yaoi nhẹ
sad end :(…
Cả thời cấp ba của cô bị hắn hãm hại đến thảm bại, ngày ngày ôm nôi đau bị bắt nạt, cô lập. Vài năm sau khi gặp lại, hắn không ngừng bám lấy cô, ôm trong lòng mà bảo hộ.…
Boylove _Ngược Tâm_ Hiện đại…
chỉ là tranh nó vẽ không biết đăng ở đâu thôi =))))…
Fic đầu tay của tớ.:)))…
Nói chung là mình sẽ ra nhiều đoản văn của Khải Nguyên, mong mọi người xem vui vẻ…
🛶 Vàng Bao Nhiêu Một Kí?Nhân vật chính: Lê Hoà Ân x Phạm Đình Tri Cù lao Giêng - Một chấm nhỏ lênh đênh giữa ngã ba sông, như một trái tim vĩ đại được tạo hoá ban tặng sức mạnh phi thường để gánh vác biết bao mảnh đời. Quanh năm suốt tháng, nó không bao giờ chìm, chỉ lặng lẽ chở che, chứng kiến những cuộc hội ngộ, chia ly, và cả những mối lương duyên thầm lặng.Nơi ấy là bối cảnh tuổi thơ của tôi và Tri.Tuổi thơ chúng tôi không chỉ vấp váp trên những con đường xi măng không bằng phẳng, mà còn chảy theo từng nhịp thở của dòng sông, lung linh theo từng đêm sao rực rỡ bên vườn xoài. Tri - người chưa từng sống trong ánh sáng lại tích tụ những vì sao, âm thầm bảo vệ tôi qua mọi cơn sóng dữ, đem đến cho tôi cả một trời bình yên.Giá như Tri thấy được, mỗi nụ cười của cậu như ánh hoàng hôn dát vàng lên mặt nước, khiến những ký ức tối tăm nhất cũng phải sáng lên. Giá như cậu hiểu rằng, chúng ta đã cùng nhau trải qua những mùa xoài xanh non, đến một lúc, nó sẽ chín vàng và thơm ngọt..."Vàng bao nhiêu một kí" là câu chuyện về tình bạn, tình yêu và nỗi nhớ miền viễn trên miền Tây sông nước trữ tình."Vàng" là màu sắc phổ biến của trái xoài chín, là hình ảnh ẩn dụ cho hạnh phúc, sung túc và đủ đầy. Phải mất bao nhiêu sự hy sinh, bao nhiêu sự chờ đợi và bao nhiêu sự đánh đổi, mới có thể mua và nhận lại được thứ tình cảm quý giá ấy?…
"Thời gian trôi qua nhanh như tia nắng sayKhoảng cách giết đôi ta trong phút giây"…
Mượn nhân vật Vegas và Pete viết lên câu truyện của cả hai theo ý mình. Sẽ ra sao khi Pete chỉ là tình nhân của Vegas. Hắn và em chỉ lợi dụng nhau để thay thế cho người trong lòng của bản thân, lấp đầy đoạn tình cảm không được đáp lại của mình.…