Truyện ngắn Bách Hợp
Tịnh Trà Hoa…
Tịnh Trà Hoa…
Tên gốc: 【玉露】玉阶怨Tác giả: 豆腐的腐Nguồn: lofter* nhuận ngọc X quảng lộ* tự lực cánh sinh sản vật, hố lương đều mau bị ta gặm xong rồi* tận lực mười chương nội kết thúc, hy vọng đi, cầu nguyện* ngược ngược ngược, đao đao đao, thận nhập, nhuận ngọc ngươi cái đại long móng vuốt…
"Hoàng Thời Khán Huy"…
Một câu chuyện cổ tích về sự cô độc. Về một con nhân sư tìm cách bắt cóc nàng công chúa xinh đẹp ngay trong ngày nàng đại hôn cùng hoàng tử nước láng giềng chỉ để thỏa ước mơ ngắm nhìn nàng. Về một nàng công chúa kiên cường, không chịu khuất phục nhưng cũng rất nhân từ và bao dung. Về một chàng hoàng tử dũng cảm, kiên trì, quyết tâm bảo vệ cô gái đã trở thành định mệnh của mình.…
Tác giả: Tòng Hải NamEditor: Sâu Truyện - 3TConvert: L E O S I N G - WikidichLink hoàn: https://wp.me/pdpSki-1YOVĂN ÁNNguyễn Miên Miên, người cũng như tên, mềm như kẹo bông gòn.Nhưng tính cách của cô lại không được mềm mại như tên, mà tương phản, vô cùng mạnh mẽ...."À thì, Kiều Thụy Thụy, cậu mang giấy không? Trên mặt tớ toàn nước bọt thôi."…
[K-biz] Tâm chi ứcTác giả: Cát Hề Nàng là muốn đi manh muội tử lộ tuyến nhưng không nghĩ qua là sẽ khí phách lộ ra ngoài Hắn là muốn làm ôn nhu tiền bối nhưng luôn nhịn không được muốn tư tưởng giáo dục nàng Theo ta chán ghét ngươi đến ta thích ngươi " vì sao ở cùng nhau tiền như vậy gian nan, ở cùng nhau về sau vẫn là như vậy gian nan?"" trong chuyện cổ tích mấy nhân vật chính cũng là đã trải qua rất nhiều rất nhiều gian nan cuối cùng tài năng hạnh phúc sinh hoạt tại cùng nhau ."" chúng ta đây về sau sẽ hạnh phúc sao?"" hội , ta cam đoan." Bài này phiên ngoại Seung Ri văn Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên K-biz vui mừng oan gia vòng giải trí Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Han Ae Sim Kwon Ji Yong ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…
Em-cô nhóc duy nhất trong mọi điều duy nhất của anh.Anh không biết tại sao lại thích em,cô nhóc bướng bỉnh,nghịch ngợm,nói lắm,ăn nhiều... chỉ biết rằng lỡ thích rồi đành phải thích trọn đời thôi.…
#Lấy cảm hứng từ bài "Colors"- Halsey "Cậu là màu đỏ, và cậu thích anh vì anh màu xanh Nhưng khi họ chạm nhau, anh bỗng hóa thành tím Rồi cậu quyết định màu tím đó không dành cho cậu..." -Niên hạ, hoạ sĩ, mù màu công x lạnh lùng, bartender thụ * Mọi địa danh, địa điểm đều là hư cấu. Tên là của họ, còn nhân vật là của tui... **Làm ơn không mang đi đâu!!!***Mong bạn hãy theo dõi hết câu chuyện của họ đừng dừng ở mỗi chap 1. Tuy biết đặt cái kết khá kén người đọc nhưng mà thấy sự chênh lệch view ở chap 1 và chap 2 tui đau lòng lắm 😅…
