Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một người đã rời đi không lời từ biệt, để lại phía sau là tổn thương chưa kịp gọi tên. Khi số phận đưa họ gặp lại, quá khứ tưởng như đã chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.Những hiểu lầm nối tiếp nhau, sự nghi ngờ, cô độc và hiểm nguy âm thầm bủa vây, đẩy cả hai đến ranh giới mong manh giữa mất mát và níu giữ. Trong những khoảnh khắc tối tăm nhất, có người luôn xuất hiện - không để giải thích, chỉ để bảo vệ.Giữa tình yêu chưa từng tắt và những vết thương chưa lành, họ phải đối diện với lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục bỏ lỡ nhau vì sợ hãi, hay nắm tay nhau bước qua tất cả, dù phải trả giá bằng chính trái tim mình?…
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt- Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá?____________________________________-Nè Kai, thích, em thích anh!Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửngAnh xoa đầu cô, đáp:- Ngốc, anh cũng vậy mà____________________________________- Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi!Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười:- Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận____________________________________Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì...-Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịuChưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi…
7 năm! Từng nói, từng cười, từng yêu... Chỉ là... đã từng mà thôi. 7 năm thanh xuân chỉ có duy nhất mình anh. Anh vẫn luôn như vậy, chưa từng tin tưởng em. Vì câu nói của cô ấy, chúng ta.... đã đánh mất nhau. Thời học sinh, ngày ngày bên nhau, cùng học, cùng chơi. Lớn lên, cùng nhau cố gắng, đi sớm về muộn, chăm chỉ kiếm tiền chỉ vì.... muốn nhanh chóng được ở bên nhau. Lúc anh nói chia tay, em không níu kéo, vì em biết... chúng ta đã không thể quay trở lại như trước kia được. Giữa chúng ta có khoảng cách quá lớn, một là cô ấy... hai là... bệnh... của en. Mặc dù, sáu tháng còn lại... muốn ở cạnh anh thật nhưng nếu anh không cần... thì thôi. Ngoài chúc phúc cho anh và cô ấy, em không biết nên làm gì. Cô ấy nói, do em nên cô ấy mới bị mù... không hề.. em chưa từng làm. Dù không phải em.. nhưng đôi mắt này.. em sẽ hiến cho cô ấy. Sau này không còn em bên cạnh anh nhưng đôi mắt này vẫn có thể dõi theo anh Chí Khanh, tạm biệt! Chúc anh hạnh phúc ..... Biết rõ mọi chuyện, biết cô đã mất, liệu anh sống thế nào? Anh có hối hận vì những chuyện mình làm không? Anh làm tổn thương cô nhiều như vậy... liệu anh có từng đau khi cô như vậy không? Anh có phải trả giá cho những gì mình làm không? Anh... mất cô thật rồi!!…
Trong trường Cao chuyên Chú thuật đô thị Tokyo, ai ai cũng biết Gojo Satoru có một anh người yêu lớn hơn hắn 1 tuổi, là người hắn hết mực yêu thương và chiều chuộng. Gojo Satoru dành mọi thứ mà hắn có cho anh người yêu ấy, hắn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chưa bao giờ nặng lời hay quát mắng người ấy. Cả giới chú thuật Nhật Bản này đều biết Eisuko Yoikeshi là báu vật vô giá của Gojo Satoru, đồng thời là ngoại lệ duy nhất của hắn [...] Bỗng một ngày nọ, cả giới chú thuật Nhật Bản nhận được tin chấn động, hơn cả tin bà Trương Mỹ Lan vào tù hay Akutagami Gege cho thầy giáo quốc dân sống lại. Gojo Satoru, Thần Tử toàn năng, kẻ được ca tụng là Chú thuật sư mạnh nhất đã bị đá! Bởi chính báu vật mà hắn luôn nâng niu! Cái tin này đã khiến giới chú thuật Nhật Bản phải thất kinh và hoang mang tột độ, bởi không ai biết Thần Tử sẽ làm gì khi thất tình!...8 năm sau, trong một cuộc chiến với nguyền hồn đặc cấp, Gojo Satoru đã gặp lại chàng thơ của đời hắn....