[NamJin] Khoảnh khắc
We're always meant to be destiny…
We're always meant to be destiny…
Chỉ là, Em thấy nhớ anh thôi!…
Bối cảnh Hà Nội, ooc, otp rất quen thuộcChủ yếu là những câu chuyện vui vẻ và yêu đương.Dựa vào những câu chuyện có thật ngoài đời trừ chuyện tình yêu, nếu cảm thấy các quán cà phê trong fic quen thuộc xin hãy kệ đi ạ...…
Từ 1-3…
không làm bạn nữa, nhé?warning: lowercase, ooc.…
- Em còn nhớ anh không? - Em không còn là cậu trai đó nữa rồi! - Em có thể quay lại không? - Anh biết không, mọi vấn vương, mọi liên hệ, mọi kí ức từ khi anh nói "tạm biệt" chính là kết thúc rồi! Lưu Vũ rời đi, cậu rời đi thật rồi! Nơi này đã chẳng còn chỗ để cậu dừng chân lại. Xót xa làm sao, nhìn từng không gian quen thuộc, cậu nghĩ rằng sẽ chẳng thể có ai yêu cậu hơn họ. Nhưng tình cảm chẳng phải thứ có thể đem ra cá cược. Đôi lời nhắc trước! Đây là truyện tự toi nghĩ, không liên quan tới tính cách nhân vật, các cô đừng quá đặt nặng nha.…
Joon thụ, joon thụ nhắc lại n lần là joon thụ nhé!!!! AllxJoonMong mọi người ủng hộ.Ai dị ứng liền clickback, không nhận gạch đá :)))…
Tác giả: Mộ Vân SởThể loại: HE, Mạt thế, Dị năng, Trọng sinh Bị một đôi tiện nhân đẩy vào đàn tang thi, vốn tưởng rằng sẽ bỏ mạng, lại không nghĩ rằng có thể lại quay trở lại quá khứ.Cái gì? Cô là nhân vật trong truyện?Cái gì? Cô là ác độc nữ phụ?Cái gì? Cô là chú định pháo hôi?Giản Nặc cười lạnh, nhân vật trong truyện thì sao, chẳng phải giống nhau đều có máu có thịt!Ác độc nữ phụ thì sao! So lục trà biểu* nữ chủ còn tốt hơn! Chú định pháo hôi thì sao! Kết cục lần này sẽ do cô quyết định.Mỗ nam tiểu soái che ngực đuổi theo, tức phụ, vi phu cũng do nàng quyết định hết! *:là loại nữ nhân giả bộ trong sáng mà đi quyến rũ đàn ông của người khác, chỉ có phụ nữ thấy rõ bản chất của ả.Tình trạng convert: Hoàn…
Mười năm trước, Yên và Phong gặp nhau bởi một chiếc điện thoại bị đánh rơi giữa sân trường.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường lại vô tình kéo hai con người xa lạ bước vào thế giới của nhau. Từ những buổi chiều trong thư viện, những lần cùng nhau đi dưới cơn mưa mùa hạ, đến những rung động đầu đời chẳng ai dám gọi tên, thanh xuân của họ lặng lẽ trôi qua trong những điều giản dị nhất.Họ đã từng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.Đủ thời gian để hiểu lòng nhau.Đủ thời gian để nói ra những điều giấu kín.Đủ thời gian để không phải hối tiếc.Nhưng tuổi trẻ đôi khi chỉ cần chậm một bước cũng có thể bỏ lỡ cả một đời.Một buổi chiều dưới gốc cây phía sau trường.Một người mãi không đến.Một người đợi đến khi hoàng hôn tắt.Rồi cả hai lạc mất nhau suốt mười năm.Mười năm sau, khi trở về ngôi trường cũ trong buổi họp lớp, Yên lại đứng dưới gốc cây năm nào, nơi cất giữ những ký ức đẹp nhất và cũng đau lòng nhất của tuổi trẻ. Cô không biết rằng lần trở về ấy sẽ mang đến cho mình một cơ hội mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có được nữa."Nếu hôm đó tôi quay lại" là câu chuyện về những cuộc gặp gỡ định mệnh, những lời yêu thương chưa kịp nói và những người dù đã lạc mất giữa dòng đời vẫn luôn thuộc về một góc đặc biệt trong trái tim ta.Bởi có những người chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn...Nhưng lại khiến ta nhớ suốt cả một quãng đời dài.…