Anh nhìn cô, ánh mắt không còn lửa giận , chỉ còn lại sự lạnh lùng trống rỗng.Rồi anh bật cười, nhưng nụ cười ấy khiến cô lạnh sống lưng."Cũng chỉ là đính hôn thôi mà, chưa đăng ký, chưa đám cưới... Chỉ sự gắn kết mỏng manh đó mà cô muốn giữ tôi lại suốt mấy năm cô rời đi à?"Giọng anh hạ thấp, từng chữ như đâm vào lồng ngực:"Cô tự tin vậy sao?"Shasha chết lặng. Cô tưởng mình chuẩn bị đủ tâm lý, nhưng hóa ra... không phải. Không phải chút nào.Cô lắc đầu, lùi lại nửa bước, nhưng vẫn cố nhìn anh, đôi mắt rưng rưng, giọng cô vỡ ra:"Anh... Ý anh là gì?.Ý anh là... cái tin đồn hẹn hò kia... là thật sao?".Anh không nói gì.Chỉ nhìn cô - như nhìn một người xa lạ.Anh không trả lời ngay. Mãi đến khi cô chờ đến nghẹt thở, anh mới nhếch môi:"Cô nghĩ sao, thì nó là vậy.""Anh... sao anh lại làm thế..." .Cô lùi lại một bước, gần như không đứng vững ."Thì sao?" .Anh hỏi lại, ánh mắt tối đi"Cô rời bỏ tôi không chút luyến tiếc, giờ lại sợ mất tôi à? Đúng là con người chỉ khi mất đi mới biết tiếc. Nhưng tiếc thì làm được gì?"Cô bật khóc, đứng đó trong khoảng lặng đến tàn nhẫn. Căn nhà như co lại, mọi kỷ niệm từng ngập tràn nơi đây giờ chỉ là những mảnh gạch lạnh buốt dưới chân.…
Short ... -" Hôm nay, anh hẹn cô cùng dạo phố Sài Gòn. Sài Gòn bước vào mùa mưa những tiếng mưa cứ rả rít bên tay. Họ lân la mọi hàng quán. Ăn hết món này đến món khác. Dạo chơi khắp mọi ngỏ ngách của Sài thành. Cuối cùng, anh chọn một quán cafe thật yên tĩnh với tiếng nhạc nhẹ nhàng vang bên tay. Đây cũng là nơi cô và anh thường nhâm nhi tán gẫu. "....…
Đọc rồi bik > ° <…
VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐỨA CON TINH THẦN CỦA AU ĐI KHI KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP!…
Dù có mạnh mẽ đến đâu thì em vẫn là con gáiSau mỗi nụ cười là những giọt nước mắtTại sao em không thể yêuBởi vì trái tim không còn đủ chỗ để xát muối thêm nữaNó đã vỡ nát không thể ghép lại từ lâu rồi...…
Sinh ra đã mạnh mẽ, bạo dạn hơn những đứa con gái khác. Cuộc đời đã dạy nó nhiều điều hơn cả gia đình. Khi còn nhỏ, nó "man", nó ghiền chơi game online, nó không sở hữu nhiều váy đầm xúng xính, nó thích chơi cùng với đám con trai... Chả ai nghĩ nhiều, đơn giản là chả phải mình nó như thế trên đời, rằng khi dậy thì nó sẽ tự khắc "gái tính" hơn thôi. Ờ, mà thế thật. Tuổi teen của nó cũng đầy sự nữ tính đấy nhá. Cũng biết tập thể dục giữ dáng cho đẹp để mặc đồ, biết giao tiếp có duyên, biết chăm chút cho ngoại hình, và đặc biệt cũng biết rung động trước người khác phái. Đấy, thế chả phải con gái ư? Nhưng nếu chỉ có thế đã chẳng phải vấn đề... Số phận run rủi cho nó đi vào cái thế giới thứ n kia nữa này. Hết teen, cũng đã trưởng thành hơn rồi còn gì, biết suy nghĩ đấy chứ...…