📌 WARING: Có chứa yếu tố BOYLOVE, vui lòng cân nhắc!OOC cực nặng! 📌Couple: Eisuko Yoikeshi x Gojo Satoru.…
"Nếu ngày mai tớ chết thì sao nhỉ?"Tôi ngẩng đầu nhìn em, lòng trĩu nặng. Hinata cười ngây ngô đáp lại, tựa như những dòng chữ nắn nót em ghi trên mẩu giấy chỉ đơn thuần như vệt nắng thu óng ánh, hay một cơn gió lang thang không chốn về.Tôi nắm lấy tay em, siết lấy thật chặt, mười ngón đan xen nhau.- Tớ không biết, nhưng chắc chắn, tớ sẽ níu cậu lại.Mắt em đỏ hoe, tôi chết lặng.....Hinata bị sang chấn tâm lý sau vụ tai nạn khiến em mất đi người cha. Em không nói, hai chân bị liệt và từ chối tiếp xúc với bất cứ ai.Cho tới khi em gặp lại cậu bé năm ấy.Kageyama cao ráo, điển trai, là người đã mang cho em hi vọng duy nhất.Anh gối đầu lên đùi, lặng lẽ siết chặt tay em, cánh môi mềm mại hôn miết lên từng ngón tay mảnh khảnh.- Đừng cố rời khỏi tớ nữa..Em vò đầu chàng trai nọ, tay khó khăn viết ra một dòng trên giấy.- Tớ không đau.Anh không nói gì, chỉ đón lấy cây bút kia, viết xuống một dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.- Tớ đau.Em nhìn anh chăm chú, hai gò má đỏ bừng.Lại một mùa thu nữa đi qua, cái chết đối với em dần trở nên đáng sợ..Sợ sẽ không được gặp anh, được nắm tay anh, được nghe anh thủ thỉ về bao chuyện thú vị trên đời..Sợ..sẽ không thể nhìn thấy anh lần nữa.Gặp được anh là điều may mắn nhất trên đời..Thương anh nhiều, Kageyama Tobio.Kí tên.Kageyama Shouyou.…
🌙 MÔ TẢ TRUYỆN: "Yêu Anh Qua Một Kiếp Luân Hồi"> "Nếu yêu anh là sai, em chấp nhận sai cả đời.Nếu yêu anh phải đánh đổi một kiếp người...Thì dù có tan xương nát thịt, em vẫn muốn được một lần gọi anh là người thương."Kiếp trước... họ đã bỏ lỡ nhau giữa dòng đời tàn nhẫn.Kiếp này, ông trời cho họ cơ hội gặp lại - nhưng liệu một cái chạm tay có đủ níu lại những điều dang dở?Một người mang ký ức của quá khứ.Một người mơ hồ giữa hiện tại và tương lai.Giữa luân hồi và định mệnh, liệu tình yêu ấy có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả...?---#ĐamMỹ #TruyệnTìnhCảm #LuânHồi #NgượcNhẹ #Ngọt #ĐịnhMệnh #KiếpTrướcKiếpSau #HE…
Trưởng công chúa bệnh yếuYến Ương Người người đều nói trường thọ trưởng công chúa là một từ nhỏ mang phúc người, chính là mình tương đối không có phúc khí. Lúc vừa ra đời, nàng bởi vì mảnh vụn cha cản một lần tai, lành bệnh sau mảnh vụn cha đối với nàng hổ thẹn trong lòng, không hề nữa ái thiếp diệt thê; Sau lại, thái tử huynh trưởng kế vị, có người thừa dịp địa chấn làm khó dễ, nàng vừa một cuộc bệnh nặng, khỏi bệnh thì quốc gia chuyển nguy thành an. Về sau nữa, có người mưu hại nàng Đại Chất Tử, nàng vì cứu to lớn chất tử rơi xuống nước, Từ đó, trường thọ trưởng công chúa thành cá chính cống ấm sắc thuốc, đi ba bước đều muốn lấy hơi, tùy