[QuangxTú] Tương Khắc
Lấy ý tưởng từ tác phẩm "Mưa đỏ" của tác giả Chu Lai, cũng như phim "Mưa đỏ". Không báo chính quyền nha:3…
Lấy ý tưởng từ tác phẩm "Mưa đỏ" của tác giả Chu Lai, cũng như phim "Mưa đỏ". Không báo chính quyền nha:3…
Tình yêu đơn giản thế thôi, chỉ là thấu hiểu và yêu mà thôi.…
Chuyện cô nàng đi theo những vì sao, Không biết tương lai thế nào, nhưng mặc kệ.đơn giản vì cuộc sống nàyĐã không còn nhiều những níu kéo, hay ai đó để quan tâm!…
Tên truyện.. Iu Thầm Tác giả Bạch Thủy Vô TâmThể loại GL tự viết iu thầm ngọt ngược HE có H gốc nhìn của Lâm Duyên nhaNhân vật chình Lâm Duyên .Nguyễn ThanhĐây là truyện mình tự viết níu có j thiếu sót mong mn góp ý ạ…
3 năm yêu nhau mặn nồng chỉ kết thúc bằng một câu nói:- Chia tay đi, anh mệt rồi!Vậy là kết thúc, cô có muốn níu kéo cũng không thể. Vì anh đã quay lưng bỏ đi mà không quay đầu lại. Anh bỏ mặc những lời yêu thương hôm nào, bỏ lại cô chơ vơ một mình với nỗi đau buồn.…
Phần cuối của Mạnh Như Ký - Cửu Lộ Phi Hương…
"Mày có đam mê không ?"- Có chứ :>" Mày có sẵn sàng vì đam mê mà bỏ đi thanh xuân không ? "- Không biết nữa :>" Mày có bao giờ đánh mất nhiều thứ và không kịp níu lấy chưa ?" - Rồi...rất nhiều " Vậy mày có dám từ bỏ không ? " - Không bao giờ…
Cảm ơn anh đã ở bên em nhưng giờ đây em không thể bên anh được nữa.. Đừng dại dột mà hãy sống thêm nửa phần còn lại của cuộc đời em.. Buông tay em ra đừng níu kéo vì bây giờ chúng ta chẳng còn sự lựa chọn nào khác..…
" Triệu hạt mưa không hạt nào rơi nhầm chỗ "Câu chuyện kể về một cô gái mang nhiều vết thương lòng được chữa lành bằng những "điều ngọt ngào" ở quán cà phê Nâng Niu.Vũ Việt Hoàng - Ngọc Linh Lan…
Tôi đã tưởng tượng cảnh gặp lại giữa tôi và anh ấy rất nhiều lần, trong đủ mọi tình huống. Nhưng không ngờ, chúng tôi lại chạm mặt nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt như thế này.…
1 số thay đổi, Bộ Pháp thuật quyết định điều tra lại vụ án của Sirius và bắt được Peter Pettigrew.…
Bước chân qua miền vô định trải dài, ngoảnh đầu níu giữ lấy những gì còn sót lại trước khi tất cả tan biến…
hồng hài nhi eom seonghyeon x ghệ nũng nịu martin edwards…
Một người lạnh lùng, con nhà giàu và đặc biệt phải hết sức đẹp trai thì được gọi là nam thần. Liệu nam thần có nhất thiết phải yêu một cô tiểu thư , nũng nịu hay chảnh đến dễ... ghét không hay là rung động trước một cô gái hết sức bình thường thậm chí là bánh bèo hậu đậu nhưng có một thứ gì đó gọi là "đặc biệt"..... Cô nàng ngổ ngáo đanh đá Nguyễn Vân Nhi và nam thần Trần HẠo Thiên... câu chuyện bất ngờ gì đến với 2 người này.. .đón đọc nhé!!! Giới thiệu nhân vật: - Nguyễn Vân Nhi: dễ thương , tốt bụng , hiền lành vào những lúc không đanh đá ^_^ - TRần Hạo Thiên: miêu tả bằng chữ " nam thần " là đủ - Hàn Diệp Linh: BẠn thân trí cốt của Vân Nhi, tính cách trẻ con, mê zai. - Đường Trang Nhung : hotgirl có tiếng, nhưng thường được gọi với tên " hotgirl son phấn". Người mà Diệp Linh ghét nhất.…
Những bức ảnh cũ phủ bụi thời gian, những trang nhật ký đã ngả vàng, những kỷ niệm tưởng chừng bị lãng quên... nhưng hóa ra vẫn luôn ở đó, nơi góc sâu trái tim ấy.Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, từ những ngày thơ ấu vô tư lự, từ những lần tranh nhau cây kẹo, cho đến những chiều tan học đi chung một đoạn đường. Thời gian trôi qua, từng khoảnh khắc ấy trở thành một phần ký ức mà tôi ngỡ sẽ mãi kéo dài.Nhưng rồi cấp ba đến, chúng tôi không còn chung một con đường. Tôi đã không đủ giỏi để cùng cậu ấy bước tiếp, để rồi mỗi ngày chỉ có thể dõi theo từ xa, gửi một tin nhắn rồi chờ hồi âm trong những đêm dài đằng đẵng.Giữa khoảng cách và thời gian, liệu những ký ức ấy có đủ để níu giữ hai người? Hay cuối cùng, tất cả chỉ là... bóng hình của năm ấy?…
