Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một chút gia vị ngọt ngào, sâu lắng cho chúng ta thêm tin yêu vào thứ gọi là tình yêu đôi lứa. Tin thật ra giữa hai người xa lạ không máu mủ ruột rà cũng có thể xem nhau như những phần quan trọng nhất trong cuộc đời của mình.Một chút đáng yêu để khi đọc lại tôi vẫn tin rằng trên đời này tình yêu vẫn còn tồn tại.…
Xuyên qua đến không biết tên triều đại, phụ thân ngu hiếu, thúc thẩm lợi hại, tổ mẫu tâm chếch đến chân trời, mẫu thân thể yếu nhiều bệnh, tỷ tỷ tim đập nhanh bệnh suyễn tính tình cổ quái cực đoan, em trai bệnh lao khạc ra máu sống dở chết dở, còn có một ba ngày hai bữa ghét bỏ tìm phiền toái mẹ chồng tương lai, trái Xuân Hà rơi lệ đầy mặt: Lão thiên gia ngươi đem tỷ đưa đến đây là cái gì chỗ ngồi!Được rồi, trời sinh voi sinh cỏ! Mệnh là do ta không do trời, cho ta vạn trượng bụi gai, thế yếu bước ra một mảnh cẩm tú!Có bệnh ta không hoảng hốt, dầu gì là trung y thế gia xuất thân, chữa bệnh không thành vấn đề;Ở riêng liền ở riêng, tiểu gia đồng tâm hiệp lực ta nỗ lực chạy thường thường bậc trung. Uy uy uy, ba ngày hai bữa tìm đến tra, đương tỷ quả hồng mềm tốt bóp phải hay không?Ghét bỏ liền ghét bỏ, ghét bỏ ta nghèo không có của hồi môn, ta còn chướng mắt cửa nhà ngươi cùng nhà ngươi người đâu!Cái gì? Vị hôn phu không chịu từ hôn cố ý muốn kết hôn? Kia phải xem ngươi có bao nhiêu thành ý, xem tỷ vui hay không !"Mẹ ngươi như vậy ghét bỏ ta, ta xem chúng ta hay là thôi đi!" Mỗ nữ phiền chịu không nổi từ chối đạo.Mỗ nam ánh mắt sáng lên, mừng rỡ: "Thì ra là ngươi là lo lắng cái này, đừng sợ, giao cho ta xử lý!"…
Bạn là Nhã Tịnh, bạch nguyệt quang trong lòng Bàng Bác Văn. Cả bạn và Bác Văn đã từng chơi với nhau hồi còn bé nhưng sau đó gia đình Bác Văn đã chuyển đi còn bạn ở lại. Sau một thời gian dài, khi bạn đã thành thiếu nữ bạn vô tình gặp lại Bác Văn. Nhưng bạn không nhận ra anh ấy, chỉ có anh ấy là vẫn nhớ bạn.…
"Nhìn bầu trời cao và trong, tưởng như bầu trời pháo hoa ta bỏ lỡ ngày nào đã vụt sáng, rồi vỡ vụn, hòa vào nắng, quyện vào mưa... Không rực rỡ, không long lanh nhưng vẫn là nó, bầu trời cao và rộng mênh mông mà ta tưởng như đã bỏ lỡ..."…
Ta chưa bao giờ tin vào hai chữ "định mệnh". Đó là trước, khi ta gặp được em...__________________________________-Thể loại: 1x1, cổ trang, đam mỹ, bách hợp và một chút ngôn tình (ai không thích có thể click back nha)…
Thể loại: Hiện đại, thần quái, ngọt ngào, HE, Tổng tài dịu dàng x thần nghèo ngốc xinh ngọt ngàoTác giả: Lữ Thiên Dật Văn án: Thần nghèo: Tôi vốn rất đen đủi nên không thể chạm vào mấy thứ đắt được.Sếp tổng: Không sao hết, em phải có niềm tin vào khoa học chứ, mau lên xe.Thần nghèo đồng ý lên xeNhưng...Động cơ xì khói đen.Bắt đầu từ ngày đó, tổng giám đốc bá đạo liền sắm một chiếc xe đẹp, ngày ngày đèo thần nghèo nhà mình..Nguồn: https://yuyu0108.wordpress.com/.REUP…
Lan Ngọc là một cô sinh viên nghèo mang trong mình nhiều hoài bão, chập chững những bước đầu đến nơi phù phiếm xa hoa theo đuổi ước mơ trong tim mình. Một cô bé nhút nhát mang nhiều tâm tư và nỗi u buồn khó nói, em không giỏi nói chuyện cũng khép kín không kết bạn với bất kì ai. Ấy vậy, một vầng trăng sáng ngọt ngào lại để tâm tới - Thùy TrangVầng trăng sáng mang nhiều nét tinh khôi của tuổi trẻ, của thanh xuân trong trẻo ngọt ngào mà em chẳng bao giờ có thể quên. Thanh xuân phải rời đi khi trưởng thành tới. Sự luyến tiếc của tuổi trẻ liệu em có thể lấy lại được không?" Chị sao không giống người khác, không coi em là kẻ lập dị câm điếc...""Bởi vì trong tim chị, em không như thế"" Chúng ta hoàn toàn khác nhau. Người là bầu trời xanh vĩ đại, em chỉ là mảnh đất cằn cỗi hoang sơ mà thôi...""Vậy chị nguyện sẽ là người tưới nước cho mảnh đất cằn cối ấy...chị vẫn ở đây để chờ em bước tới""Tạm biệt mặt trời tráng lệ hẹn mai sau ta có thể mở lòng""Tạm biệt và đợi em về"…
- một tác phẩm của Hàm Tựu Dư -Thể Loại: Truyện Ngắn, Tình Trai, Thuần Việt, Ngọt- Út Cỏ ( Văn Khuyết ) × Nguyễn Bá Lợi -______"Xuồng ba lá anh đi từ sông Hậu đến sông Tiền"…
Kể từ sau cái chết của Bích Chi, tôi không còn là chính mình nữa. Những kí ức lập lờ giữa thật và ảo, những âm thanh thì thầm trong đêm vắng. Mỗi lần tỉnh dậy, mồ hôi lạnh lại thấm ướt áo. Nhưng căn phòng thì vẫn im lặng đến rợn người. Từ lúc đó, tôi biết - có điều gì đó không đúng. Có thứ gì đó chưa rời đi, cứ quanh quẩn bên tôi, lặng lẽ kéo tôi xuống vực sâu.…