Không Gian, Âm Thanh Và Ánh Sáng
Một mẩu truyện ngắn, đơn giản trong một cuộc sống ồn ào và phức tạp. Lưu lại vài phút để định lại tâm hồn. ~ Thank you for visiting ~…
Một mẩu truyện ngắn, đơn giản trong một cuộc sống ồn ào và phức tạp. Lưu lại vài phút để định lại tâm hồn. ~ Thank you for visiting ~…
Tên: Mãi Mãi Bên NhauTác giả: MunĐộ dài: 2 chương. Truyện ngắn đầu tiên mình viết cũng là lần đầu up truyện của mình . Mới tập viết truyện nên còn nhiều sai sót mong các bạn bỏ qua và ủng hộ…
🌳 Tên tác phẩm tạm dịch: MẬT NGỌT ĐẦU KIM Tác giả: Tân Di Ổ Năm sáng tác: 2021 Thể loại: Hiện đại thực tế, showbiz, nữ truy, HE Độ dài: 168 chương Tình trạng: Đã xuất bản thành sách ở Trung QuốcBản edit thuộc Áo_bông_nhỏ hoặc fanpage Trên kệ sách có gì? Link Wattpat: beobeo1707-------------- ️🎯 Văn ánLần đầu tiên Trần Tê nhìn thấy Vệ Gia, cô cảm thấy như mình thấy cả trời xanh, mây trắng, thảm cỏ xanh cùng những bông hoa dại, làn gió thoảng nhẹ và người thiếu niên đang cưỡi trên lưng ngựa.Nhưng trong trí nhớ của Vệ Gia, anh lại nhớ tới ánh nắng chói gắt như muốn phơi người, mùi nước tiểu và phân ngựa, mùi cỏ khô, đám người say xỉn cùng với sự chán ghét khó tả chiếc xe việt dã đang ầm ầm lao tới khi anh nhìn qua một làn bụi mù. Trần Tê ngồi trên xe việt dã tới một trang trại nuôi ngựa vùng nông thôn để nghỉ dưỡng, anh trai dắt ngựa dẫn đến cho cô một con ngựa cái hiền lành, gọi là "Tiểu Hoa Lưu", nhưng Trần Tê lại nhìn vào sâu bên trong, cô quay ra hỏi: Thế con này gọi là gì? Anh trai dắt ngựa đáp: Nó hả? Gọi là Gia Gia.Trong lòng nghĩ bụng, quả nhiên mấy cô nương trẻ tuổi, ai cũng thích "đẹp mã". Bản edit thuộc Áo_bông_nhỏ.Trần Tê: Vậy tôi muốn cưỡi "Gia Gia"Mọi người đều cười ầm lên. Về sau Trần Tê mới biết được người dắt con ngựa mà cô chọn cũng được gọi là Gia Gia. Vệ Gia. Gia Gia. Gia trong "Nghi thất nghi gia" (Gia đình hòa thuận).Sau này, cô gia nhập giới giải trí, bao phen sóng gió, anh lại gặp nhiều thăng trầm trong cuộc đời nhưng vẫn nỗ lực mỗi ngày tiến về phía trước.️🎯 Ủng h…
Tôi sinh ra trong gia đình nông dân ở nông thôn, ở làng quê nghèo đến mức chim chóc cũng chẳng buồn đặt chân lên những cành cây héo hon của làng.Tôi sống cùng mẹ ở dưới hầm tránh bom mà ba tôi đã đào trước khi hy sinh. Mùa mưa ẩm thấp, mùa hè nóng đến chết đi sống lại, nhưng tôi vẫn thật may mắn vì vẫn còn mẹ. Ít nhất tôi cũng không phải chịu cảnh vừa mất cha vừa mất mẹ như mấy đứa trẻ trong làng.Khi tôi 15 tuổi, dưới sự kêu gọi của các nhà cầm quyền, tôi đành chia tay mẹ để tự sát trên chiến trường. Bức thư chính là lời nhắn cuối cùng mẹ để lại trước khi tiến bước với ba tôi.…
Đây là món quà cuối cùng mà anh dành tặng cho em.…
Người gì đâu mà ngốc thế...!…
Tình đơn phương, vốn dĩ là mối tình trống rỗng nhất...…
Đây là một đoạn nhỏ để tôi chia sẻ một chút về tình cảm và cảm xúc của tôi cho một nhân vật mà tôi yêu, Levi Ackerman. Tác giả: Karenla🚫 Do not repost 🚫…
Khuyến cáo nhà có bao nhiêu xô chậu thì mang ra sẵn trước khi xem nhé bà con cô bác ơi 😂😂…
Edit: Lệ Lâm.https://thengoaidaonguyen.wordpress.com/thien-th%C6%B0-cac/c%E1%BB%95-d%E1%BA%A1i/bach-hoa-sat/Giới thiệu vắn tắt:Một đời một kiếp, một đôi mình. Nàng nghĩ. Ta nhất định đã ở trước phật cầu ngàn năm, mới cầu được đến hắn.Cho dù là bị giáng chức tới Hải Nam nơi chướng lệ (nơi có khí độc) hoang dã, hoặc là triều đình khắp nơi hiểm ác, mặc kệ phải trả giá thế nào, nàng đều không oán không hối đi theo.