[AllBaek][MA] Ngoạn Dục
[Mục lục][AllBaek][MA] Ngoạn Dục[FIC EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ]Tác giả: Queen_yingyingNgười dịch: QT thúc thúc, GG ca caNgười edit: ABCD Lô cùng với sự tham gia của Jinnie tỷ tỷ >v
[Mục lục][AllBaek][MA] Ngoạn Dục[FIC EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ]Tác giả: Queen_yingyingNgười dịch: QT thúc thúc, GG ca caNgười edit: ABCD Lô cùng với sự tham gia của Jinnie tỷ tỷ >v
Name: Hotarubi no mori e ss2 - Lạc vào khu rừng đom đóm phần 2.Tác giả: LuminasThể loại: Ngôn tình- HE- FanficGiới thiệu: Gin- chàng trai mái tóc bạc từng bên tôi 9 mùa hè giờ đã không còn cạnh tôi nữa. Làm sao để níu lại một linh hồn đã tan biến. Và tôi đã từ bỏ những cố gắng bao lâu của tôi để về với sự thực tế ở thành thị.Sau cùng tôi chỉ để lại lời cảm ơn cho tình yêu đẹp nhất của tôi.…
Dabi không phải loại người dễ rung động.Bởi vậy mà, khi chạm mặt Keigo tại một trong những phòng tập nằm bên dưới khán phòng, anh chẳng hề lo lắng. Hiện lên trong đầu anh chỉ là sự ngắt quãng theo lối thực kì lạ; là sự thật hiển nhiên rằng có gì đó rất, rất sai. Dù gì, người trước mặt anh đây - nằm cuộn tròn trên sàn, đôi mắt vàng đồng mở lớn vì đau đớn và vì một điều Dabi không thể định đoán - không thể là người anh vừa gặp chỉ mới vài hôm trước, bay lên như thể chẳng có sức nặng nào níu cậu với mặt đất, như thể xương cậu rỗng không tựa như một chú chim.(hay; Dabi học được rằng lại quá gần sự hoàn hảo là một ý tồi.)_Author: crumbsfictionhttps://archiveofourown.org/works/26752072Translator: 404Bản dịch không có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem ra ngoài.…
Milestone số 07 của lễ thành hôn ❝𝐺𝑖𝑙𝑑𝑒𝑑 𝑇𝑟𝑜𝑡ℎ❞ được thực hiện bởi wedding planer @elisint1wonderlandTôi là Lee Sanghyeok. Đây là câu chuyện tôi viết về Jeong Jihoon, về ngôi nhà từng tràn ngập tiếng cười, và về khoảnh khắc mọi thứ vỡ nát. Anh ấy đã xa cách. Tôi cố gắng níu giữ, cố gắng hiểu những cái quay lưng, những khoảng trống trong lòng. Rồi anh ấy ra đi, bỏ lại tôi với nỗi đau không thể gọi tên. Tôi viết những dòng này, như một lời trăng trối cho tình yêu của chúng tôi. Bởi vì, sau tất cả, chỉ còn lại sự trống rỗng ám ảnh.…
Trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, lần đầu hiu quạnh nở rộ vào mùa thu, một lần cô đơn nở hoa vào mùa hạ. Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, những tháng năm của cô đã qua, thực ra là dài hay là ngắn?Thành phố rất ồn ào, thế gian rất ồn ào, chúng ta có một vạn khả năng sánh vai cùng tình yêu dưới ánh đèn nê ông.Nhan Tống là ai? Cô ương ngạnh giống nhành cỏ dại, chẳng phải hoa lại xinh đẹp hơn hoa. Cô dũng cảm, cô lạc quan, tuổi trẻ của cô vĩnh viễn in trong lòng hai người phụ nữ, là hạnh phúc hay bất hạnh?Lâm Kiều là ai? Là màu xanh mướt trong mùa hạ, tựa như những bông tuyết trắng bay trên ngọn trúc. Năm năm trước, anh ta yêu tàn nhẫn như vậy, năm năm sau, lại yêu lặng thầm chẳng nói một lời. Đối mặt với anh ta, làm sao có thể vĩnh viễn quên đi.Tần Mạc là ai, là mối tình đầu tiên của những năm tháng ký ức xa xôi trong dĩ vãng. Tám năm trước, cô uống bát nước Vong tình, từ đó về sau quên đi anh là ai. Nhưng trên đời có Vong Tình, cũng có Ký Tình. Khi nhớ ra anh, thì sẽ nhớ đến vĩnh viễn.Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?Như thế nào mới là anh yêu em? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, uống bát canh Mạnh Bà, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu lại nhìn, như thế nào mới là anh yêu em?…
