Tứ giác ABDC và hình học không gian
Anh Bình xơi cà phê còn Dũng Cương nốc rượu đỏ. Dũng Bình hầm cà ri còn Anh Cương chiên cơm bò. Tứ giác ABDC, hình học không gian: Anh Bình, Anh Cương, Dũng Cương, Dũng Bình.…
Anh Bình xơi cà phê còn Dũng Cương nốc rượu đỏ. Dũng Bình hầm cà ri còn Anh Cương chiên cơm bò. Tứ giác ABDC, hình học không gian: Anh Bình, Anh Cương, Dũng Cương, Dũng Bình.…
Tác giả: Nấm Độc, Tuyệt Thế Ăn Chổi."Ta yêu ngươi Hạ Huyền. Bây giờ là vậy, sau này cũng vậy."Nguyên tác thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu, OOC thuộc về chúng tớ.Ai không thích cp này thì out, không tiễn.Vui lòng không KY, đục thuyền dưới mọi hình thức.OOC nặng.BÊN NÀY LÀ DIỄN BIẾN TIẾP THEO CỦA BÊN KIA :")…
Chuyện là giữa Sài Gòn - Hòn ngọc viễn đông có anh bán bông kì cục kẹo hay kiếm cớ gây sự với em sinh viên mới chuyển đến xóm mình.…
Mình mới lần đầu tiên viết có gì sai sót thì mong mọi người chỉ dạy lạiCác bạn ấn vào ★ để bình chọn cho mình nha^^…
Em giống như một viên ngọc quýNhưng anh lại không biết được giá trịLại thẳng tay vùi xuống chốn bùn đen nhơ nhớpCho đến khi em thuộc về người khácAnh mới chợt nhận raCó lẽ là đã quá muộn màng.......... Đây là tác phẩm đầu tay của Au, mong mọi người ủng hộ.…
Hứa Triều Quân bị một hệ thống bắt nhầm quăng đến một thế giới tinh tế, nền văn minh vô cùng hiện đạiCô trở thành một nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết vô cùng nổi tiếng, là thần công trợ giúp nhân vật chính đi lên đỉnh nhân sinh cuối cùng gì yêu mà mất hết tất cả tự vẫn mà chếtVì để mình không phải đi theo con đường ngu ngốc kia cô một mực phong sát nam chính, chặn mọi tài nguyên của nữ chính, không những vậy mà còn bắt được một con sói nhỏ chuyên làm nũng nuôi theo bên người............ tiểu kịch trường 1Hứa Triều Quân trong một lần phát tình sát khí ngùn ngụt chỉ vào vật giữa quần mình mà nói :"Đây là cái gì?"hệ thống sợ hãi ma ma chít chít mà khóc :"Ký chủ nguyên thân là Alpha mà theo như quyển sách này thì một khi alpha phát tình đều sẽ có nó, ký chủ ngày mau đi tìm người giải quyết đi nếu không sẽ rất khó chịu đấy!"Hứa Triều Quân :"......."tiểu kịch trường 2"Triều Quân ~ , ngài không muốn sao" nam nhân nào đó thanh âm nũng nịu vuốt ve khắp nơi trên người cô, Hứa Triều Quân bắt lấy tay hắn đè thấp âm thanh"Được, tôi muốn!"thế giới tinh tế, nữ phụ, giới giải trí, abo , 1 vs 1,có sinh tử, có H, nữ công nam thụ…
Tình yêu là sự cho đi mà không cần nhận lại . Đứng ra xa chúc người đó hạnh phúc , hay chỉ đơn giản là sự ích kĩ trong tim níu chân đối phương để bản thân là người mang đến hạnh phúc cho nữa kia cuộc đời . - mỗi người một cách yêu - Hãy yêu theo cách của riêng bạn…
Bản gốcAuthor: Mochi.Pairing: WooGyu ( Woohyun & Sunggyu )Disclaimer: Tớ không có gì ngoài cốt truyện, Còn nhân vật, Họ thuộc về nhau. "Nếu nói cuộc đời tớ là trò ghép giấy Origami thì cậu chính là mảnh ghép quan trọng nhất để tạo nên sự hoàn hảo cho kiệt tác Origami ấy!"Tình trạng: Hoàn. Tớ Chuyển Ver chưa được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang khỏi wattpad!! Cảm ơn m.n, tớ cũng xin lỗi bạn Au , níu có vấn đề tớ lập tức xoá. Tớ đã được sự thông cảm và cho phép của tác giả @chi_0810 https://www.wattpad.com/user/chi_0810 m.n vào trang cá nhân của au để ủng hộ truyện của au nhé cảm ơn m.n lần nữalink gốc https://www.wattpad.com/story/83426949-woogyu-shortfic-bao-gi%E1%BB%9D-c%C3%B3-y%C3%AAu-nhau…
