LZMQ | ONESHORT
Lưu Chương nhớ lại cái ngày mà mình với Lâm Mặc chính thức bên nhau, vừa vui vừa buồn...cười.…
Lưu Chương nhớ lại cái ngày mà mình với Lâm Mặc chính thức bên nhau, vừa vui vừa buồn...cười.…
Nàng chưa từng là của ta, thật sự đã khác. Tất cả là tự ta tưởng, tự ta nhớ về hương sắc của quá khứ bạc màu...…
Truyện này là tui viết để chơi GA, tiện tay nên đăng lên luôn…
𝙶𝚞𝙾𝚗 𝙵𝚊𝚗𝚏𝚒𝚌 𝙿𝚛𝚘𝚓𝚎𝚌𝚝 𝟸𝟺𝚑 - 𝑷𝒆𝒐𝒏𝒚 "𝑇ℎ𝑒 𝑝𝑒𝑜𝑛𝑦 𝑟𝑒𝑝𝑟𝑒𝑠𝑒𝑛𝑡𝑠 𝑒𝑡𝑒𝑟𝑛𝑎𝑙 𝑙𝑜𝑣𝑒" Bông hoa mẫu đơn nở lúc [ 14:00 | "Mời rượu" ]…
Ai là fan của manhua thì vào đây…
- Tên truyện: Lọ Lem-Tác giả: ChauTDK305-cp chính: Phong Tín(công) x Mộ Tình(thụ)-Đa số nhân vật đều thuộc về "Thiên Quan Tứ Phúc" của Mặc Hương Đồng Khứu-Một số nhân vật ngoài-ND:Dựa vào câu chuyện cổ Grim 'Cô bé Lọ Lem'Phong Tín - chàng hoàng tử cưỡi bạch mã oai phong tuấn tú, sức khỏe phi thường, lòng dạ quả cảm, và việc ngôn từ chỉn chu là chuyện hiếm thấy.Mộ Tình - người gắn mác Lọ Lem. Hàng ngày bị đàn anh trong nhà bắt nạt. Chính vì thế mà thói quen trợn mắt bắt nguồn từ đây. Trí thức hiểu biết, ngôn từ lịch sự, nói gì cũng đều có chứng cứ. Đứng đầu trong nhà về chuyên mục đấu khẩu, chưa bại trận nào. Một hoàng tử vụng về gặp một 'lọ lem' khó tính? Câu chuyện tình đơn giản mà lời lẽ độc miệng không ai thua ai. "Ghét của nào trời trao của ấy!"…
trực thuộc event trao đổi fic làm quà "Ánh trăng nói hộ lòng tôi" hosted by 「@hltrskelter 」…
Số phận trớ trêu mang hai con người cùng một nỗi đau, cùng sự tổn thương không biết duyên phận từ đâu lại trở thành "thầy và trò". Thầy ấy có lúc lạnh lùng vô tâm, có khi lại hòa đồng vui vẻ. Còn tôi nhút nhát yếu đuối nhưng sâu bên trong là nỗi sợ hãi là sự tổn thương sâu sắc khó ai thấy được. Đáng lý ra, một người trầm tĩnh lạnh lùng như thầy thì bên cạnh luôn có một cô học trò vui vẻ hoạt bát. Nhưng có lẽ là do duyên số, để một người ít nói như tôi và một người thầy thầm lặng bỗng lại trở nên thân thuộc với nhau hơn bất cứ ai. Thầy là chỗ dựa tinh thần của tôi, là người duy nhất thấu hiểu tôi. Lúc thì dịu dàng quan tâm an ủi tôi, lúc lại lạnh lùng dạy bảo tôi. Thầy ấy vẫn luôn mang lại cho tôi một cảm giác bình yên và thoải mái mà khó ai có thể làm được, ở bên cạnh thầy tôi vẫn luôn cảm thấy an toàn dù trong bất kỳ tính huống nào. Cũng không biết từ bao giờ mà bên trong tôi lại nhen nhóm cái gọi là "tình yêu thầy trò" dù biết sai trái là không nên nhưng ở bên cạnh thầy càng lâu thì thứ tình cảm này lại càng lớn dần. Chuyện tình này của tôi và thầy sẽ đi về đâu? Có lẽ là một cái kết viên mãn hoặc có thể là kết thúc đau buồn. Nhưng dù là gì thì tôi vẫn cảm thấy biết ơn vì thầy đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi.…
tác giả : Du Phong Vân…