Nàng vốn chẳng phải là người của thời đại này, nàng là một linh hồn của thế giới khác xuyên không đến nơi đây, nàng những tưởng nàng sẽ có một cuộc sống như bao câu chuyện ngôn tình lãng mạn đã từng đọc. Nàng mơ nàng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc bên phụ mẫu và có một lang quân yêu thương mình nhất mực, hoặc giả nàng chỉ cần có một cuộc sống bình dị thôi cũng chẳng sao, ngày ngày đan áo dệt vải chăm lo cho con. Nhưng nàng đã lầm, những hạnh phúc nàng có hiện tại, phụ̣ mẫu của nàng, trượng phu của nàng, tất cả đều là giả, những thứ nàng nhìn thấy lúc bấy giờ tất cả đều chỉ là một vở kịch của tất cả bọn họ mà thôi...Lúc này đây, nàng bỗng nhận ra, thì ra những gì nàng trải qua trước kia đều chỉ là một giấc mộng dài đằng đẵng hư ảo vô thực, nàng cười, nàng nhạo báng sự ngu xuẩn của bản thân, nàng khinh bỉ sự ngây thơ trong cái suy nghĩ non nớt của mình! Nàng sai rồi, tất cả đều sai rồi, mọi thứ nàng có, mọi điều nàng thấy tất cả chỉ là trăng trong nước hoa trong gương, nhưng nàng lại tin, nàng tin đó là thật. Để rồi giờ đây nàng vẫn ngu ngốc một mực tin tưởng nó cho đến tận lúc chết đi, đến tận lúc người đó chính miệng nói với nàng rằng tất cả đều là giả nàng mới vỡ lẽ bản thân mình xuẩn ngốc đến nhường nào. Nhưng thôi, nàng quan tâm làm gì nữa, hết rồi, kết thúc rồi đến đây thì chấm dứt thôi...…
Sau khi Up tỉnh lại, cậu phát hiện thân thể cậu là một linh hồn bán trong suốt. Cậu lẳng lặng nhìn "Up" đang im ắng nằm trên giường bệnh cùng với điện tâm đồ nhịp nhàng không dứt. Bất chợt có người tiến vào phòng, cậu nhận ra đó là Kao, người mà cậu yêu cũng là người xem cậu là thế thân cho một thân ảnh khác. Sở dĩ cậu nằm đây cũng là vì hắn ta. Kao không nhìn thấy linh hồn Up, hắn nhẹ nhàng đến gần người thiếu niên đang say giấc, khẽ khàng nói một câu....---------------------Sau khi Up thật sự tỉnh lại, cậu không biết phải đối mặt với Kao như thế nào khi biết được hết thảy chỉ là hiểu lầm của nhiều năm về trước, mặc dù Kao đã nhiều lần xuống nước cầu xin tha thứ...…
a feeling of sadness or distress caused by love, especially love that is painful, unfulfilled, or lost.cảm giác buồn bã hoặc đau khổ do tình yêu gây ra, đặc biệt là tình yêu đau thương, không trọn vẹn hoặc đã mất đi.…
Đây là demo cho tiểu thuyết đầu tay của mình "Đưa tôi đến một nơi xa lạ"…
Bằng một cách thần kì nào đó mà Shinichiro, Baij, Emma, Izana và cả Kisaki đã được trao thêm một cơ hội để sống lại và đó là do Takemichi đã giao kèo với "người đó" đổi lại là mạng sống của em, em bên họ chưa được một năm thì giao kèo đó đã đến...…
Tác giả: Ngân Nguyệt Hạ- OOC- HET/g. Câu chuyện nhẹ nhàng thôi. Có lẽ sẽ hơi ngược tâm một chút nhưng cũng chỉ một chút thôi.....Bạn thôi! Đừng yêu nhé!....Chỉ cần tôi còn đợi, tôi tin sẽ có ngày ta gặp lại nhau.…