-"Huy ẩu quá, đi thi mà cộng nhầm như thế là mất toi 1 điểm" Thư làm bộ cau có, nhỏ giọng trách tôi.Rõ ràng là bị mắng, nhưng tôi lại thấy tim mình ngọt lạ lùng. Tôi bình tĩnh nghiêng đầu biện minh, thực ra là để ngắm Thư lâu hơn một chút. -"Không phải tớ ẩu đâu, tại tớ cộng thêm nhiều tình cảm quá nên nó rối" ---------------------------Câu chuyện của những cô cậu học trò tuổi mười bảy, mười tám. Là một chút níu kéo của chính mình với những ký ức tuổi xuân tại ngôi trường mà mình đã có những kỷ niệm, những người thân yêu, và cả những rung động đầu đời. Mình viết để được đắm chìm trong bản nhạc ấy một lần nữa. Để một lần nữa lại được làm cô bé chuyên văn, lại có những người bạn, lại được hát dưới bóng nắng sân trường, và lại được thầm thương, trộm nhớ. ^^Đây là một câu truyện mình viết trong suốt 3 năm, từ những trang nhật ký tới những mẩu nhỏ linh tinh. Bản mọi người đọc là phiên bản mình viết năm lớp 12, tổng hợp và chỉnh sửa những trang vụn vặt. Mong mọi người có thể thấy mình ở đâu đó, hoặc chỉ đơn giản là thưởng thức những dòng văn vụng về của Cá thui ạ.Note: - Chương truyện được đặt tên theo bài hát tôi iuu. - Vài chương đầu có thể chậm lê thê vì tôi yêu trường nên tả lắm, bác nào cũng yêu trường như tôi thì đọc kỹ hen.- Bản đầu tiên được viết theo ngôi thứ ba. Nhưng tôi thấy gượng quá, cảm giác như đang kể chuyện của người khác chứ không phải của mình. Rốt cuộc là sau 21 lần sửa thì tôi lại đổi thành ngôi thứ nhất cho khỏi phải gồng. 🤷♀…
Yêu sao? Thật là nực cười...Trong vòng xoáy vô tận chỉ có nỗi sợ và cái chết hiện hữu, bỗng nở rộ một đóa hoa méo mó như thể không thuộc về thế giới này.Park Hye Yoon xuất hiện một cách bí ẩn với vẻ ngoài nổi bật, in hằn vào ký ức người chơi như một mã lập trình có sẵn. Không ai nhận ra điều bất thường đó, ngoại trừ Yoon Seo và Kyung Jun.Chỉ là... trong guồng quay của hận thù và phản bội, cán cân định mệnh mà Hye Yoon từng nắm giữ không còn thuộc về riêng cô nữa.Giờ đây, nó bị gắn liền với Kyung Jun và Jung Won. Không phải vì cô bị tước đoạt, mà vì chính Hye Yoon trong vô thức đã đưa tay về phía Kyung Jun, chấp nhận sự bảo vệ của cậu như một giao kèo vô điều kiện.Tình yêu vốn không đáng sợ.Đáng sợ là khi nó dám sinh trưởng trên mảnh đất đã luôn tìm cách giết chết nó. Nó ăn sâu, bám rễ, vẽ vào trái tim chủ thể những vòng xoáy vô tận, ngổn ngang, là nỗi sợ lớn nhất khi đánh mất thứ mà mình từng nâng niu, trân trọng.Tệ thay... chủ thể đó lại chính là Park Hye Yoon.Khởi nguồn từ nuối tiếc vô hạn... Liệu Oh Jung Won hay chính xác là Park Se Eun, có thể tha thứ cho cô?Liệu đóa hoa tội lỗi, nguy hiểm mang tên Go Kyung Jun mà Hye Yoon đã vô tình vun đắp có thể lụi tàn trong tự do?Sẽ chẳng một ai biết. Ngay cả chính cô...Park Hye Yoon....Hựa, tớ là Trà - Lý Bích Trà đây. Mọi chi tiết trong truyện điều là sản phẩm trí tưởng tượng của cá nhân dựa trên tình tiết sẵn có trong phim Night Has Come. Vui lòng không sao chép hoặc reup dưới mọi hình thức.…
Thứ giết chết chúng ta chính là kỉ niệm,càng níu kéo thì càng đau…
Ở thác Vong Xuyên này có một truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng, bất cứ ai uống phải nước ở thác này đều sẽ quên sạch quá khứ, đau thương, sẽ không bao giờ có thể nhớ lại được nữa. Nếu thật sự như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Chỉ cần bước một bước thôi là mọi chuyện đều sẽ quên hết nhưng sao y lại chẳng dám. Phác Chí Mẫn cười nhạt, y là đang do dự? Y còn gì để nuối tiếc, níu kéo cuộc đời này sao?''Chúng ta nhất định sẽ gặp lại, nếu trên thế gian này tồn tại thứ được gọi là 'định mệnh'."---◇Hoàn: 1/1/2018.☆Bookcover design by @J-Dalle.⚠️Tất cả mọi chi tiết đều là hư cấu, nhân vật không thuộc về tác giả.❗Vui lòng không đem con mình đi nơi khác.…
