|textfic| là ai vậy
textfic, ooc…
textfic, ooc…
Chúng ta cùng nhau lùm xùm lùm xùm ♡________#•weyuu•*'♪…
Tác phẩm đầu có gì thì mọi người thong cảm cho mun nha.... Còn lại là bí mật…
Tác giả:Đừng hoảng hốt tìm thời gian cơ…
nguồn bìa:Qinni Cái bìa nhảm nhí không liên quan tới nội dung :Đ…
Thái Lê Minh Hiếu x Hồ Đông Quan/ chớm yêu nhau như lớp kem đầu tiên giữa hai tầng bánh /oneshot…
Tên: Nhảy múa qua thanh xuân.Tác giả: Hiroshi Suzu a.k.a Giai Nguyệt CátThể loại: Đô thị hiện đại.Tags: học đường, 12 chòm sao, hiện đại, BL, BG.Văn án: "Thanh xuân trôi qua nhanh đến mức tớ dường như đã nhảy múa qua nó".Thanh xuân là một chặng đường không dài nhưng lại để trong lòng người biết bao nhiêu nhung nhớ. Khi còn là học sinh cấp ba, ta chỉ mong sao thời gian trôi nhanh để có thể trở thành người lớn. Đi làm, kiếm tiền, lập gia đình. Nhưng khi ta đã trưởng thành, ta lại cảm thấy nhớ nhung cái thanh xuân xưa cũ kia. Nếu thời gian có thể ngừng, chỉ mong nó sẽ ngừng ngay thời khắc tươi đẹp nhất của tuổi học trò.Song Ngư cùng Bảo Bình là một cặp anh em song sinh, thế nhưng ai người lại chẳng có chút gì giống nhau. Một Song Ngư trầm lặng luôn giấu kín tâm tư, một Bảo Bình bốc đồng trong cuộc sống. Cả hai cùng nhau đối mặt với sóng gió tuổi học trò, vững tin viết vào những trang giấy xưa cũ.Tạm biệt, thanh xuân.Update: hệ liệt về cp của hai anh em Song Ngư và Bảo Bình. Có một số cung làm cameo nên mình vẫn giữ nguyên tag nhé.…
" để cơn gió xoa dịu tâm hồn emđể ánh trăng sẽ ủi an trái tim emđể những ngôi sao tâm sự cùng emđể bờ cỏ xanh mát sẽ ôm trọn lấy em... "•oneshot•cmt để ủng hộ au nhé…
review Vết Nhơ - Nhục bao Bất Cật nhục…
"Dù có chìm xuống đại dương xanh thẩm anh vẫn muốn một lần yêu em..."ᥫ᭡ Tác giả : #ChaaZiangg…
Hỏng biết hỏng biết Ai thích Est xinh iu nhẹ nhàng thì hãy vô nha tại gu em nó thế thích đàn ông nũng nịu và ăn chã húi gia trưởng…
Tổng hợp doi của Tiểu Bạo mà cháu dịch, bản dịch chỉ đúng 70-80%. Các bác vui lòng không reup và đem đi nơi khác🥺💕trans: canhcutcacom…
Bỗng, đằng sau lưng tôi xuất hiện một người đàn ông mặc trang phục cổ xưa màu đen.Từ đầu đến cuối, đều đen.Trên người tôi đang mặc áo đồng phục trắng, nhà vệ sinh cũng một màu trắng tinh, như làm nổi bật sự hiện diện màu đen tuyền của người đàn ông kia.Người đàn ông đó sờ soạng vào người tôi, ôm tôi, động chạm vào người tôi.Tôi rất muốn phản kháng, nhưng có cái gì đó đã cưỡng ép tôi, ép tôi không được phản kháng lại.Đúng, hình như nó chính là khí chất của người đàn ông này.Khí chất lạnh lùng, tàn bạo, đầy sự chết chóc.Cảm giác như nếu tôi phản kháng, tôi chỉ có nước sống không được, chết không xong.Đôi môi hắn trắng bệch, khô khan, hôn lên đôi môi đỏ au của tôi.Hôn một cách mạnh bạo, ngang ngược.Tôi đau, nhưng không thể cất lời.Như thể một con búp bê bị câm, không thể nói.Nhìn bản thân mình trong gương, tóc tôi đã dần biến thành màu trắng.Mắt tôi cũng dần đổi màu, sâu thẳm như nước mùa thu.…
Giang Hạ từng nghĩ , nếu những năm tháng ấy cô không gặp gỡ Lâm Hàm thì sẽ như thế nào, định mệnh đã đưa họ gặp nhau, yêu nhau, tưởng chừng sẽ đi đến dài lâu nhưng hoá ra tất cả chỉ là ước nguyện của một mình cô. Lâm Hàm vứt bỏ cô mà không một lý do. Tình yêu của cô chỉ là một nốt trầm trong bản giao hưởng cuộc đời của chị ấy. Còn Lâm Hàm như một viên đá được ném vào mặt nước sông vốn dĩ êm đềm, tĩnh lặng như cái tên bố Giang đã đặt cho cô, khi viên đá ấy chìm sâu vào lòng nước thì liệu có ai nhớ đến những xáo động kia, hay chỉ mình dòng nước ấy mới nhớ được dáng vẻ rụng động, khoảng khắc khi ôm trọn trong mình hòn đá nhỏ kia. Yêu Lâm Hàm là thời gian đẹp nhất của năm tháng tuổi trẻ của Giang Hạ, hận Lâm Hàm là vết thương mưng mủ mãi không lành của cô. Để quên Lâm Hàm, Giảng Hạ từng uống say đến mức nhập viện chỉ mong gặp chị ấy, để hỏi tại sao lại vứt bỏ cô, nhưng không Lâm Hàm đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô, chỉ để lại nổi đau thấu tâm can mà một mình cô phải trả giá cho mối tình vốn dĩ không nên bắt đầu này. Đến khi cô tưởng chừng như đã buông bỏ thì Lâm Hàm lại một lần nữa bước vào cuộc đời cô.…