Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,318 Truyện
[Fairy Tail Fanfiction] - Giữ lấy

[Fairy Tail Fanfiction] - Giữ lấy

501 22 1

--- Author: Yumi ------ Summary ---Đấng tối cao cho cô một năm. Không một ký ức, thậm chí còn không nhớ nổi tên chính mình.Cậu bên cô một năm. Chẳng cần biết cô có nhớ kỉ niệm giữa họ ngày nào, chỉ cần biết cô đang ở bên cậu mỗi ngày.Họ có một năm, không phải để níu lại quá khứ, mà để xây dựng hiện tại và tương lai."Một năm là quá ngắn. Tôi muốn giữ lấy em, đời đời kiếp kiếp."Nhưng Đấng tối cao trên kia nào cho họ thêm. Qua một năm, cô sẽ lại phải rời xa cậu, nhưng lần này, là thật sự xa mãi mãi...…

Heh! Solivagus | Au Sans x Reader (Oc)

Heh! Solivagus | Au Sans x Reader (Oc)

3 1 1

Hãy cứ sống trọn hôm nay, đừng níu chặt trong quá khứ - đừng quá lo về tương lai.__________________ -Có thể hơi Oc và đây là thể loại Harem…

[Taekook] Vị Ngọt Đôi Môi

[Taekook] Vị Ngọt Đôi Môi

5 3 1

Em là ánh sao lập lòe chớp sáng.Hắn là màn đêm, lặng lẽ níu giữ em.Chứng kiến tình yêu của đời mình chìm trong thống khổ, hắn xót xa chỉ muốn ôm em vào lòng, nhưng cái gọi là tư cách, hắn lại chỉ có thể câm nín ngậm ngùi đứng ở phía sau bảo hộ em khỏi bão táp mưa giông, đến khi em ngã xuống, hắn mới đủ can đảm ôm lấy em. Trùng sinh trở lại, năm tháng đau khổ kia đã tan vào quá khứ, em bước tiếp, để ánh sáng ôm lấy em, ôm lấy giấc mộng vĩnh hằng đôi ta nắm chặt tay nhau tiến bước.Ánh sao đã tựa vào lòng màn đêm.…

(Couple Dương Ba) Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn (1188)[Chuyển Ver]

(Couple Dương Ba) Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn (1188)[Chuyển Ver]

319 12 3

Dương Dương x Địch Lệ Nhiệt BaThể loại: Hào môn thế gia, HE, Ngôn tình, Sủng.Tình trạng: 68 chương + 8 phiên ngoạiVăn ánQuý công tử Dương gia cùng thiên kim nhà họ Địch đã kết hôn ba năm.Không hổ là liên hôn(1) thương nghiệp, dù trong bất kì hoạt động nào mà hai vợ chồng xuất hiện, công khai cùng nhau hoặc cá nhân đi nữa, cả hai đều y như khối băng, cùng nhau thay thế điều hòa không khí cho mọi buổi tiệc.Từ đó Dương Dương cùng Địch Lệ Nhiệt Ba cũng vinh dự được mọi người bình chọn là cặp vợ chồng plastic (2) nhất giới hào môn.Trải qua ba năm, Dương Dương cảm thấy cuộc hôn nhân này chẳng còn gì để níu kéo nữa, anh còn đang định đề nghị ly hôn thì Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên bị tai nạn xe cộ mà chấn thương sọ não.Tưởng chừng không có gì trở ngại, ai dè Địch Lệ Nhiệt Ba sau khi tỉnh dậy nhìn anh có chút khác.Ở bệnh viện, Dương Dương nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba một đầu quấn đầy bằng gạc, đang chuẩn bị nói hai câu khách sáo để an ủi, Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên đỏ mắt nhìn anh, giống hệt một con thỏ nhỏ đáng thương, hướng về phía anh vừa ủy khuất vừa vươn tay ra, khóc nức nở: "Ông xã, đau quá, ôm một cái ~"Dương Dương: (⊙_⊙)?Chú thích:(1) Liên hôn: kiểu như hai gia đình giàu có kết hôn với nhau tạo liên minh thương nghiệp á, vì lợi ích gia tộc chứ không vì tình yêu, nhưng mà yên tâm hai anh chị Yến Lê có tình yêu nha.(2) Vợ chồng plastic, chị em plastic: là giả tạo á, ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng không biết phía sau thì thế nào.…