thời có thể đi đời nhà ma. Vừa bắt đầu, tất cả mọi người đều cho là, trường thọ trưởng công chúa tất nhiên sống không quá cập kê, Vậy mà, tên ma bệnh này công chúa ở tại mẹ ruột, thân ca cùng Đại Chất Tử nhất trí che chở , lại bình an sống đến xuất giá. Thanh mai trúc mã An quốc công Thế tử bày tỏ, hắn hết sức vui vẻ tiếp thay trưởng công chúa thân ca hòa thân nương, tiếp tục đem bệnh yếu tiểu kiều thê nâng niu trong lòng bàn tay. Đợi đến sau lại, trường thọ trưởng công chúa phúc thọ song toàn, nói mát nhân tài ám hối hận mình mắt bị mù. ------------…
Giữa trung tâm tài chính phồn hoa bậc nhất Đông Nam Á, tập đoàn Astral giống như một biểu tượng không thể lay chuyển của quyền lực và tiền tài. Hàng trăm chi nhánh trải dài khắp các quốc gia, mỗi quyết định của tập đoàn Astral đều đủ sức làm rung chuyển cả thị trường kinh tế. Người đứng phía sau đế chế ấy là hắn.Một người đàn ông lạnh lùng, cao ngạo và nắm trong tay khối tài sản khổng lồ tiêu cả đời cũng không hết. Với địa vị của hắn, thứ xa xỉ nhất chưa bao giờ là tiền bạc, mà là sự thiên vị tuyệt đối dành cho người con gái trong lòng hắn.Cô là tiểu thư của tập đoàn Bắc Xuyên danh giá, sinh ra trong hào môn nhưng lại chưa từng được sống như một viên ngọc thực sự được nâng niu. Gia đình cô trọng nam khinh nữ, đem mọi kỳ vọng cùng yêu thương đặt hết lên người anh trai kế thừa, còn cô từ đầu đến cuối chỉ giống một quân cờ hoàn hảo được sắp xếp sẵn tương lai.Một người sống giữa quyền lực tối cao.Một người lớn lên trong chiếc lồng son hào nhoáng.Tưởng chừng thuộc về hai thế giới khác biệt, thế nhưng hắn lại dùng toàn bộ sự cưng chiều và thiên vị của mình để bao bọc lấy cô, đến mức cả giới thượng lưu đều hiểu rõ người đàn ông đứng trên đỉnh cao ấy có thể lạnh nhạt với cả thế giới, nhưng hắn lại gom hết sự dịu dàng của mình dành cho cô, người con gái này chính là ngoại lệ và giới hạn của hắn.…
Này là một cái blog fan hơn năm ngàn vạn quốc dân nữ thần Lục Chi Ưu tập trung tinh thần nghĩ trêu chọc đến kia vị y học giới cao lãnh nam thần Thẩm Trường An,Cuối cùng ở dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào hạ, cuối cùng thành công trêu chọc đổ nam thần, sau đó oa ở nam thần trong lòng lăn lộn nũng nịu, nhõng nhẽo chuyện xưa.Tiểu kịch trường:Không có xác định quan hệ trước:Lục Chi Ưu: Thẩm thầy thuốc, ta đói, ta nghĩ ăn ngươi làm cơm.Lục Chi Ưu: Thẩm thầy thuốc, chúng ta cùng nhau đến chơi trò chơi đi.Lục Chi Ưu: Thẩm thầy thuốc, ta mệt nhọc, ta muốn ngủ.Xác định quan hệ sau: Thẩm Trường An: Tới dùng cơm.Lục Chi Ưu: Ta không muốn ăn cơm muốn ăn ngươi.Thẩm Trường An: Chúng ta cùng nhau chơi đùa trò chơi đi.Lục Chi Ưu: Ta không nghĩ chơi trò chơi muốn chơi ngươi.Thẩm Trường An: Vội vàng đi ngủ.Lục Chi Ưu: Ta chưa muốn ngủ muốn ngủ ngươi.(ps )① nữ chủ là quốc dân nữ thần trải qua, nam chủ là cao lãnh nam thần.② không biết xấu hổ VS ngụy cao lãnh③ song chỗ ngọt văn mỹ thực manh thân cao không phải chính tông giới giải tríNội dung nhãn hiệu: Giới giải trí ngọt văn cận thủy lâu đài tình yêu chung thủyTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Lục Chi Ưu Thẩm Trường An ┃ vai phụ: Hứa Kiều Thẩm Lạc Dương Mục Lạc Hạ Căng Khương Thang ┃ khác:…
