dau pha thuong khung 60-82
…
" Tuổi mười bảy, có ai đi qua đời tôi để lại những nụ cười, những niềm vui. Có ai để lại trong tôi những ngày có bảo trong lòng. Có ai động viên tôi, ủng hộ tôi. Có ai bảo tôi nên từ bỏ. Có ai mang đến cho tôi những lãng mạn kiểu học trò. Tôi nhớ hết!! và sẽ không bao giờ quên những con người đó. Chắc chắn thế."------------------Ba người bạn Lộc, Tuân Và Hường gặp nhau Trong một hoàn cảnh đặc biệt nhưng cũng rất thân thuộc với thời học sinh, tình bạn giữa họ đã nảy nở trong độ tuổi 17 đẹp nhất cuộc đời, tuy ban đầu có nhiều xích mích cãi vã. Cho đến khi Lộc Và Hường nhìn thấy Tuân trong một quán cà phê, điều này đã tiết lộ sự thật về hoàn Cảnh thật sự Của Tuân ntn....mời các bạn đón đọc nhé!…
đây là đề cương của đại học khoa học xã hội và nhân văn kì I năm (2017-2018)đề gồm 19 câu hỏi và đáp ánLưu ý -Với sinh viên các trường thiên về ban xã hội (nhân văn, sư phạm...): đây là bản ngắn để ôn trong thời gian gấp nhé- Với sinh viên các trường thiên về ban tự nhiên, kĩ thuật (bách khoa, kiến trúc, tự nhiên...): đây vẫn là bản dài nhé 😂😂…
Ai cũng có những kí ức về thời niên thiếu sôi động cả, trong những chuỗi kí ức ấy là hình ảnh của một con người mãi khắc sâu trong tâm trí mãi về sau này. Có thể, ngày hôm nay, khi ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau ta lại chợt cảm thấy buồn cười là có gì đó gọi là mất mát vì một thời niên thiếu quá vô tư đến nỗi làm chính ta tổn thương mà không hay biết----Tóm tắt truyện:Đây là câu chuyện có thật của một nhóm học sinh mới lớn, tưởng rằng mình đang ở độ tuổi Thanh xuân nhưng thật ra lại đang ở tuổi Niên thiếu. Hành động khờ dại, tình yêu học trò, cãi vã và mọi thứ sụp đổ chỉ còn vỏn vẹn hai từ "Lãng quên"…
về vẫn đề 18+…
Lần đầu tiên anh gặp em là ở thư viện...Mái tóc ấy, đôi mắt ấy... Tôi không thể quên...Tôi nghĩ... ... ... Tôi đã thích em mất rồi!…
# anime#tokyo…
về nhanh nhé,em chờ anh lâu lắm rồi…
Ndvd…
Tác giả: Quỹ Hoạ Tình VũNguồn: TrumtruyenTình trạng: Đang raTừ khi nhận thức được, Lâm Tiểu Uyển luôn biết rằng trách nhiệm của mình thật sự rất nặng nề.Cô phải lo cho các em nhỏ, để các em được ăn học tử tế, nhưng vì gánh nặng quá lớn, nên cô cũng đành từ bỏ ước mơ của bản thân, chăm chăm nuôi các em trường thành.Vừa siêng năng, chịu khó, lại có tấm lòng nhân hậu, cô được một bà chủ nhà hàng yêu quý, cầm tay truyền thụ món kho đặc biệt cho cô.Cứ ngỡ những năm tháng khốn khó đã qua, các em đã khôn lớn, cuộc sống đã trở nên tốt đẹp thoải mái hơn, cô có thể thả lỏng và hưởng thụ, ai ngờ thế mà lại xuyên không.Cô xuyên về thời cổ đại, trong cơ thể một cô bé ốm yếu chưa được mười tuổi tên là Dư Tiểu Thảo.Dư Tiểu Thảo sinh ra và lớn lên ở làng chài Mặc Thành, cha thật thà, ngu hiếu, mẹ ốm yếu nhu nhược, huynh tỷ đệ đệ đều còn nhỏ tuổi. Lúc cha bị thương nặng suýt mất mạng, cả nhà nàng bị ông bà nội và bác cả nhẫn tâm đuổi ra ngoài, đói khổ lạnh lẽo, bơ vơ lạc lõng, căn nhà đơn sơ chỉ có bốn bức tường... Nhưng nàng không sợ!* Truyện này mình khá thích nhưng không tìm được ở Wattpad nên lưu vào đây để đọc. (Nếu muốn đọc thì ở lại, không thì rời đi, đừng buông lời cay đắng 😘😘😘)Xuyên qua từ thời hiện đại, lại có đá thần ngũ sắc có thể nâng cao chất lượng hoa màu, còn nắm trong tay kỹ năng kho tuyệt hảo của kiếp trước. Cô bé tám tuổi không ngừng khiêu chiến vị giác của người thời cổ đại, khiến hoa màu trở thành giống cho năng suất cao, trở thành thiếu nữ g…
S :Gì chứMẹ S :mẹ nói là nếu con không đi xem mắt thì mẹ sẽ gã con cho jihoon…
Đây chỉ là nơi tác giả than thở về cuộc đời thảm hại, buồn tẻ+nhạt nhẽo của nó…
Họ gặp nhau từ năm lớp 9, bắt đầu bằng những tin nhắn ngốc nghếch, một mối quan hệ mập mờ kéo dài giữa áp lực thi cử và tuổi trẻ non nớt. Khi yêu, họ giấu cả thế giới; khi chia tay, mỗi người đi về một hướng. Ôn Tri Ý từng chọn rời xa, từng bị cuốn vào những hào nhoáng không mang lại ấm áp, còn Cố Dữ Bạch thì ở lại, lặng lẽ chờ đợi.Năm tháng trôi qua, khi cả hai đã trưởng thành và hiểu thế nào là yêu, họ lại tìm thấy nhau - không còn là những đứa trẻ bồng bột, mà là hai con người sẵn sàng nắm tay đi hết quãng đời còn lại.Một câu chuyện về thanh xuân, sai lầm, chờ đợi và tình yêu đủ kiên nhẫn để đi cùng năm tháng.…