại đây, trong cái fic này :vvLượt vote và lời tâm sự của mọi người là niềm vinh hạnh của Nhi <3Love you!!!…
🔞futa , cao H, hiện đại, ngọt sủng, Phúc hắc bá đạo tổng tài công x Thông minh xinh đẹp song tính kiến trúc sư thụ…
Đây là câu chuyện mình viết về thời xưa lúc bối cảnh Việt Nam đang trong thời kì Pháp thuộcCòn cốt truyện thì đọc đi nè.…
để hint thôi=)❌lệch nguyên tác❌ko toxicmà cái bìa là Quang ôm Thời ngủ mà nó nói nhạy cảm mới hay nó có ko mặc đâu mà nó nói nhạy cảm😊…