Em đến tìm tôi trên tay cầm một tờ giấy nhỏ, trong lúc tôi đang mơ hồ thì em đã choàng tay ôm lấy tôi, những hơi ấm thân thuộc ngày nào ùa về, em vẫn là em, tôi vẫn là tôi, khoảng khắc ấy trong giây phút nào đó tôi từng mong nó mãi mãi đừng trôi đi. Xin hãy cho tôi và em thêm chút thời gian nữa, vì chúng tôi yêu em. Nhưng cái ôm ấy chưa kịp trọn vẹn thì những giọt lệ em rơi, người con gái bé nhỏ bên anh chưa một lần phải khóc thế mà chỉ vài tháng chia li em bên ai thì đã khiến em không vui. Từ nơi bờ vai, tôi cảm nhận được những giọt lệ chua xót ấy, vì hơn ai hết chính bản thân này cũng đau đến xé tan cõi lòng. Nớt lõng bàn tay, không còn là đôi mắt xanh ngày nào em nhìn tôi với một cặp mi nhòe, từ khi nào em không còn chãi marcara vậy? "Em có thai rồi?" Không khí căn phòng im lặng như tờ. Tôi gượng cười trong cay đắng hỏi em "Của anh ta, chàng trai mà lái chiếc Fendy chở em trong buổi chiều hôm ấy?" Lại một lần nữa em im lặng. Tôi căm phẫn sự im lặng ấy, thứ đã khiến 3 năm 6 tháng của chúng tôi trở nên tan tành, thứ mà khiến từng ấy sự cảm thông phút chốc biến thành nhu nhược, ích kỷ. Tôi không trách em, không dám trách, bởi sau cùng vẫn là tôi sai khi không biết cách duy trì và hâm nóng khi tình cảm nguội lạnh, không biết cách giữ em bên mình, và KHÔNG BIẾT CÁCH BẢO VỆ VÀ NÂNG NIU BÔNG HOA ĐẸP NHẤT TRONG TẦM TAY MÌNH…
Lâm Hi - thiên tài đầu tư và công nghệ trẻ tuổi, vừa chạm đến đỉnh cao sự nghiệp thì bị phản bội, chết trong một vụ tai nạn bí ẩn. Khi tỉnh lại, cậu đã xuyên vào thân xác của Dương Hi - một "nam phụ pháo hôi" trong một bộ truyện tình tay bốn tổng tài cẩu huyết.Để được hồi sinh ở thế giới cũ, cậu buộc phải sống sót và sửa chữa thế giới này.Thế nhưng... cốt truyện giống như càng sửa thì càng lệch lạc.Nữ chính vốn nên lạnh mặt từ chối lời tỏ tình của cậu thì lại lúng liếng đôi mắt, đỏ mặt gật đầu. Dương Hi đã nhẩm xong lời thoại níu kéo: "..." Hệ thống đang chuẩn bị thông báo nhiệm vụ hoàn tất: "???"Chưa hết, anh em tương tàn của cậu - nam phụ càng ngày nhìn cậu bằng ánh mắt lạ thường, cậu khoác vai bá cổ cũng mặt đỏ tai hồng, cả người nhìn như con tôm luộc.Kinh khủng nữa, nam chính - đại lão thế giới ngầm, người vốn là hung thần truy sát cậu, sẽ sử dụng 7749 phương pháp giam cầm chiếm hữu với nữ chính thì giờ lại như sói đói rình mồi, ngày nào không nhìn thấy cậu là không yên.Lâm Hi: "Tôi xuyên để sửa lỗi logic, không phải để bị giam lỏng bởi một tên chiếm hữu bệnh hoạn!"Cố Duật (cười lạnh): "Tôi là logic mới."…
Thanh xuân sở dĩ khiến người hoài niệm, luyến tiếc vì những thứ đẹp đẽ đó thường chỉ lưu giữ trọn vẹn nhất trong kí ức, khó mà thoát ra ngoài hiện thực và theo bạn cả đời.Chính vì vậy, "chàng trai ở bên bạn năm mười bảy tuổi, sẽ không thể mãi ở bên bạn được."Điều đó đúng, mà có khi lại chẳng đúng.Ai ở bên ai, chỉ có thời gian mới trả lời được.Ai ở bên ai, chỉ có thể tự mình trải qua để chứng minh.Nếu chỉ sợ hãi những điều chưa xảy ra, thì cả đời này, ai có thể ở bên ai?"Lập Hạ, hãy thử để mình ở bên cậu được không?"Mùa hạ năm đó, Tiểu Tư đã nói với Lập Hạ như thế.Để rồi tất cả chỉ như nước chảy kẽ tay.. những bền chặt hóa mong manh như mùi thơm cây rã hương năm nào.Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Lập Hạ có màu vẽ, có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Phó Tiểu Tư ẩn sâu trong vẻ lạnh lùng đôi chút bất cần là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niuThanh xuân của Thất Thất.. ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân..Thanh xuân ấy còn có Lục Chi Ngang, có Ngộ Kiến, có Đoạn Kiều..Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại..Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm…
Mùa đông năm ấy, có một cô bé được nhìn thấy ánh dương.Năm 1 tuổi, cô theo mẹ rong ruổi khắp chợ đã được 6 tháng.20 tháng, cô được để ở nhà cho ông bà ngoại chăm.3 tuổi, một người yêu cô hơn cả con mình đã ra đi.4 tuổi, cô ghét một người vô cùng.5 tuổi, cô nghịch như một con khỉ nhỏ. Cô vẫn ghét người đó.6 tuổi, cô vào lớp 1. lại càng ghét người đó hơn.7 tuổi, một người yêu cô vô điều kiện đã bỏ cô ở lại.8 tuổi, cô vượt qua nỗi đau ấy và bước tiếp, lại hồn nhiên như bao đứa trẻ khác9 tuổi, nhà cô có tivi. Cô bị nghiện tivi.10 tuổi, cô vẫn thế, vẫn hồn nhiên, yêu đời.11 tuổi, cuộc sống vẫn bình yên trôi qua.12 tuổi, vẫn thế.13 tuổi, thêm một người yêu thương cô vô điều kiện đã không chiến thắng được thời gian.14 tuổi, cô gắng gượng để vượt qua nỗi đau ấy.15 tuổi, cô vào lớp 10 nhưng không như ý lắm16 tuổi, cô vẫn làm cán bộ lớp, vẫn là học sinh giỏi.17 tuổi, cô chuyển lớp, cố gắng hoà nhập, nhưng cảm thấy mình lạc lõng.18 tuổi, cô thi đại học và kết quả lại không như ý muốn. Cô thấy buồn, tuyệt vọng. 19 tuổi, cô sinh viên đại học với bao hoài bão mới. Cô kết được bạn rồi. Rất nhiều bạn20 tuổi, những người bạn ấy vẫn đồng hành cùng cô.21 tuổi, có những người bạn đã ra đi. Và cô không níu kéo22 tuổi, cô tốt nghiệp rồi. Bạn bè rất ít23 tuổi, cô đi làm rồi. Có đồng nghiệp rồi và bạn bè vẫn rất ít…
Cứ mỗi 500 năm kể từ khi Takahashi Michiko - tổ tiên của gia tộc Hinoraki và là vật chủ đầu tiên, bị Yashiki nuốt chửng thì sẽ có một vật chủ mới ra đời. Chính là hậu duệ đời sau của Michiko, phải bị phong ấn Yashiki vào cơ thể và chịu trách nhiệm giữ phong ấn mạnh nhất cho đến khi chết. Năm 14 tuổi lại bị chú thuật sư mạnh nhất - Gojou Satoru, "bắt cóc" từ dinh thự gia tộc Hinoraki ở Kyoto đến trường chú thuật ở Tokyo. Dù thời gian đầu có bất phục cỡ nào thì cũng phải sống và theo học ở đây. Sự kiện Bách Quỷ Dạ Hành do Getou Suguru chủ mưu đã gây ra nhiều thiệt hại và sự kiện quan trọng. Yashiki được giải thoát khỏi phong ấn khiến Thượng tầng Chú thuật sư đứng ngồi không yên. Để trả giá cho việc đó, nhiều người trong gia tộc Hinoraki đã phải bỏ mạng nhằm phong ấn Yashiki một lần nữa. Sau sự kiện lớn này, Hinoraki Kyuubi - vật chủ của Yashiki ở thời điểm hiện tại, chính thức được công nhận là Chú thuật sư Đặc cấp.…
Hắn từng là một đứa trẻ ngoan, ôm lấy chút hy vọng nhỏ nhoi để sinh tồn giữa giá lạnh. Hắn từng tưởng rằng chỉ cần mình đủ ưu tú, đủ phục tùng, ánh mắt người ấy sẽ thôi ghẻ lạnh.Nhưng đổi lại là gì? Một lần vứt bỏ, một lần phản bội, và vạn trượng thâm uyên chẳng thấy ngày về.Khi Tâm Ma Kiếm xé toạc ranh giới thực tại, hắn nhìn thấy một bản thể khác của chính mình - một "Lạc Băng Hà" được ôm ấp trong hơi ấm, được nâng niu như báu vật. Còn Sư tôn của hắn? Chỉ là một cái xác không hồn bị treo lên như minh chứng cho hận thù.Nếu hạnh phúc là thứ có thể cướp đoạt, hắn sẽ xới tung cả tam giới để mang nó về. Dù phải dùng máu tươi làm dẫn, dùng linh hồn làm vật tế, hắn cũng phải ép người ấy... ôm lấy hắn thêm một lần.…