Yên hoa thanh xuân dương thiên lệ

Yên hoa thanh xuân dương thiên lệ

684 104 71

*Dịch tên truyện: Hoa khói thanh xuân đẹp tựa biển trời.* Tác giả: Mộc Mộc* Giới thiệu nội dung truyện: Tập trung xoáy sâu tâm lí nhân vật."Cảm ơn thanh xuân đã tặng anh cho em."Cô là fangirl của một chàng diễn viên Trung Quốc,từng rất thích, thích tới mức coi anh là nhựa sống. Anh mang họ Dương trong " cây dương", tên Dương trong "biển cả". Anh là một người thành công,ấm áp, nhân ái,chín chắn và vô cùng năng động. Hẳn anh là hình mẫu của bao cô gái mới lớn.Có thể nói, nếu cô là sóng nhỏ thì anh là biển- dù sóng có bị gió xô vào bờ thì vẫn tìm cách quay đầu về khơi. Sóng xa biển, sóng mang theo cát. Sóng về biển lớn, cát ở lại. Phải rồi, thật khó có thể níu giữ quá khứ đã vô tình đánh mất.Người ta nói đúng, khoảng cách địa lí không bằng khoảng cách trái tim.Ông trời an bài cho cô bên anh lần nữa sau bao khó khăn. Nhưng, đúng vào thời khắc quyết định thì ông trời lại sắp xếp một người bạn thân yêu cô chẳng kém gì sinh mạng của anh ta đến bên cô. Đây không phải tiểu thuyết ngôn tình và hai người chưa từng ngừng viết câu chuyện đẹp đó.*Truyện bản quyền của cá nhân tác giả. Mong các bạn tôn trọng, không sao chép dưới mọi hình thức. Chúc các bạn có những giờ phút đọc truyện vui vẻ.…

NGƯỜI THỦ HỘ HỒ TRẮNG

NGƯỜI THỦ HỘ HỒ TRẮNG

38 3 24

​Giữa Rừng Cúc Phương, tồn tại một nơi không có tên trên bất kỳ bản đồ nào, nơi sự sống và cái chết giao thoa: Hồ Trắng.​Đây không chỉ là một cái hồ, mà là Cội Linh - linh hồn nguyên sơ, trái tim nguyên thủy của rừng già. Dòng nước của nó là tinh khiết, là nơi linh hồn người chết tìm về để được tịnh hóa và buông bỏ mọi chấp niệm trần thế.Người Thủ Hộ là thực thể bán linh thể canh giữ nơi này. ​Nhưng sự tĩnh lặng và chu kỳ vĩnh hằng ấy đang bị đe dọa.​Liệu Người Thủ Hộ có thể chiến thắng bóng tối đang lớn dần, bảo vệ nơi đã cưu mang anh, và tìm thấy sự giải thoát cho chính linh hồn cô độc của mình?​Hãy bước vào Hồ Trắng, nơi mọi linh hồn đều tìm được sự yên nghỉ, nhưng Người Thủ Hộ thì không.​Thể loại: Kỳ Ảo, Huyền Bí, Triết Lý.Tình trạng: Full…