Anh là mèo , em là thỏ Cùng với khỉ Taehyung , gấu đen Yoongi , cậu chủ nhỏ Hosoek và vợ chồng Namjin .Chúng ta là 1 gia đình nhỏ .Hạnh phúc và êm đềm . Chúng t vẫn sẽ là những thú cung nũng nịu kêu lên những tiếng kêu dễ thương vô nghĩa .Mãi mãi Nếu như không có 1 phép màu kì lạ xẩy ra với 4 con thú cưng nhỏ này ....…
Trước khi gặp gỡ Minh Huy, cuộc sống của Chiêu An vốn là hai màu trắng đen tẻ nhạt. Trong đôi mắt không có tia sáng của hi vọng, con đường về nhà không có trăng sao dẫn lối. Sống mà không có mục đích, ngày ngày trôi qua vô nghĩa. Minh Huy kiêu ngạo, từ gia cảnh tới học lực đều tốt đẹp. Con đường phía trước là ánh sáng dịu mắt, tự do và vô lo nghĩ. Hai con người tưởng chừng chẳng có chút liên quan nào lại từng chút một buộc chặt lại quấn lấy nhau. Minh Huy từ trên cao bước xuống để cứu rỗi người mình yêu. Chiêu An lạc lối được một người nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay, chạy trốn khỏi những niềm đau u uất. Cậu có nghe thấy không? Thanh âm nơi ngực trái. Tớ thấy thế giới này thật vô vị, nhưng vì còn có cậu mà sống trọn vẹn một đời.…
"am i making you feel sick?"- strangers, ethel cain.ở đây có một con mèo hoang nhỏ, xinh đẹp và sạch sẽ đến mức người ta quên mất nó vốn thuộc về đường phố. nó có đôi mắt màu hổ phách, thích làm nũng và luôn biết cách rúc sâu vào lòng người khác để đòi hỏi sự bảo bọc.nhưng mèo nhỏ suy cho cùng vẫn mang bản năng của một loài thú. nó có thể thản nhiên xé nát một con chim vô tội cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm tắt, để rồi chỉ cần một tiếng kêu meo meo nũng nịu, mọi sự tàn ác đều trở thành "nghịch ngợm". nó biết mình xinh đẹp, biết mình được yêu chiều, và biết cả việc kẻ đứng đối diện sẵn sàng bao dung cho mọi sự xấu xa của nó, chỉ để được chạm vào lớp lông mềm mại ấy thêm một lần nữa.tag: angst, slow burn, dark, obsession, dub-con, manipulation, unhealthy relationship, ooc, r17, violence.truyện gắn tag gì thì bên trong sẽ viết đúng y như thế một cách trần trụi nhất, đừng kỳ vọng nhân vật sẽ được cứu rỗi hay có hào quang chính nghĩa. đã vào đọc thì cấm phàn nàn.…
" Anh... đã bao giờ anh thực sự yêu em chưa?"" Yêu? Hừ, một thứ đồ bỏ đi như cô làm sao xứng đáng có được tình yêu của tôi?"" Thứ đồ bỏ đi? Ý anh là gì?"" Một kẻ thứ ba, dùng thân xác để níu giữ tôi như cô, thì khác gì một con điếm? Một con điếm thì có gì để tôi giữ lại! Ngu ngốc!"Cô chỉ biết im lặng trước những lời sỉ nhục, chế giễu của anh. Đến khi đã cười nhạo, bóp nát trái tim cô hả hê, anh liền rời đi. Lúc này,hai hàng nước mắt cô bất giác lăn dài. " Con điếm, ngu ngốc? Đúng, em ngu ngốc, ngu ngốc bởi vì em yêu anh. Cũng chỉ vì yêu anh, mà em tự biến bản thân thành một con điếm, đánh mất luôn cả lòng tự trọng của mình. Nhưng tại sao, tại sao anh không chịu hiểu, không cho em bất cứ vị trí nào trong trái tim của anh? Tại sao, tại sao, tại sao lại như thế?"Cô cứ thế điên cuồng gào thét, cứ thế tự hỏi bản thân mình. Cuối cùng, cô mệt mỏi ngồi phịch xuống đất, giọng nói khàn đi :" Xin anh, nhìn về phía em, dù chỉ một lần thôi!"…