Vẫn nhớ không quên, những thứ trong tim còn nguyênTrong em còn gì? Trong anh còn gì?Suốt mấy năm xa nhưng có còn gì?Chỉ ước một lần có thể trở về để choCảm xúc trong ta, không như lần đầuYêu nhau dại khờ, nhưng có nào ngờTừng năm tháng qua, lòng vẫn xót xaNguyện cầu chẳng đem lại được cơ hộiHỏi tại sao mình từng sống vội? Liệu còn có thể?Để ta được yêu nhau lại từ đầuDẫu một phần trăm vẫn chỉ muốn bên anh rất lâuGiá như trên đời tồn tại thứ như Time StoneDẫu hơi trẻ con thì vẫn ước aoTự nhiên chẳng sao! Không phải chuyện nửa vờiEm chẳng thể nghĩ rằng mình sẽ xa cả một đờiBiết rằng cố chấp chẳng thể nàoNíu đôi tay nhau, vẫn không thể quênTa đã luôn từng nghĩ rằng chỉ cần có thêm vài lầnBut I'm fighting have my back against the wallI'll be there, but lost it…
Moon Hyeonjoon và Lee Sanghyeok lần lượt là mặt trăng và mặt trời của đại học luật nổi tiếng thủ đô. Một người á khoa, một người thủ khoa đầu ra lẫn đầu vào, ai cũng bảo rằng bọn họ rồi sẽ cùng nhau tiến bước trên con đường bảo vệ công lý.Đương sự Moon Hyeonjoon nghe xong chỉ cười trừ, không giống Lee Sanghyeok luôn toả ra khí chất thanh khiết, không vương chút bụi trần, một lòng vì tổ quốc. Moon Hyeonjoon chọn cách bước lên con đường định đoạt trắng đen, chấp nhận để thứ ánh sáng hoàng kim đẹp đẽ, lấp lánh ấy ngấm sâu vào máu thịt, mặc cho lương tri đã bị ăn mòn đến đáng thương.Một kẻ bị đồng tiền ràng buộc, một người lại được lý tưởng nâng đỡ."Tài năng của cậu nên được toả sáng đúng cách, cậu sẽ theo tôi chứ luật sư Moon?"Trắng đen thiện ác vốn không có ranh giới rõ ràng, hoạ chăng cũng chỉ là sợi dây mong manh dễ dàng bị phá bỏ. Cũng giống như âm dương trong ngũ hành, xoay vòng bất tận, trong trắng có đen, trong đen có trắng."Không được đâu luật sư Lee, anh đang đi quá giới hạn của mình rồi."…
Tác giả: Hyel.được đăng tại: watt.pad.Tóm tắt:Trong sâu thẳm tâm hồn cô, hình bóng anh không tan biến, mà hóa thành những dư âm dịu dàng. Đó không phải là nỗi đau xé lòng của một tình yêu đã mất, mà là một sợi tơ vương vấn, nhẹ nhàng và bền bỉ. Cô vẫn thường bắt gặp mình lạc vào những kỷ niệm cũ, mỉm cười thanh thản khi nhớ về ánh mắt anh, về nụ cười rạng rỡ anh từng dành cho cô.Anh giờ đây như một ngọn hải đăng xa xôi, thắp sáng một góc trời ký ức của cô. Không còn là ước muốn sở hữu, không còn là khao khát được ở bên, chỉ là một sự trân trọng thầm lặng cho một phần đẹp đẽ đã từng hiện hữu trong cuộc đời mình. Cô chấp nhận sự thật rằng con đường của họ đã rẽ lối, nhưng tình cảm trong trẻo ấy vẫn là một phần không thể tách rời, giúp cô vững bước và trưởng thành hơn mỗi ngày. Đó là một nỗi nhớ không bi lụy, mà là một niềm an ủi, một sự nhắc nhở về những gì cô đã từng có và sẽ mãi mãi nâng niu.…
Văn ánTình yêu cũng giống như cây cỏ, cũng cần được chăm sóc, cũng cần được nâng niu và trân trọng. Nhưng cây cỏ nào cũng có lúc héo rũ, đâu ai dám chắc rằng tình yêu sẽ chẳng bao giờ tàn lụi. Tình yêu của Biện Bạch Hiền y cũng vậy, y chờ đợi hắn , chấp nhận làm người thế thân để được ở cạnh hắn, chấp nhận nằm dưới thân hắn như nữ nhân để được gần gũi hắn. Nhưng Phác xán Liệt hắn chỉ nhìn y dưới hình ảnh của người ca ca đã mất. có lẽ chỉ có mình y tự mình đa tình, y mệt mỏi rồi , đoạn tình này chính y là người khơi dậy thì cũng chính y sẽ là người kết thúc. Phác Xán Liệt, trong cuộc đời ta luôn mong ước có một lần người liếc mắt nhìn ta mà không phải tìm kiếm hình ảnh ca ca...…