Tiếc Rằng Mình Chẳng Đợi Được Nhau

Tiếc Rằng Mình Chẳng Đợi Được Nhau

291 2 1

"Muốn bình yên là phải biết đủ.Đủ yêu thì giữ, đủ buồn thì buông"Trên đời này, tuyệt nhiên cái gì cũng đều có giới hạn.Không ai yêu mãi được một người trong vô vọng. Càng chẳng ai chờ mãi được một bóng lưng vô tình.Thất vọng đủ nhiều, ai rồi cũng sẽ đều phải buông tay.Thế giới vẫn quay, chỉ mình bạn ngồi lại. Ai cũng đang chiến đấu với đủ điều ngoài kia, bạn không thể ôm mãi nỗi đau mà trì hoãn những chuyện khác trong cuộc đời mình được.Vậy nên, bạn à.Đứng dậy, bước đi và sống tiếp.Vì dù bạn có ngồi đó bao lâu nữa, cũng không ai quay trở lại, càng không ai bên cạnh bạn mãi để vực bạn dậy đâu. Tất cả đều chỉ có thể là bạn, chỉ có thể là bạn mới giúp mình đứng lên đượcChuyện tình yêu, suy cho cùng cũng chỉ là một gia vị trong cuộc sống. Có thì đậm đà, nhưng không có thì cũng chẳng sao. Học cách sống nhạt đi một chút không chết ai cả.Hôm nay đủ yêu thì giữ.Ngày mai đủ buồn thì buông.Níu làm gì nếu mình đã đủ thương đau.Tiếc làm gì nếu mình đã chẳng đợi được nhau.Tháng năm vốn dĩ ngắn ngủi, đừng lãng phí thêm thời gian của bạn nữa, đừng để bình yên của mình phụ thuộc vào bất kì ai, đừng vì những thứ không đáng mà tiếp tục va vấp đau lòng.Một chữ buông có thể sẽ chẳng dễ dàng, có thể sẽ mất nhiều thời gian, nhưng rồi bạn sẽ ổn, sẽ thôi đau, sẽ chẳng sao nữa." Tiếc rằng mình chẳng đợi được nhau " - Dành cho bạn - những trái tim đang đi sự yên bình khi đi qua những ngày ngập bão.Mong rằng cuốn sách này giúp bạn thêm can trường để ngẩng đầu lên,…

❝ 𝐂𝐈𝐄𝐋 𝐍𝐎𝐂𝐓𝐔𝐑𝐍𝐄 ❞ ➠ Tiệm Ảnh - Collect Shop.

❝ 𝐂𝐈𝐄𝐋 𝐍𝐎𝐂𝐓𝐔𝐑𝐍𝐄 ❞ ➠ Tiệm Ảnh - Collect Shop.

128 15 3

"Dưới bóng chiều tà, đường lớn bắt đầu nhộn nhịp hơn, kẻ đi người về, qua qua lại lại tạo ra một khung cảnh phố thị. Nó tràn ngập sự hối hả chen lẫn sự háo hức của mọi người, có thể là do muốn mau chóng về nhà sum vầy với những người thân thương, hoặc bận rộn cho những buổi hẹn. Ngay trên tầng cao của một toà nhà, tôi ngồi nhàn nhã trong một quán đồ uống nhỏ nhìn màn đêm buông xuống, lấn át nốt mảng ánh sáng sắp tàn kia. Mọi thứ thật đẹp về đêm, nhất là ở nơi thành phố nhộn nhịp này! Những vì sao ẩn mình sau những đám mây như còn e thẹn. Mặt trăng ngày một lộ rõ và sáng. Ước gì tôi có thể níu kéo khung cảnh này mãi!Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, tôi nên về thôi! Nhưng, còn 1 tầng nữa tôi chưa tham quan, đã đến đây rồi, tôi không muốn phí những đồng tiền mình đã bỏ ra. Tôi đứng dậy, bỏ dở ly nước và bước tới quầy tính tiền. Rời quán, tôi bước vào chiếc thang máy đã lên đèn từ bao giờ. Tầng cao nhất, nơi mọi người truyền tai nhau rằng, bạn có thể ngắm một bầu trời đêm được đính vô vàn ngôi sao tuyệt đẹp. Có gì đó, nó như một bản năng, cánh tay tôi vô thức đặt lên chiếc tay nắm cửa sáng loáng. Cánh cửa bật mở, sự huyền ảo xâm chiếm đôi mắt tôiChào mừng đến với khoảng trời tuyệt đẹp của Ciel Nocturne!"© Ciel Nocturne | TayukaMavis | Luyến.© Bookcover | made by Vi.…