***"Kết mãn trăm người, có thể cầu một duyên." Nàng có bớt đỏ tươi ngang mũi kéo dài tới hai má, tướng mạo xấu tựa Vô Diệm.Lánh đời ẩn ở tiểu cư trong rừng trúc sâu thẳm, chưa từng nghĩ tới muốn xa cầu một duyên.Nhưng mà trái tim xa rời trần thế đạm mạc không gợn sóng, lại đối với người có duyên chữa trị tròn một trăm nổi lên rung động thương yêu."Tư Không công tử." Người kia toàn thân cứng đờ, lung lay sắp đổ. "Ngươi là ai? Ta không phải họ Tư Không.""Ta biết." Nàng thả chậm lời, "Huynh là người có duyên thứ một trăm tiến vào mê đồ, tạm gọi Tư Không. Ta là thầy thuốc, huynh đã bình an."Hắn mờ mịt đứng thẳng, hai mắt mất ánh sáng rơi xuống hai hàng lệ. "Lạc đường... còn có thể trở về sao?"***Hắn nhất định đã ở trước phật cầu hơn một ngàn năm, mới cầu được nàng. Hắn còn nhớ rõ, đôi tay ấm áp có vết chai của nàng đã dắt hắn ra khỏi bóng tối, an ủi đau đớn của hắn. Hắn nguyện ở ngoài mê đồ, cả đời làm nô làm bộc, khẩn cầu vết đỏ tươi như phượng hoàng lửa giương cánh kia, mặc kệ ở nơi nào đều bay về phía hắn, vĩnh viễn không rơi.…
Một thế giới khác nhưng nhân vật đều được lấy ý tường từ Blue Lock. Một cậu học sinh mới chuyển vào trường Blue Lock. Cậu tới đây vì một lí do không thể tiết lộ. Hành trình của cậu sẽ không hề dễ dàng ... Xem thêmCó cảnh chịt chịt chịt, ăn chay xin hãy cân nhắc.…
Ở nhà, Lục Ngu thượng có một vị năng lực xuất chúng huynh trưởng, có một vị phẩm học kiêm ưu trưởng tỷ, hạ có một vị hoạt bát thảo hỉ đệ đệ, không hề nghi ngờ, tài mạo không xuất chúng lại trầm mặc ít lời hắn, là nhất thảo người ngại vị nào.Huynh trưởng khinh thường hắn, trưởng tỷ không thích hắn, ngay cả đệ đệ cũng có thể trào phúng hắn.Cha mẹ hắn sao......Tự nhiên cũng là không yêu thương hắn.Ở giáo, bởi vì thành tích không xuất chúng, hơn nữa không tốt cùng người giao lưu, nhát gan kh·iếp nhược, cực kỳ giống trong suốt người, cho nên cũng thành các bạn học chán ghét trêu cợt đối tượng.Hắn lão sư sao......Tự nhiên là trang nhìn không thấy.Gần nhất, Lục Ngu giống như sinh bệnh.Nhìn ca bệnh biểu thượng bác sĩ chẩn bệnh, đó là một cái hắn nghe cũng chưa nghe nói qua tên bệnh, bác sĩ nói cái này bệnh cũng gọi là lựa chọn tính quên đi chứng, đến nỗi có cái gì biểu hiện, liền bác sĩ đều nói không rõ, chỉ nói khả năng sẽ chậm rãi quên bên người người.Lục Ngu cái thứ nhất quên người là hắn huynh trưởng.Bệnh trạng từ ngày đó buổi sáng tỉnh lại bắt đầu, hắn mở cửa thấy tây trang giày da huynh trưởng, trực tiếp đi xuống lâu, đã không có mỗi ngày buổi sáng kia một câu "Đại ca, chào buổi sáng."Huynh trưởng kinh ngạc....…
Tôi là một thằng con trai. Những gì tôi kể là dòng cảm xúc của tôi khi nhớ về những người đã đi qua đời tôi.Tôi không giỏi văn, tôi học IT nên câu chữ sẽ không được trau chuốt cho lắm. Và cũng là lần đầu tiên tôi viết. Mong các bạn sẽ đón nhận cũng như có một chút gì đó lặng lại để suy nghĩ về tuổi trẻ.***" Mọi vết thương rồi cũng sẽ lành, nhưng nó sẽ trở thành sẹo.Và nó sẽ đau mỗi khi trái gió trở trời. "***Tác giả: JiristThể loại: Truyện ngắnNgày viết : 28/12/2016Tình trạng: hoàn thành.…
Một phần tự truyện ngắn dành để tưởng nhớ em - thiênthần nhỏ đã trở về chốn thiên đường mãi mãi.…
Để đây và không nói gì>>>>>>>>>>…
" Nạn đói khủng khiếp đã chôn vùi nhân phẩm con người ".Một thời đau thương trong lịch sử dân tộc ta, hơn hai triệu đồng bào ta chết vì đói.…
Câu chuyện viết về 1 người ăn xin cùng 1 con mèo nhỏ ở cầu Khánh Hội thời đầu những năm 2000, thời gian mà tôi mới xuống Sài Gòn làm sinh viên.…
Cô nằm dưới tuyết lạnh,máu tuôn không ngừng,mặc cho đứa bé rời khỏi cơ thể mình.Lục Chiến Thâm,chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.…
Là một số người cũ trong đời, những kỉ niệm những kí ức, đến một lúc nào đó ta chỉ nhớ như một hồi ức của tuổi trẻ mà không vấn vương oán hận.…