-mình đã đọc bộ ''Có 1 kẻ khờ tên Khai Tâm'' và mình muốn viết lên 1 cái kết khác cho chính nó.Muốn cho Khai Tâm và Hoàng Dục Nghiêm 1 cái kết khác trọn vẹn hơn.Mong được mọi người ủng hộ ạ.-.....................Đến giờ Hoàng Dục nghiêm vẫn ám ảnh sự ra đi của Khai Tâm.Chỉ trong 3 tháng ngắn ngủi,em đã len lỏi và trở thành thứ không thể thiếu trong đời hắn.Rồi lại đột ngột rời đi để lại khoảng trống li ti chả thể lấp đầy.. Hắn từng nằm mơ nhiều lần về sự trở lại của em.Nhưng khi tỉnh dậy,đối mặt là trần nhà lạnh lẽo,hắn như bừng tình khỏi cơn mộng xuân.Nỗi đau và cô độc ấy thấu đến tận xương tủy."Em..ở đâu..? Khai Tâm..?''"Nếu như.. nếu như lúc đó anh nói yêu em.. Vậy có phải sẽ tìm thấy em,giữ em lại cạnh lâu hơn không..? Anh xin lỗi.. Khai Tâm..''Nhiều đêm hắn hận không thể trở về quá khứ níu lấy em.Rồi như thể đạt được ý nguyện.Hắn bừng tỉnh khỏi cơn mộng.Vẫn là trần nhà trắng lạnh ấy.Hắn đứng dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu.Khi mở điện thoại lên hắn hơi sững người lại.Hôm nay là cái ngày ấy.Ngày mà hắn và cậu gặp nhau vào lần kí kết hợp đồng bảo hiểm.''Khai Tâm.. Lần này để anh giữ lấy em"Gốc:''Có một kẻ khờ tên Khai Tâm"-Bọ Cạp Dịu Dàng.Fic:"Có một kẻ khờ tên Khai Tâm-Đến và yêu lại từ đầu"-Tép nhỏ.…
Như các bạn đã biết. Tình yêu là một thứ gì đó rất thiêng liêng và kì diệu, mà chúng ta may mắn được thượng đế ban cho. Nhưng, thứ phép màu diệu kì ấy không phải dễ dàng mà có được. Những hi sinh, những mất mát; đó là cái giá ta phải trả. Những tổn thương, những nỗi đau; đó là con đường ta phải trải qua. Có phải, các bạn cũng đã từng nghĩ, thượng đế đang thách thức chúng ta? Phương Nghi, cô gái bé nhỏ, mà ngay từ khi sinh ra, cô đã mang một cái tội rất lớn, cái tội… không có được hạnh phúc. Cô quá yếu đuối, cô không dám níu lấy hạnh phúc từ tay thượng đế, cô không dám cướp đi thứ tình cảm thiêng liêng chưa từng thuộc về cô. Nhưng rồi, anh đã xuất hiện, Hoàng Minh Quân, liệu anh có phải là phép màu đem hạnh phúc ấy về bên cô, liệu anh có phải là phép màu giúp cô vượt qua những con đường đầy chông gai phía trước?...…
Lúc cô mất đi người thân duy nhát còn lại trên cõi đời, hắn đến và nói với cô " ..Từ sau đi theo tôi. Em sẽ không sợ bị tổn thương nữa". Lúc cô vùng vẫy giữa nổi ám ảnh bao năm qua, hắn bên cạnh cô và nói "Có tôi bên cạnh, tôi cùng em vượt qua ác mộng" Lúc cô cảm thấy yếu đuối nhất với quyết định của mình, hắn khẽ nói rằng "Được, mọi chuyện để anh lo" Lúc cô còn đang buông xuôi với chính mạng sống của mình, hắn lại chỉ một câu " Anh chỉ sợ, em không tỉnh dậy nữa"---------------------------------------------------------Chỉ là bỗng hiện cốt truyện lên trong đầu nên viết ra luôn thôi, túyp truyện cũng không quá mới lạ, có những chỗ còn nhiều thiếu xót. Cảm ơn mọi người đã ghé qua ủng hộ đứa con nhỏ của mình ^ ^ Có gì cứ để cmt lại nhé.…