Khó Dỗ Dành - Thần Niên

Khó Dỗ Dành - Thần Niên

4 0 4

1.Tập đoàn nhà Đàm Chước phá sản, chỉ sau một đêm, cô tiểu thư kiêu kỳ nổi tiếng từng được mọi người nâng niu đã rơi xuống khỏi bệ thờ.Những công tử từng bị cô từ chối bắt đầu nhòm ngó vẻ đẹp của cô, dùng mọi thủ đoạn để tiếp cận.Đàm Chước chán nản và quyết định tìm cho mình một chỗ dựa.Cô nghĩ đến Triều Hồi Độ.Đây là một nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu, được công nhận là quý phái và danh giá. Người ta đồn rằng đến giờ anh vẫn chưa kết hôn vì tiêu chuẩn của anh cao ngất ngưởng.Trên boong tàu tối tăm của buổi vũ hội, Đàm Chước chặn anh lại, không may nhìn vào đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng cuốn hút của anh.Đẹp trai thế này, khó trách tiêu chuẩn cao đến vậy -Cô tiểu thư vốn tự tin về nhan sắc của mình hiếm khi lúng túng: "Anh có thiếu vợ không? Da trắng dáng xinh... còn dịu dàng ân cần nữa?"2.Mọi người nhận thấy rằng Đàm Chước không hề khó khăn sau khi phá sản như họ tưởng, cô vẫn tỏa sáng, đẹp lộng lẫy và còn mở một cửa hàng đồ cổ.Cả giới xôn xao bàn tán.Cho đến khi có người nhìn thấy chiếc xe riêng của Triều Hồi Độ thường xuyên xuất hiện bên ngoài cửa hàng đồ cổ.Trong một buổi phỏng vấn với một tạp chí nổi tiếng.Phóng viên: "Nghe nói gần đây anh thường đến cửa hàng đồ cổ, có tìm thấy bảo bối mới nào không?"Người đàn ông trẻ tuổi xoay chiếc nhẫn biểu tượng quyền lực và địa vị của gia tộc, tỏa ra khí chất xa cách, khuôn mặt lãnh đạm mỉm cười:"Đón bảo bối về nhà."3.Ban đầu, Triều Hồi Độ cưới Đàm Chước về, coi c…

Ảnh Đế Đam Mê Vung Đường! - Bán Hạ Lương Lương- Hoàn

Ảnh Đế Đam Mê Vung Đường! - Bán Hạ Lương Lương- Hoàn

28 2 2

CONVERTER: BẾNTấn Giang kim bài đề cử cao tích phân VIP2018-01-31 kết thúcKhông phải V chương và tiết tổng điểm đánh đếm: 613659 tổng bình luận sách đếm: 6870 trước mặt bị bắt tàng đếm: 11639 dinh dưỡng dịch đếm: 4892 văn vẻ tích phân: 160,619,136Văn ánfan thượng một cái đam mê vung đường yêu đậu làm sao bây giờ?Đáp: Dưới lầu, phiền toái trợ giúp ta một cái 120!***"Như vậy rõ ràng sao?"Cố Cảnh Ngự nhìn chằm chằm một hồi di động, quay đầu hỏi người đại diện, hắn rõ ràng cảm thấy chính mình biểu hiện rất khá a.Nhìn nhìn người đại diện vặn vẹo biểu cảm, hắn nhún vai, "Được rồi, ta thu liễm một điểm."Ngày thứ hai:Người đại diện táo bạo níu chặt tóc, chỉ vào chiếm lấy vi bác ba hấp dẫn trọng tâm đề tài, tay đều run, "Này đặc sao chính là ngươi nói thu liễm? !"* kinh bạo! Cố ảnh đế trước mặt mọi người trộm thân Ôn Nhan! Hư hư thực thực tình cảm lưu luyến bộc quang! *Cố đại ảnh đế mặt không đổi sắc, đại chân dài khoát lên trên bàn, "Đương nhiên."-- lão tử đều hắn mẹ không duỗi đầu lưỡi, ngươi còn muốn thế nào.*【 miến trích lời 】*1: Nếu như bọn họ đã chết, kia nhất định là bị cẩu lương chống đỡ tử .2: Trên thế giới nếu như còn có một loại bệnh vô pháp chữa khỏi, ta tin tưởng, nhất định là răng đau.【 ảnh đế không đáng sợ, ai phấn ai chú nha 】**** tuyệt đối sủng văn, 1v1 song c, tác giả tuyệt đối khiết phích đảng, yên tâm dùng ăn.* ảnh đế rất tùy hứng, người thiết lập tại này, mời nhận hắn hảo, cũng nhận hắn xấu.* không có logic cám ơn.*@ Tấn Gi…