Cảm giác như thể có một xô nước lạnh tạt vào người. Mùi của cậu mạnh mẽ đến lạ thường, Jungkook làm tổ trên giường, dùng giọng nói yếu ớt để than vãn rằng mình đau đến nhường nào. Jungkook đang phát tình.Title: hope you're waiting at the endAuthor: petrichorianTranslator: Golden Moon | HiChapters: oneshotTrans khi đã có sự cho phép của author gốc! Vui lòng không mang sản phẩm của team ra khỏi wattpad!_from golden moon_…
Tổng hợp các siêu đoản văn đam mỹ do mình tự viết.Có thể không hoàn hảo nhưng vẫn mong được sự ủng hộ từ mọi người!…
S1 đã cho ta thấy tình bạn, tình yêu tuổi học trò cùng lời tỏ tình đầu lòng của Nhất Lâm dành cho Nhược Hề. S2 chính là cuộc sống của họ vài năm sau khi Nhược Hề đi. Vui buồn hạnh phúc...tất cả lẫn lộn vào nhau. Muốn biết không? Muốn thì còn đợi gì nữa mau đọc đi!…
Văn án: Tề Nhạc Nhân ở thông quan 《 ác mộng trò chơi 》 đánh ra cái thứ nhất BE kết cục thời điểm bất hạnh máy tính hắc bình. Ngồi giao thông công cộng đi tu máy tính trên đường, xe buýt cùng một chiếc thình lình xảy ra xe tải chạm vào nhau, bị thương các hành khách bị đưa hướng bệnh viện. Tỉnh lại thời điểm, tề nhạc người phát hiện, chính mình nằm ở trống rỗng truyền dịch trong đại sảnh, to như vậy bệnh viện không có một bóng người......PS: Vẫn luôn tưởng viết chân nhân khủng bố trò chơi ( cũng không phải quá khủng bố có đôi khi còn tương đối đậu bỉ......), như cũ là vô hạn lưu, cốt truyện là chủ, tạm định 15 vạn tự tả hữu ( đã bạo tự bỏ liệu ), cẩn thận đứng thành hàng CP là ninh thuyền, cái thứ hai phó bản mới xuất hiện, sẽ không V cho nên đại gia nhiều hơn nhắn lại cổ vũ nha, bổ phân liền không cần.PPS: Trứng màu trò chơi tam bộ khúc đã kết thúc.PPPS: Cảm tạ du vũ tâm bìa mặt:-DPPPPS: Điền hố kế hoạch biểu thấy chuyên mục, hỏi lại tự sát.《 ác mộng trò chơi 》 cá nhân chí《 ác mộng trò chơi Ⅱ》 liên tiếp…
Phần cuối cùng của series truyện Hạ Chi Miên…
Kim ốc tàng Kiều: Ý chỉ ngôi nhà đẹp cất giấu giai nhân hoặc người tìnhNhân vật chính: Cố Hiểu Mộng x Lý Ninh Ngọc Cao ngạo phúc hắc thiên kim tiểu thư x Ôn nhu thanh lãnh gia sư pianoBối cảnh: Trung Hoa Dân QuốcTác giả: Nước trong veo⚠️ không mang truyện đi.…
Tha thứ... không phải vì người ta xứng đáng. Mà là vì mình muốn nhẹ lòng."Trúc Hạ ngẩng đầu. Ánh mắt cô không còn sắc nữa, nhưng vẫn lạnh:"Vậy cậu nghĩ tớ nên nhẹ lòng vì cậu à?"Khang Nhật đáp, giọng chậm rãi:"Không. Vì chính cậu. Vì 7 năm qua, tớ cũng đã sống với cảm giác có lỗi từng ngày."Cô không trả lời. Chỉ cầm bút, viết tiếp vào tiêu đề một dòng nhỏ hơn:"...và đôi khi, tha thứ bắt đầu từ một câu nói: 'Tớ vẫn nhớ cậu.'"…
Câu chuyện của một gia đình...…