Bên ngoài khách sạn có gió thổi lất phất, nhanh chóng thổi đi luồng nhiệt lực ở trong cơ thể của Diệp Thanh Thành, ngay cả đôi mắt nhiễm tình sắc cũng đã khôi phục tỉnh táo lại.Cố Noãn Phong với Diệp Thanh Thành tay trong tay cùng nhau đi về phía bãi đỗ xe, nàng làm sao có thể không phát hiện được biến hóa của hắn, đã từng cùng giường chung gối gần hai năm, nàng quen thuộc mỗi một rung động của hắn, cảm giác đột nhiên dâng lên dục niệm này nàng lại làm sao không có, không tự chủ được liền kéo cánh tay của hắn xấu hổ nói: "Thanh Thành, vì cái gì nhất định phải chờ em tốt nghiệp anh mới có thể cưới em đây? Sang năm học thứ ba là em liền đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi mà.""Noãn Phong, anh muốn trong hai năm cố gắng hết sức mình xây dựng cho em một mái nhà yên ổn, quá qua loa, anh sợ sẽ khiến em bị ủy khuất.""Vậy đến lúc đó anh chuẩn bị dùng cái gì đến để cưới em?" Cố Noãn Phong làm nũng tựa đầu vào trong ngực của hắn, nín thở hỏi.Diệp Thanh Thành giang hai cánh tay sít sao đem nàng ôm vào trong ngực, phần lực đạo (sức lực) kia phảng phất như muốn đem Cố Noãn Phong hoàn toàn khảm vào trong mình cốt nhục của mình.…
'-' ta nói 1 chút là....trình độ viết truyện của ta conf non lém:( mong thông cảm nha :)…
Tác giả: Quách Thiếu PhongThể loại: Đông Phương Huyền HuyễnTình trạng: Hoàn thànhLink: http://www.zhulang.com/286674/index.htmlTác phẩm giới thiệu:Tinh không cường giả số một, lấy sức lực cả đời luyện thành chí bảo, từ đây biến mất ở trong tinh không, trở thành một vĩnh cửu truyền thuyết! Nhiều năm sau khi, hào môn vứt bỏ thiếu gia Diệp Tu, ngẫu nhiên đạt được chí bảo, đột nhiên xuất hiện, bình định bầu trời, trở thành toàn một đời mới bá chủ! Ta Diệp Tu chưa bao giờ thù dai, có cừu oán từ trước đến giờ tại chỗ báo! Liền coi như các ngươi là thần, ta đến mức, cũng không tha cho các ngươi tồn tại, bởi vì đó là thần vùng cấm!…
Nghĩa như tên =))Thi thoảng thấy fic hay mình sẽ đăng lên.…
a single teardrop falling from your eyes…
Sẽ như thế nào nếu nagisa có em gái???????…
có cái xóm nọ,bát nháo cả mùa hè…
Viên Thiên Khuyên là 1 viên ngọc chứa sức mạnh tâm linh của những linh hồn đã bị chết dưới biển sâu, những linh hồn này trước khi chết có rất nhiều mơ ước những mơ ước đó bị viên Thiên Khuyên hút vào nên nó chứa năng lượng rất lớn, nó kêu gào chủ nhân đến sử dụng. Khi đủ lương tri người dùng sẽ sử dụng nó gọi hằng hà những linh hồn để giúp đỡ ai đó hoàn thành mơ ước..... Viên ngọc có thể triệu những linh hồn biển sâu để có thể thay đổi cả những thứ như biển khơi, những linh hồn này có thể đi xuyên thấu không gian, làm méo các vật thể, làm chậm chuyển động và nhiều điều nữa... vì chính các linh hồn thoát ra trong đó tùy theo năng lực của họ lúc sống mơ ước mới có thể làm gì , nó cần một chất xúc tác là nước mắt lương tri để vận hành, nhưng nó lại không có tác dụng gì khi ở trên đất liền, người dùng phải đem nó ra biển nếu muốn có tác dụng. Làm sao để sử dụng được nó cũng cần phải học và khám phá, làm sao để tiếp cận nó ? làm sao làm chủ được nó ?Nó không phải là phép thuật gì cả, nó là sức mạnh của những mơ ước, mơ ước còn lớn hơn cả phép thuật ! Những con Vích là Sứ giả biển sâu được các linh hồn gửi gắm vì thế hình dáng của nó cũng hao hao giống những con Vích ?? điều đáng nói và tò mò ở đây thêm nữa là những con Vích tại sao lại được các linh hồn gửi gắm và được dẫn dắt bởi điều gì? Bạn đã đến thế giới mà có các loài Kim tuyến biển, San hô hổ, Châu kha nước, Bạch nhạn ... từng thế giới có những quy luật riêng, ở mỗi thế giới có những sức mạnh lạ kì …