🌸 Văn án:Vào đêm chồng cũ và "bạch nguyệt quang" của hắn kết hôn, Bùi Minh Nguyệt uống đến say khướt, không còn biết trời đất là gì.Ai ngờ sau khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đang sống trong một quyển tiểu thuyết.Nam chính chính là người chồng cô vừa mới ly hôn, nữ chính là bạch nguyệt quang mà hắn luôn yêu thương, còn cô chỉ là nữ phụ pháo hôi, vì yêu mà không được, cuối cùng lặng lẽ rời khỏi sân khấu trong đau khổ.Chồng cũ vốn không yêu cô, cưới cô chỉ vì mệnh lệnh của ông nội.Chưa đến một năm sau, hắn đã ép cô ký đơn ly hôn.Sau khi ly hôn, trong lòng cô tràn đầy không cam tâm, giận dỗi mà kết hôn với người khác.Nhưng cuộc hôn nhân ấy lại biến cô thành đối chiếu bi kịch để tôn lên tình yêu ngọt ngào của cặp đôi chính.Nam nữ chính tái hôn, ngọt ngào như mối tình đầu, yêu nhau sâu đậm, tựa như vì chân ái mà gắn bó.Còn cô và người chồng hiện tại chỉ là quan hệ lợi ích, anh ta nhìn trúng nhan sắc của cô, còn cô cần tiền và danh phận "phu nhân hào môn".Giữa họ không có tình yêu.Cô vì vẫn còn vương vấn chồng cũ mà luôn làm loạn, cãi vã với chồng hiện tại.Đến khi anh ta bất ngờ qua đời, cô mất đi chỗ dựa cuối cùng, kết cục bi thảm.Bùi Minh Nguyệt: "Ha hả, lần này thì khác rồi."Khi ý thức thức tỉnh, trong đầu cô bỗng xuất hiện một hệ thống, giao cho cô hàng loạt nhiệm vụ.Chỉ cần hoàn thành, người chồng hiện tại của cô sẽ không chết nữa.Kết quả là, khi mọi người đều chờ xem cô thảm hại, lại chỉ nhận được tin nam nữ chính ly hôn.Còn cô thì sao?Bùi Minh Nguyệt: "Cảm ơn lời mời, tô…
Lời đầu tiên em chào mọi người Em xin giấu tên ạ ,Thì chuyện là vậy : Vào năm học lớp 6 có một bạn nam thích em lúc đâu thì em không thích bạn ý nhưng thời gian sau đó em lại rất thích bạn đó mà em luôn ngỏ lời nói chuyện trước kia kìa "Lúc này thì em cứ tưởng nó nói đùa nhưng khi vào lớp thì chuyện đó là thật em rất nhục ngồi yên một chỗ đến khi ra về Cho đến sau này em đã nhờ bạn thân em chuyển lời đến bạn ấy thì chuyện gì đến cũng sẽ đến Vào buổi tối đó bạn nam có nhắn tin cho em :"Mày thích tao thiệt hay nói đùa ""Thiệt chứ sao mày " Vì lúc này em cũng rất thích bạn í Vì lúc này dịch nên nhà trường thông báo ở nhà học trực tuyến trong thời gian dịch nghỉ ấy bọn em yêu nhau nhưng cũng hay hờn dỗi nhau lâu lâu thì bạn í lên xóm em chơi nhưng sau này chúng em thấy ko còn tương tác với nhau cũng ít nhắn tin nên em quyết định dừng lại mặc dù em còn rất yêu bạn ấy nhưng níu kéo cũng không đc Sau chia tay bọn em vẫn làm bạn bình thường vẫn nói chuyện vui vẻ mặc dù em biết cả hai còn đang có tình cảm với nhau Trong thời gian yêu bọn em chỉ nhắn tin chứ không ôm ấp gì nhau Một kỳ nghỉ hè dài qua đi thì em biết mình học khác lớp với bạn í Vào năm học mới sóng gió liền ập đến với em Thì bạn nam í có người yêu mới mà bạn í học chung lớp vs em Em có nghe nói : hai bạn í ôm hôn nhau các thứ Khi hai bạn í chia tay lại đổ hết lỗi lên đầu em Bạn người yêu mới của người yêu cũ em bảo vs đám bạn thân của bạn người yêu mới kia : bảo em là trà xanh các thứ Nhưng có một bạn trong nhóm ấy đã bảo với em vì em đi học…