[Edit-Đam Mỹ] Tiểu ngốc tử - Thời Bất Đãi Ngã

[Edit-Đam Mỹ] Tiểu ngốc tử - Thời Bất Đãi Ngã

82 6 4

Hán Việt: Tiểu sỏa tử [ trọng sinh ]Tác giả: Thời Bất Đãi NgãTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Chương 50 chương 50Tình trạng edit: đào hốThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Chủ công , Cường cường , Duyên trời tác hợp , 1v1【 Không phải ngược】 Năm 21 tuổi, Tô Thiển Dịch bị người ta đánh bị thương ở đầu, từ đó trí tuệ chỉ như trẻ nhỏ.Người ở đầu đường Vĩnh Hạng đều biết, nơi họ có một tiểu ngốc tử tuy tuổi đã lớn nhưng tâm trí chỉ như đứa trẻ năm tuổi. Tiểu ngốc tử ấy mỗi năm vào tháng sáu đều nhắc mãi mong tuyết rơi mau. Bởi vì có người nói với y rằng, chờ đến ngày tuyết rơi tháng sáu, hắn liền sẽ trở về.Tiểu ngốc tử này đã đợi hai năm, không chờ được tuyết tháng sáu, cũng không chờ được người đã nói sẽ trở về. Đến năm thứ ba, vào đầu tháng năm, tơ liễu bay khắp nơi. Tiểu ngốc tử đuổi theo tơ liễu, nhất quyết nói đó là tuyết, rồi sau đó gặp t·ai n·ạn xe cộ. Người ở đầu đường Vĩnh Hạng đã chôn tiểu ngốc tử cùng người đã nói sẽ trở về ở cạnh nhau. Một người tên là Tô Thiển Dịch, người kia tên là Tạ Cảnh An.Hiện tại, tiểu ngốc tử này đã trở lại, trở về vào đúng năm 18 tuổi.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Thiển Dịch, Tạ Cảnh An Một câu tóm tắt: Tiểu ngốc tử từng được nâng niu trong lòng bàn tay ấy đã trở lại.Lập ý: Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, đều phải giữ tình yêu trong lòng.…

Ngày Anh Bỏ Lại Bầu Trời

Ngày Anh Bỏ Lại Bầu Trời

0 0 15

Trong cuộc đời, có những mối tình giống như ngọn nến cháy sáng rực rỡ, nhưng càng rực rỡ bao nhiêu thì càng dễ vụt tắt bấy nhiêu.Cô gái ấy - dịu dàng, ấm áp, là nơi để anh gửi gắm những ngày mệt mỏi.Anh - tài hoa, mạnh mẽ, nhưng lại mang trong mình bí mật không thể nói ra.Họ gặp nhau giữa những ngày bình thường nhất, để rồi định mệnh buộc họ phải yêu... nhưng cũng chính số phận nhẫn tâm khiến họ chia ly.Khi tất cả những tưởng đã hạnh phúc, sự thật trần trụi dần hé lộ - tình yêu của họ hóa ra chỉ là cuộc chạy đua với thời gian, với lằn ranh sinh tử mong manh.Đêm lạnh rồi cũng sẽ qua, nhưng bóng hình người ở lại trong tim, vĩnh viễn chẳng thể phai.Liệu tình yêu ấy có đủ sức để níu kéo, hay cuối cùng chỉ còn lại một trái tim đơn độc giữa đêm dài?…