"Cúc áo thứ hai của anh đấy mừ." Fukatsu giải thích, anh chỉ vào áo mình, quả thật đang bị thiếu một cúc từ trên xuống, vị trí ngay gần tim. Cậu vừa nín khóc, giờ đã cười toe. Là học sinh ai chả biết cái cúc áo thứ hai nó thiêng liêng như thế nào. Cậu nắm nó trong tay, nâng niu như một món đồ vô giá. "Anh cho em hả?" "Ừ, cho làm chìa khóa đó mừ. Cúc áo thứ hai gần tim nhất, nên anh cho em làm tín vật để mở khóa ở đây mừ." Fukatsu chỉ tay vào tim mình, rồi anh cười. "Anh xây cho em một ngôi nhà trong tim, đợi em trở về." -by n.…
🐯Thể loại: chuyện tình công sở ngược tàn canh sau đó mới rải đường🐯 Giới thiệu: Đối tượng hẹn hò qua mạng cao 1m90, có cơ bụng, giọng nói hay, lại hay nói câu dỗ dành: "Anh nuôi em." Nhưng hôm nay, cậu phát hiện ra anh ta chính là sếp của mình. Chính là vị sếp đã mắng cậu: "kinh tởm" trước mặt toàn thể công ty. Chính là vị sếp đã nói: "ở lại công ty chỉ khiến người khác buồn nôn." Cũng chính là vị sếp vừa mới sa thải cậu chiều nay. Bây giờ, anh ta đang điên cuồng gọi điện thoại cho cậu. Giống như phát điên mà cầu xin cậu chấp nhận lời mời kết bạn.🐯Nhân vật: ( Dew ) Jirawat Sutivanisak and ( Tee ) Teeradech Vitheepanick🐯 Writer: Jebi🐯Truyện ngắn cây nhà lá vườn vui lòng KHÔNG REUP bất kì nền tảng khác !! Nếu phát hiện sẽ DROP NGAY VÀ LUÔN !! Hãy đọc và bình chọn tại Wattpad chính chủ @Cynthia01_02 . để tui có động lực đăng tải chương mới he…
Thời khắc tôi gặp anh và thời khắc tôi mất anh đều thoáng qua tôi không kịp níu giữ.…
Giữa làn sương mờ nhạt, liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để níu giữ hai trái tim từng say đắm, hay chỉ còn là hồi ức của những ngày đã qua?…
Phồn hoa đô thị níu bước chân anh. Kha Vũ của em, chẳng về nữa. Mãi mãi không về.Gỡ mìn: SE.…
Câu chuyện xoay quanh Xuân - một chàng lính trẻ lần đầu ra chiến trường, mang theo nỗi nhớ nhà và ký ức về người anh trai đã mất. Giữa bom đạn và cái chết luôn rình rập, Xuân dần trải qua những mất mát đầu tiên, đặc biệt là sự hy sinh của Thắng - người đồng đội nhỏ tuổi luôn thổi sáo để xua tan nỗi sợ. Sau đó, Việt - một lính mới đến tiểu đội - mang đến cho Xuân sự ấm áp và hy vọng mới. Hai người trở thành chỗ dựa của nhau trong những trận đánh khốc liệt. Xuân học cách đối diện chiến tranh, giữ lại phần người trong mình bằng cách bảo vệ đồng đội và viết nhật ký để không quên mình là ai. Nói chung, "Thiên thần giữa chiến trường" là hành trình trưởng thành trong bão tố của một người lính trẻ: từ hoảng sợ đến dũng cảm, từ đau thương đến biết nâng niu những điều nhỏ bé còn sót lại giữa chiến tranh.…
Đây là nhà Thaco Trường Hải, các bác yêu couple đội trưởng và em bé đá bóng thì vào đây nhá! Được viết ra trong cơn đói ngặt nghèo những fic 0619 mà những mẩu moe vụn vặt không thỏa mãn được mình. Đành tự tìm vui, rắc đường cho đôi trẻ vậy.(Đôi lúc sẽ quá tay, xin quý vị đừng trách)Trích đoạn:...Em bé cuộn tròn lăn vào trong lòng đội trưởng, khúc khích cười hỏi anh: "Thế anh có thương em không?". Xuân Trường không nói, chỉ lặng lẽ xoa tóc, lại thơm lêm trán em. Cục moe nũng nịu: "Nói ra đi mà..."....Cuối cùng không nhịn được, anh mới khẽ thì thầm: "Thương em, thương em nhất, thương đến không chịu nổi... em biết không?"…
Hanagaki Takemichi : Tôi không phải ánh dương của ngày hôm ấy, tôi ngộp thở trong cái cuộc sống bon chen nhàm chán này. Đừng níu kéo con người này, chỉ thêm bẩn tay thôi.…
Oneshot tập 5 Last Twilight 😞 bây biết con nhỏ nài noá luỵ ròi đó, phải viết lại nguyên những cảm nghĩ của t về tập 5 của phim, quá tr hay mà không biết nói sao luôn ớ =))))))…