Kazuha nhìn Tomo, im lặng. Cậu nhìn những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt anh, nhìn bàn tay vụng về của anh gạt đi từng giọt nước mặn chát. Trong đêm tối hiền hòa, hai người khẽ khàng dành cho nhau khoảng yên lặng giữa những tâm hồn cô đơn. Xúc cảm cứ thế vô tình trộn vào nhau, dạt dào như sóng biển.- Anh xin lỗi. Anh không biết vì sao anh khóc nữa."Không sao"- Chúng ta tiếp tục nhé?"Vâng"Tomo hỏi Kazuha về những vết bầm và dịu dàng chạm vào cơ thể cậu. Kazuha để yên cho anh làm thế. Cậu nắm lấy bàn tay thô kệch, chầm chậm vuốt ve khuôn mặt anh, như trân quý, như nâng niu. Những mảnh ghép đơn lẻ trong thoáng chốc như thể tìm thấy nơi chốn mình thuộc về.…
"Kiên nhẫn nào cún con" Ayden ngậm ý cười nhìn em người yêu đang bất mãn.Elio hừ nhẹ, trong lòng hiểu rõ tên đàn ông ngoại quốc xấu xa này lại muốn bắt nạt mình. Giả vờ cái đếch gì cơ, lại còn gọi nhau bằng chất giọng lẳng lơ thế. Ánh mắt nhỏ bỗng ánh lên một tia sáng lém lỉnh, biểu hiện cho việc bé trai lại muốn nổi loạn rồi."Tôn Chính, Ayden, A Chính ..." - một tiếng thở dốc yêu kiều ngắt nhịp - "Chồng yêu ơi ..."Vòng tay lại siết chặt thêm chút. Mắt sói khẽ híp lại như đang tự hỏi có nên đầu hàng quá sớm trước tiếng gọi của em yêu hay không. Dường như cũng cảm nhận được sự do dự của người lớn tuổi, đôi chân thon dài tăng lực bất ngờ quặp lấy vòng eo rắn chắc mà quấn chặt."Chồng ơi~ chiều em đi mà~" Nũng nịu đấy. Đáng yêu đấy. Ayden dính đòn thật đấy.…
Em thấy mặt trời đằng kia không? Sau khi nó biến mất sau rặng chân trời là lúc màn đêm sẽ buông xuống. Ánh sáng là hy vọng. Nếu không có ánh sáng, hy vọng sẽ không còn. Tình yêu giống như một cây hoa đẹp. Nếu không có mặt trời gieo hy vọng và nước gieo niềm tin, thì dù mạnh mẽ đến mấy tình yêu cũng héo mòn...https://www.facebook.com/ViTinhDauVoz/timeline…
Tác giả: Thành Nam Hoa KhaiThể loại: ngôn tình hiện đại, sủng ngọt văn, gương vỡ lại lành. ~~~~~~~~~~~~~~~Ai cũng cho rằng Phó Hằng là một tên điên. Ai cũng có thể trêu vào, nhưng những liều mạng thì thật sự không thể chọc aa.Nhưng không hiểu sao, có một ngày, hắn lại thu hồi nanh vuốt của bản thân, cẩn thận nâng niu một đoá hoa ăn thịt người.~~~~~~~~~~~~~~~Xin hỏi qúy cô Hoa Ăn Thịt Người, gặp lại mối tình đầu ở bệnh viện tâm thần là trải nghiệm như thế nào?Diêu Linh: Lúc quang hợp, có bạn!Phóng viên nằm vùng có nghĩa khí và nhan sắc tỷ lệ thuận VS Sếp lớn Internet bị chứng hưng cảm hay nổi điên bất thường.Ngọt~~~~~~~~PS: - Nam chính bị bệnh là thật nhưng vẫn ngọt lắm nhaa. - Không nên lấy tiêu chuẩn người phụ nữ bình thường ra đánh giá nữ chính. - Không viết về bệnh viện tâm thần chính quy mà là trung tâm quản lý bệnh nhân tâm thần bất hợp pháp.Nguồn:Suonxaochuangot520.wordpress.comtruyenfull.vni…
Tình Là Kiếp Duyên NợTrả Nợ Rồi Thì ĐiNhưng Muốn Ai Níu GiữQuay Mặt Nhìn Phía SauChàng Buông Tay Tuyệt TìnhNương Tử Xin Tuyệt Hôn.........…