[Em là sự thương xót cho linh hồn tôi] ErenMika fanfic

[Em là sự thương xót cho linh hồn tôi] ErenMika fanfic

360 21 2

Fanfic: [Em là sự thương xót cho linh hồn tôi]Tác giả: Alice Charlotte Trên bầu trời là những áng mây trắng muốt, là bầu trời xanh thăm thầm cùng tiếng đập cánh của những chú chim bồ câu. Là tự do, là hạnh phúc tuyệt đối mà anh hằng mong ước. Dưới chân là tiếng gào thét của nhân loại, là tiếng cầu xin trong tuyệt vọng cùng xác thịt trộn lẫn với nhau cùng những cơ thể chồng chất lên nhau- biến dạng tới không còn nhận ra. Là khung cảnh mà còn đáng sợ hơn cả địa ngục được diễn tả trong những trang sách Sự tội lỗi, dằn vặt gặm nhắm lấy linh hồn của anh như những con sâu mọt đục khoét thân cây, chậm rãi từ từ giết chết nó. Ấy vậy mà trong những suy nghĩ ngập tràn bóng tối ấy, thứ ánh sáng duy nhất hiện lên trong anh lại là hình bóng của cô. An ủi vỗ về lấy anh như những ngày tháng cả hai còn nhỏ, chút ánh sáng ấy trong tiềm thức là thứ duy nhất níu giữ anh lại mà không chìm sâu vào tuyệt vọng hoàn toàn..."Thế giới này mới thật tàn nhẫn làm sao nhưng anh vẫn yêu em"(Truyện được viết dưới pov của Eren Jeager)…

Bà Xã Khuynh Thành Của Tổng Tài Ác Ma

Bà Xã Khuynh Thành Của Tổng Tài Ác Ma

1 1 1

Đây là truyện đầu tay của mình nên viết chưa được hay nhé ! mong các bạn hãy theo dõi mình để mình có thêm động lực để viết tiếp nhé !!! Thank you so much .BÀ XÃ KHUYNH THÀNH CỦA TỔNG TÀI ÁC MA N9: Tiêu Hải Thiên , CEO của TĐ Tiêu Thị ,làm ăn ở hắc và bạch đạo ,ban ngày làm tổng tài lạnh lùng ,đẹp trai vạn người mê ,buổi tối làm ác ma giết người không chớp mắt,anh ấy rất lạnh lùng ,ghét phụ nữ nhất là loại bạch tuột nhưng vẫn có rất nhiều người theo đuổi: 1 là ngoại hình đẹp trai ,2 là giàu có vì vậy luôn là tiêu điểm của các chị em .Nhưng khi gặp cô thì mọi sự lạnh lùng tàn bạo đều biến mất nà thay vào đó là sự dịu dàng ,nũng nịu...rất cute đó nhoa n9: Hàn Khuynh Tâm xinh đẹp nhưng cực kì lạnh lùng ít nói giống nam9 ( vck giống nhau dữ z chời ).Cô còn là người thừa kế gia tộc kết xù Hàn Gia , đi du học ở Harvard ngành thời trang. Là tay chơi đồ hiệu.Ngoài thân phận người thừa kế thì cô ấy còn là cháu ngoại của gia tộc đứng đầu Anh Quốc .Muốn biết nội dung như nào thì hãy cùng mình theo dõi nhé !! lest go…

ĐÔI TA.

ĐÔI TA.

149 15 3

LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…

Thanh xuân ấy nếu có

Thanh xuân ấy nếu có " Giá như"

140 1 11

An viết " Thanh xuân ấy nếu có " Giá như" " khi vừa tròn 18 tuổi. Thời điểm ấy An vừa quên đi mối tình đơn phương ba năm. An viết truyện để kể về một phần đầu thanh xuân của mình, của những người xung quanh, về người đã cũ và về người tới sau này. An vốn dĩ đã có thể chọn cho mình một lối đi khác dễ hơn, yêu một cách an yên hơn nhưng từ đầu An đã chọn cho mình thứ tình yêu từ 1 phía. Nếu thanh xuân năm ấy Cường không xuất hiện thì An sẽ không thể biết rằng sau những vấp ngã đầu đời cô gái ấy vẫn khát khao được yêu một người theo đúng con tim mình mách bảo dẫu cho có những hối tiếc về sau. Nếu ngày ấy An không tới thì Cường sẽ không biết rằng thì ra một thằng con trai dù cho cuồng nhiệt bao nhiêu, ngang tàng bao nhiêu thì tới cuối cùng họ vẫn muốn níu giữ một người từng đánh mất. Nếu An không buông bỏ thì có lẽ duyên phận sẽ không để cô gặp Kai, để sau tất cả họ dám yêu thêm một lần cuối trong an yên. Hy vọng " Thanh xuân năm ấy nếu có " Giá như"" sẽ cho mỗi chúng ta thấy phần nào tuổi trẻ cuồng nhiệt yêu ai đó, vì ai đó mà có một thanh xuân trọn vẹn. Để sau cùng có thể thanh thản nắm tay ai đó bước đi trong hạnh phúc. ..............An.............…

