Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nếu bản thân các bạn tự cảm thấy tình cảm thầy trò không có gì sai thì hãy thử đọc bộ truyện này. Câu chuyện dựa vào chính cuộc sống của tác giả tạo thành. Những tình cảm chân thành nhất của cô học trò nhỏ Doãn Vy dành cho người thầy Trần Nguyên của mình nhưng rất tiếc họ có duyên nhưng không phận. Cuộc sống xô đẩy để họ gặp nhau nhưng rồi lại đẩy họ ra xa để rồi chỉ còn lại hai trái tim đau đớn.…
Giữa những dạ tiệc phù hoa và tranh đoạt quyền lực, hai đứa trẻ cô độc của hai gia tộc Công tước đối địch vô tình tìm thấy nhau. Từ một lời hứa ngây thơ đến một tình yêu cấm kỵ, họ đã chọn cùng nhau trốn chạy khỏi xiềng xích của số phận. Nhưng liệu những vì sao lạc lối có tìm thấy bầu trời cho riêng mình?…
Lần đầu mik đặng truyện mong các bạn đừng chê nha.Đây là một tình tiết nhỏ của câu truyện;"6 năm sau đứa bé trai vừa tròn 6 tuổi. Nhưng bước đi thì yểu điệu như con gái của ông phú hộ mà cha, mẹ cậu làm thuê". Rồi cậu bé đó sẽ như thế nào mời mọi người cùng đón đọc *Con một của gia đình*…
Tác giả: 虚无主义死亡 Link: https://m.weibo.cn/6459140624/4675187629624627Translate: ChanhBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP.…
Đây là truyện viết về tuổi học trò, có chút hài hước có chút tinh nghịch. Toàn những câu truyện quen thuộc của tuổi thơ nhiều người. Mọi người cân nhắc kĩ trước khi đọc nhé!Tác giả còn ít trải nghiệm nên viết truyện còn chưa được hay, mong mọi người cho ý kiến, đóng góp. Cảm ơn.…
Bảo Ngọc, 17 tuổi, một nữ sinh thuần khiết, dễ thương, xuất thân và ngoại hình bình thường. Gia Minh, chàng "soái ca" của rất nhiều cô gái trong trường. Minh bắt đầu say nắng Ngọc từ lúc 2 người song ca tại ngày lễ của trường. Từ đó Minh chính thức theo đuổi Ngọc, 2 người cùng nhau trải qua những ngày tháng đẹp đẽ của tuổi học trò.Thùy Linh, cô nàng tiểu thư sinh ra trong một gia đình giàu có và thế lực, thế nhưng ít ai biết rằng từ nhỏ Linh đã thiếu thốn tình cảm và từng bị trầm cảm rất nặng. Linh có tình cảm với Minh và công khai theo đuổi Minh trước khi Minh và Ngọc quen nhau.Biết tin bố mẹ ly hôn và mẹ chính là người đẩy bố vào tù, Linh sốc nặng và tìm đến cái chết. Trước khi tự tử, Linh viết một lá thư cho Gia Minh, vì đối với cô lúc ấy, Minh chính là người mà cô yêu thương nhất trong cuộc đời. Cô viết điều khiến cô hối tiếc nhất chính là chưa được có một ngày trọn vẹn cùng Minh.…
Khánh An là hình mẫu "con nhà người ta" điển hình trong truyền thuyết. Cậu là một học sinh gương mẫu, luôn ngồi bàn đầu, đồng phục chỉnh tề. Với bảng điểm toàn con số mười tròn trĩnh, Khánh An là niềm tự hào của thầy cô, là tấm gương để bạn bè soi vào. Vì hoàn cảnh không được khá giả nên cậu luôn tận dụng những thời gian được nghỉ để đi làm thêm. Cậu cứ nghĩ cuộc đời của mình sẽ chỉ xoay quanh học tập và làm việc, nhưng cho đến khi một buổi chiều định mệnh, nơi mà cậu gặp được một người đã thay đổi hoàn toàn thế giới của cậu.Duy Bảo - đại ca khét tiếng của trường, kẻ luôn đứng hạng nhất từ dưới đếm lên và có một danh sách dài những lần vi phạm kỷ luật - đang cắm cúi chạy. Để thoát khỏi sự bám đuôi của thầy giám thị, hắn tiện tay túm lấy con gấu béo đang đứng gần đó nhất."Đứng yên. Giúp tôi một chút đi."Kể từ đó, một học sinh gương mẫu và một đại ca bất trị đã viết nên một câu chuyện kỳ lạ nhất năm tháng ấy. (⁄ ⁄ • ⁄ω⁄ • ⁄ ⁄)♡Duy Bảo dồn Khánh An vào góc tường phòng thể chất, bàn tay thô ráp của hắn luồn vào mái tóc mềm mại của cậu, ép cậu phải ngẩng đầu nhìn mình."Nói. Con gấu hôm đó là cậu đúng không?"Khánh An mím môi, giọng nói run run: "Tránh ra."Duy Bảo bật cười thấp, hắn lôi từ trong túi áo ra một chiếc nơ đỏ - thứ vốn dĩ được gắn trên cổ con gấu hôm đó: "Cậu làm rơi cái này ở quán cà phê. Giờ thì hoặc là cậu thừa nhận, hoặc là để tôi 'kiểm tra' toàn thân cậu xem có chỗ nào giống gấu không nhé?"…
Lâm Mặc cầm trên tay tấm thiệp màu đỏ rực rỡ chói mắt. "Thiệp mời đám cưới à ?" Trương Đằng cười cười tiến đến gần hỏi "Của ai thế ?""Trương Gia Nguyên." Lâm Mặc chẳng biểu hiện cảm xúc gì trên gương mặt, nhàn nhạt trả lời.…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…