Tôi tên là Liên, một đứa con gái nghèo mạt sát sống trong thôn Thanh Quan, quanh năm chăm chỉ với nghề hái sen. Tôi vốn nghĩ cuộc đời này của mình chỉ có thể quanh quẩn trong vũng bùn lầy, bán lưng cho trời, bán mặt cho đất, hiếu thảo săn sóc cho gia đình. Nào ngờ trời cao còn thương xót tác hợp cho tôi một mối lương duyên.Nhưng cuộc đời của tôi cũng từ đó bước sang một ngã rẽ khác, khi bên cạnh tôi là hai mối nghiệt duyên tiền kiếp do ông trời tạo ra. Để rồi cả ba người chúng tôi đều bị một sợi tơ duyên quẩn quanh, nối tiếp đau khổ này tới đau khổ khác, cuối cùng chẳng ai có được hạnh phúc thật sự....Tôi đưa mắt nhìn Minh Vũ nhưng chỉ được giây lát đã vội thu lại, bao lời giấu kín trong lòng cũng thật khó khăn để thốt ra thành lời."Mợ, đừng quên mợ là vợ của tôi, tôi chỉ còn lại một mình mợ là người nhà thôi." Khánh Hoàng kéo vạt áo tôi, chỉ bằng một cái níu tay tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ vô hình đeo bám trên vai và tâm trí cậu suốt những ngày qua.Tôi xoay lưng, trìu mến nhìn cậu chẳng rời: "Em cũng chỉ còn mỗi cậu là người nhà."Nghĩ lại, dù có là ai thì tôi và cậu vẫn là phu thê, đầu ấp tay gối cả kiếp người. Nói bỏ e là tôi không nhẫn tâm đến mức ngoảnh mặt làm ngơ. "Lạc Liên, ta cũng chỉ có nàng là người thân duy nhất. Nàng... đành lòng bỏ lại ta sao?" Minh Vũ lên tiếng, những lời này khiến cho tim tôi vô thức đau nhói, nụ cười trên môi cũng không còn ra hình thù gì nữa.…
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.Sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.【 tình cảnh 1 】"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói."Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?【 tình cảnh 2 】"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi."Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."Một tháng, có thể xem r…
-Trước mặt anh,cô là cô sinh viên năm cuối với vẻ ngoài trầm tĩnh khiến anh nhớ đến người con gái mà anh đang chờ đợi nhưng sau lưng cô lại khiến người khác nể sợ khi hô mưa gọi gió ở 2 giới Hắc-Bạch.-Còn anh là con người sống trong bóng tối với đôi tay nhuốm đầy máu.-2 con người với số phận giống lại bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu, tình ái-Khi biết mình yêu anh và mang trong mình đứa con của anh,cô mới biết thì ra trên đời có thứ gọi là hạnh phúc.Trong thời gian đó, anh luôn chăm sóc,bảo vệ cô nhưng khoảng thời gian ấy diễn ra chưa bao lâu thì cô gái mà anh đợi đã trở về,và cô ấy muốn hại chết con cô...-Cô biết mình chỉ là vật thế thân của cô ấy.Anh cho cô tình yêu,cho cô sự bình yên nhưng lại đẩy cô đến đau thương,sóng gió khi tự mình thấy đứa con bé nhỏ còn chưa ra đời của mình bị chính người cha đã từng nâng niu nó hại chết-Cô ra đi để lại cho anh sự mất mát,anh biết thì ra mình đã yêu cô nhưng phải làm sao để trái tim đầy vết thương cô đón nhận anh một lần nữa,...Dù có lật tung cả thế giới anh sẽ tìm lại cô, nhưng anh đâu có ngờ cô lại là....*P/s:Lần đầu mình viết truyện mong mọi người ủng hộ và cho xin ý kiến❤️❤️❤️…