NGHIỆT ÁI [VMIN]
Đoạn duyên này vốn nghịch thiên trái đạo. Vốn dĩ bị nhân gian tiếu ngạo. Cớ sao còn níu giữ?... Chỉ vì một đoạn nghiệt duyên của hai ngươi khiến cho nhân gian loạn thế, tam giới náo loạn, chúng sinh lầm than...Có đáng hay không?...…
Đoạn duyên này vốn nghịch thiên trái đạo. Vốn dĩ bị nhân gian tiếu ngạo. Cớ sao còn níu giữ?... Chỉ vì một đoạn nghiệt duyên của hai ngươi khiến cho nhân gian loạn thế, tam giới náo loạn, chúng sinh lầm than...Có đáng hay không?...…
27 Mystery Tales Of Dr. Thorndyke And Others (R Austin Freeman) (Z-Library).Pdf.html…
Đây là một bộ mà mình viết như một cuốn nhật kí , mình lấy cảm hứng từ câu chuyện của chị bạn mình…
Đây vô đọc đi…
Trong những ngày hạ oi bức, con người ta thường vô thức mong chờ một cơn mưa. Bởi chỉ cần một cơn mưa cũng có thể khiến bầu không khí khó chịu này được xoa dịu.Nhưng đối với Chu Hạ Anh mà nói, mỗi khi cơn mưa xuất hiện, nó kéo lòng cô trùng xuống, bao trùm cô bởi một thứ xúc cảm không biết phải gọi tên thế nào.Cơn mưa cũng không thể bị bắt lấy. Nó chẳng thuộc về ai cả, tự do tự tại. Nó vốn dĩ là như thế. Nếu có chạm được vào những giọt nước ấy, chúng cũng sẽ từ từ tan biến vào hư vô, không cách nào níu kéo.Hạ Anh là nắng ngày hạ.Hạ Vũ là mưa ngày hạ.Có lẽ là do cô quá đỗi mê muội. Nhất thời quên rằng trong cơn mưa không thể có ánh nắng.Vốn dĩ chẳng bao giờ thuộc về nhau.Vĩnh viễn.Ngày viết: 01/06/2026…
Nói về cuộc đời cô gái…
Vượt lên cả sự bất tử, băng qua sự băng hoại của thời gian, chuyện tình của họ tiếp diễn.~~~~~@ Những câu chuyện trên đều là giả tưởng và thuộc về Ewan (The Abyss)@ Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về SIUNhận thêm thông tin tại: Fb The Abyss (BamKhun Forever)…
Trong một vũ trụ nơi Vận Mệnh được dệt bằng Hư Vô và ký ức có thể bị xé vụn, một người đàn ông mang tên Charles đi xuyên qua những thế giới đổ nát để níu giữ sự tồn tại mong manh của người mình yêu - Nicole. Giữa lằn ranh của thần thánh và con người, Khách Vô Danh xuất hiện như kẻ chứng giám cho những bi kịch lặp lại, nơi cái giá của hy vọng là thời gian, linh hồn và cả bản ngã. Khi vòng lặp được khởi động lại, ký ức bị phong ấn, và một Cuộc Chiến Chén Thánh mở màn, tình yêu, số phận và Hư Vô va chạm dữ dội, buộc các nhân vật phải đối mặt với câu hỏi tối hậu: điều gì khiến một con người thật sự "tồn tại"?*Note: Truyện có sử dụng AI để viết! Hãy cân nhắc trước khi đọc!…
Một chén canh, đôi cặp tình nhân nơi phàm trần.Mạnh Bà chống cằm thở dài.Là Yêu đến nhường nào, mới chấp niệm sâu đậm tới mức đó? Một chén canh thôi, tất cả ước thề đều sẽ quên hết, cớ gì phải níu kéo.Mộng Phàm Nhân, Tình Phàm Nhân, Mạnh Bà nàng, mãi mãi không hiểu.CP: Tống Lam x Hiểu Tinh TrầnLam Vong Cơ x Ngụy Vô TiệnBy: clarissun…
một người đi với một người người đi người ở người cười người đau .…
Đồng nhân thất kiếm…
em cún nũng nịu…
Kiếp trước , cô vì không muốn ở bên hắn mà tự sát . Nhưng cô không biết rằng hắn yêu cô đến mức ôm tro cốt của cô nhảy xuống biển... Kiếp này, cả hai người cùng trọng sinh nhưng hắn không níu kéo,giam cầm, ép hôn cô nữa. Hắn buông tha cho cô , cô cũng ghét hắn chỉ muốn tránh xa hắn! Nhưng vận mệnh vẫn đẩy họ về phía nhau dần dần hai người họ như hình với bóng không thể tách rời....…
Thanh và Vũ gặp nhau vào một chiều cuối hạ, trong ráng chiều tháng 6 buồn tênh, mắt chạm mắt, tay chạm tay, họ bồi hồi nâng niu những giọt tình thuần khiết. "Xin hãy cho anh được yêu em thêm lần nữa""Một lần và mãi mãi" _______Ngược một chút rồi thôi.…
Tình yêu thời thiếu niên có thể là thứ tình cảm khó phai nhất. Và có lẽ chẳng ai muốn kết thúc một mối quan hệ khi chúng ta đã cố gắng để giành lấy được thứ tình yêu không rõ ràng đấy. Nhưng liệu rồi có thể níu kéo một mối quan hệ khi đã tới bờ vực tan vỡ không? Liệu rồi qua tình yêu đó, chúng ta đã biết được chính xác mình là gì của nhau?…
Hoa nở là khi hoa đẹp nhất, là lúc người nâng niu nó nhất.Hoa tàn chỉ để lại nổi xác xơ tiêu điều, là lúc người vô tâm với nó nhất.Tuổi xuân này lệ nóng dâng đầy tất cả đều vì chàng, tâm tư phiền loạn tất cả cũng vì chàng.Vì yêu sinh hận, vì yêu sinh đau, hồi ức như mảnh trăng khuyết gâm sâu vào tim.Đời này không yêu thì tốt biết mấy, tiêu dao tự tại, vô lo vô nghĩ.Ta hối hận, lại không hối hận.Chàng trước giờ liệu có từng thích ta? Có từng yêu ta?…