Màn Đêm
Lạc Nhất Khanh và Vân Hoàng Phong là con trai của hai gia tộc lớn đối đầu với nhau nên quan hệ cũng chả tốt đẹp gì nhưng vì một sự cố mà hai người trở thành người yêu với nhau…
Đứa trẻ nghịch ngợm đột nhiên gặp được cô giáo nghiêm khắc ,rồi sẽ đi về đâu.các bạn hãy cùng đón xem nhé..^O^vì là lần đầu viết truyện nên còn rất nhiều sai sót mong mn đọc và cho mk nhận xét nhé .nếu ai cảm thấy truyện k hay có thể thoát ra.mn đọc truyện vv ạk:-)…
Mỗi chap sẽ là 1 chương khác nhau nhé ạ , đại loại là oneshot . Truyện này có switch nhé , nhưng mình sẽ làm về SherLiam nhiều hơn là LiamSher . Nếu có switch mình sẽ để ở tên chap.…
Trung tâm truyện xoay quanh hai nhân vật: Lâm Diên - một chàng trai hướng nội, đam mê hội họa nhưng bị gia đình ngăn cản, và Tuệ An - một cô gái từng là thiên tài piano nhưng mất khả năng chơi đàn sau một tai nạn. Họ gặp nhau trong những năm cuối cấp, khi cả hai đều mang trong mình những tổn thương riêng.Từ sự đồng cảm ban đầu, họ dần trở thành chỗ dựa cho nhau:Lâm Diên âm thầm bảo vệ và giúp Tuệ An che giấu nỗi đau.Tuệ An tiếp thêm niềm tin để Lâm Diên không từ bỏ đam mê vẽ.Họ cùng nhau "tái tạo" ước mơ bằng một cách khác: nếu Tuệ An không thể chơi nhạc, cô sẽ "vẽ nên âm nhạc", còn Lâm Diên sẽ dùng hội họa để thể hiện những giai điệu cô không thể chạm tới. Tình bạn (và tình cảm) của họ trở thành nguồn ánh sáng giúp cả hai vượt qua áp lực gia đình, nỗi sợ thất bại và cảm giác mất phương hướng.Biến cố xảy ra khi Lâm Diên bị bố phản đối dữ dội, khiến cậu gần như bỏ cuộc. Chính Tuệ An là người kéo cậu trở lại, trao cho cậu niềm tin để tiếp tục theo đuổi con đường nghệ thuật.Đến cuối cấp, họ buộc phải chia xa: Tuệ An ra nước ngoài phẫu thuật, còn Lâm Diên tiếp tục theo đuổi hội họa. Họ để lại một lời hứa và một "trái tim" ở căn phòng ký ức.Mười năm sau:Lâm Diên trở thành họa sĩ nổi tiếng.Tuệ An đã hồi phục và quay lại với âm nhạc.Họ gặp lại nhau trong một triển lãm, nơi tiếng đàn piano vang lên như lời hồi đáp cho những năm tháng chờ đợi. Câu chuyện khép lại bằng sự đoàn tụ - không chỉ của hai con người, mà còn của ước mơ, đam mê và thanh xuân đã từng dang dở.…
(Tada no shikabane no youda to iwa rete ikuseisou, kidzuitara saikyou no andeddo ni natteta - After Spending Hundreds of Years as a Common Undead, I've Become The Strongest Undead When I Woke up, Suicidal Undead)Zion, một nhà thám hiểm một mình, liều lĩnh bước vào một hầm ngục vượt quá khả năng của mình. Bản đồ, đó là điều cuối cùng anh ta làm. Lang thang trong ngục tối hàng trăm năm, với tư cách là một xác sống, anh ta tiếp tục tiến vào trong ngục tối. Chém quái vật trái và phải cho đến khi cơ thể undead của anh ta trải qua quá trình tiến hóa nhiều lần. Vào thời điểm anh ta lấy lại được bản ngã của mình, anh ta đã trở thành xác sống mạnh nhất: No Life King. lớp quái vật thảm họa, cảm thấy sợ hãi khi họ rơi xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng. Thế giới được tạo ra vì Hoặc để họ nghĩ. Không sao đâu, tôi có giống như một undead ác đối với bạn không? Cười lên ~ HIIIIIIIIIIIIIII MỘT NGƯỜI XIN VUI LÒNG NÓI CHO TÔI TẠI SAOOOOOOOOOOOOO!? Đây là câu chuyện về những con người run lên vì sợ hãi [vì sự tiện lợi của họ ] và anh ta, một xác sống, người thực sự không có ý định hủy diệt thế giới.…
12 câu đầu trao duyên…
"Hãy để ta đưa em đến nơi xa, nơi mà không còn mùi máu tươi tanh bẩn"…
Ta hãy cùng nhau !Cùng gửi vào những khoảnh khắc đẹp nhất của thanh xuân ^-^…