(EDIT) Sau khi chó điên bị mất trí nhớ

(EDIT) Sau khi chó điên bị mất trí nhớ

543 33 2

Tác giả Tùy An Bản thân chỉ dịch từ bản QT còn nhiều thiếu sót mong mng góp ý Văn án:Mạnh An và Hạ Tri Ngôn đã có hôn ước từ thuở nhỏ, cả hai là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm đều là nước chảy thành sông. Mạnh An rất thích Hạ Tri Ngôn, hai người vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn, tuy nhiên bởi vì một câu muốn lập nghiệp trước rồi mới thành gia của Tri Ngôn mà cậu đã chờ tới năm 27 tuổi.Vốn tưởng rằng cả hai sẽ kết hôn thì Hạ Tri Ngôn lại cố tình yêu người khác, thậm chí vì người này không tiếc cãi lời gia tộc, muốn cùng Mạnh An giải trừ hôn ước.Sau đó, Mạnh An đã làm rất nhiều việc vì muốn níu kéo người yêu, nhưng từ đầu tới cuối không thể thay đổi được kết quả, ngược lại còn khiến bản thân cùng Hạ Tri Ngôn ngày càng trở nên xa cách.Mạnh An tự nhiên cũng đã nhận ra điểm này mà trở nên tuyệt vọng, cậu nghĩ mọi cách đem Hạ Tri Ngôn giam cầm ở chính nhà mình. Loại hành vi giống chó điên này càng làm Hạ Tri Ngôn đối với Mạnh An trở nên chán ghét, thậm chí vì rời đi mà trong lúc vô tình đả thương đầu của Mạnh An.Hạ Tri Ngôn thành công rời đi, còn Mạnh An sau khi tại bệnh viện tỉnh lại đã mất đi ký ức trước kia.Mạnh An là thụ, công chưa xuất hiện trong văn án, đổi côngHào môn si hán lão nam nhân công X không phải người bình thường nhưng vú bự cường tráng thụ( si hán : yêu chân thành, tha thiết )…

Duyên đến đây, là ngươi_ Hiện đại [Nguồn:tangthuvien.com]

Duyên đến đây, là ngươi_ Hiện đại [Nguồn:tangthuvien.com]

545 0 2

Hắn là cái khốc trung mang tiểu bĩ bộ đội đặc chủng, trưởng thành ba mươi mà đứng chuẩn bị thành cái gia,Nhất thời tâm động, thiết huyết quân nhân cư nhiên xem thượng nhìn như nũng nịu đàn tranh lão sư!Truy, vẫn là không truy? Đó là một vấn đề...Văn nghệ cô gái cùng thiết huyết quân nhân giao hòa,Một nửa là nhu tình thủy, một nửa là cứng cỏi cương.Hắn cho rằng: này cô gái nhìn như ôn nhu mà yếu ớt, trong khung đã có dũng cảm mạo hiểm tinh thần, khi thì cẩn thận khi thì rất là lớn mật.Nàng tiếu đáp: người ta rõ ràng cũng rất ôn nhu hiền thục thôi, mục tiêu của ta là muốn làm cái người gặp người thích ôn nhu phái hiền thê lương mẫu.Nàng cả giận nói: lần sau ta muốn đổi cái ôn nhu điểm nam nhân!Hắn bá đạo tuyên bố chủ quyền: đừng làm không thực tế mộng, ta nhưng là chức nghiệp quân nhân. Công chiếm thành trì sau không cho phép quân địch tiến vào!Nàng nhíu mày: chức nghiệp quân nhân rất giỏi a? Kia cũng không thể bắt nạt nhân nha!Hắn cười xấu xa: chức nghiệp quân nhân nhưng là nhược thế quần thể, chịu bảo hộ đối tượng, ngươi đừng bắt nạt ta là tốt rồi.Thoải mái hài kịch, nhiệt huyết mà không cẩu huyết quân ngôn, tuy nói là lãng mạn tình yêu chuyện xưa, nhưng là sẽ có sự thật tình tiết…

Tôi sẽ không thương hại một yêu quỷ

Tôi sẽ không thương hại một yêu quỷ

36 1 3

Tên gốc: 我不可能会怜惜一个妖鬼Tác giả: Đằng La Vi ChiSố chương: 102c chính văn + 5c phiên ngoạiCouple: Yến Triều Sinh, Lưu Song*Vào ngày ta chết, mưa xuân bắt đầu rơi.Vào lúc này vậy mà ta lại nhớ Yến Triều Sinh.Hơn trăm năm qua, hắn luôn liều lĩnh đứng trước mặt ta, thậm chí còn thay ta cản sấm sét.Khi đó ta ngây thơ, luôn cho rằng hắn yêu ta. Mãi về sau hắn mang về một nữ nhân có diện mạo tám phần tương tự với ta, hóa ra nàng mới là người hắn yêu.Ta thở dài, thảm.Tôi chết sớm quá không nhìn thấy trong cơn mưa ấy có bóng người lảo đảo chạy đến. Bát Hoang yêu quân Yến Triều Sinh, một khắc này liền đằng vân cũng sẽ không.*Lần nữa mở mắt ra, thì đã trở về 700 năm trước.Khi đó Yến Triều Sinh không phải yêu quân mà chỉ là một đệ tử cấp thấp thân mang yêu mạch và nhận hết mọi sự khi dễ của các đệ tử.Khi đó ta có cảm nhận sâu sắc làm kẻ ngốc một lần là đủ.Khi hắn níu lấy góc áo ta, ta giẫm nát xương ngón tay hắn, hắn vậy mà vẫn không chịu buông ra.Từ đây ta không còn yêu hắn nữa.[Yêu quân x trong ký ức là tiểu kiều thê ngọt ngào, nhưng hiện tại không phải ]Sau đó mưa mưa gió gió, mặc kệ Yến Triều Sinh đáng thương thế nào, Lưu Song đều nhớ kỹ thời khắc độ kiếp ấy, nàng đều tự nói với mình, vĩnh viễn đừng thương tiếc một yêu quỷ như hắn.Mà Yến Triều Sinh, người vì nàng tôi hồn hoán cốt, lại không đổi được sự dịu dàng ngày xưa trong ánh mắt nàng.…

Em & Anh - Chúng ta

Em & Anh - Chúng ta

168 7 5

Tôi là cô gái bình thường, nhưng tuyệt đối không tầm thường. Ở xã hội này chuyện được hay mất đã quá đỗi quen thuộc, đến mức có mất đi cũng chả còn lo sợ nữa. Đây là câu chuyện của tôi; của anh; của tất cả những ai đã yêu, đang yêu và từng yêu. Tôi từng bất chấp, lao đao vì tình yêu. Tôi yêu nhiều nên đau thương cũng nhiều. Rồi có lẽ đến lúc nhận thức được cuộc sống của mình không cần đến tình yêu, tôi từ bỏ thứ tôi đã sống chết níu giữ. Thực ra tôi vẫn yêu, nhưng bản chất của nó thay đổi. Yêu không còn là một nhu cầu, nó đơn thuần là cảm xúc của một cô gái bất cần đời. Cô gái muốn giữ hay bỏ đều được, mọi quyết định nằm trong tay cô, không phải trong tay xã hội, tình yêu cũng chẳng điều khiển được cô. Bản thân chìm trong ma trận của tình yêu, ngoài mặt lại lạnh lùng vứt đi tình cảm của mình, có ai mà không từng yêu như vậy chứ?…