Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Sợ nhất cảm giác đưa tay với lấy thứ xúc cảm nào đó trong mơ hồ. Chẳng biết có phải thật hay không, chỉ biết rằng bản thân ta trân trọng như bảo bối. Vì sợ tuột mất rồi, tất cả sẽ nhanh chống vỡ tan."_______________________[Hãy tự dùng chất xám của mình để tạo nên sản phẩm của chính mình. Thân gửi các bạn có ý định re-up.]…
Nguồn QT: Wikidth"Ta mụ mụ giống như biến thành quái vật."Chen chúc khó nghe sớm cao phong tàu điện ngầm, Tiêu Căng Dư trong đầu bỗng nhiên toát ra những lời này.Dậy sớm đi làm tộc mệt mỏi đánh buồn ngủ, chen chúc dòng người theo tàu điện ngầm xóc nảy tả hữu lay động.Tàu điện ngầm còn tại hành sử, ai cũng không chú ý, chật như nêm cối thùng xe không biết khi nào chỉ còn lại có hai người."Leng keng! Bạch Viện Tử trạm đến."Thế giới chợt an tĩnh --"Trung đô thị tàu điện ngầm...... Có một trạm kêu Bạch Viện Tử sao?"Giờ khắc này khởi, Tiêu Căng Dư thế giới bắt đầu rực rỡ chói mắt, sặc sỡ.***"Ta nguyện cùng thế giới này, từ một hồi thật lớn hoang đường logic sai lầm trung, đột ngột từ mặt đất mọc lên.""Tại đây chi gian, cho tên của ngươi --""Đệ tứ thị giác."《 trường điểm đầu óc mỗi người có trách APP tay mới tất đọc chỉ nam 》① logic sẽ không trống rỗng xuất hiện.② bất luận cái gì tiến vào mất khống chế logic liên thân thể coi là đã bị ô nhiễm.③ ô nhiễm giả phải giết.......⑨ mỗi cái tân nhân đều có một lần sửa tên cơ hội.⑩ thứ chín điều là lừa gạt ngươi.Vai chính: Tiêu Căng Dư, Túc Cửu ChâuMột câu tóm tắt: Đệ tứ thị giácLập ý: Nhiệt tình yêu thương thế giới, nhiệt tình yêu thương sinh hoạt, hảo hảo mà quá hảo mỗi một ngày, sinh mệnh đáng quý, quý trọng sinh mệnh.…
Sau khi cái chết lần lượt cướp đi cha mẹ, Amel đứng vững trước một thế giới không khoan nhượng, và sớm nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng chiều theo ước vọng. Thế nhưng, tuổi trẻ và sức nặng của bi kịch không thể bẻ gãy ý chí của cô; chính niềm tin vững chắc vào Thượng Đế đã trở thành điểm tựa để cô kiên nhẫn và tiếp bước.Hành trình của cô chưa bao giờ trải đầy hoa hồng. Cô phải đối mặt với sự khắc nghiệt của thời gian và nỗi chua chát trong lòng người, nhưng vẫn chọn đáp lại bằng lòng nhân ái. Cho đến định mệnh đưa cô gặp gỡ Kevin - chàng trai từng gán cho cô nhãn hiệu "khủng bố" chỉ vì cô là người Hồi giáo, coi chiếc khăn hijab của cô chẳng khác gì "cái lều", và cho rằng màu da của cô là vết sỉ nhục với nền văn minh, trước khi chính anh ta trở thành nguyên nhân đẩy cuộc đời cô vào những tháng ngày gắn liền với chiếc xe lăn.«giữa sự hiếu khách và tình yêu»: khi kẻ gây tội đối mặt với nạn nhân, và lòng vị tha của trái tim bị đặt vào thử thách tột cùng... liệu hy vọng có thể nảy mầm nơi oán hận đã gieo?«giữa sự hiếu khách và tình yêu»: nơi ánh sáng hy vọng bừng lên từ bóng tối tuyệt vọng.Phải chăng thiên hạ nghĩ rằng mình sẽ được yên thân khi nói: "Chúng tôi tin tưởng" và sẽ không bị thử thách hay sao?(Al-'Ankabūt 29:2)…
Ở đây trans những fic ngắn đủ thể loại (narrative, socmed, textfic,...) của HaJeongwoo.Thể loại/ đặc tính/ tóm tắt và nguồn sẽ có trong từng fic (Có lẽ sẽ mỗi fic một chap)Enjoy ~…
[TRANSFIC]𝘚𝘶𝘮𝘮𝘢𝘳𝘺: Trong một thế giới khác với những gì ta thấy trên màn ảnh, Po mời Thame đến căn hộ của mình để cùng thả lỏng và những gì diễn ra sau đó tựa như một lẽ tất yếu....𝘞𝘢𝘳𝘯𝘪𝘯𝘨: 🔞- BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC(Vì quá yêu thích WE nên tớ tự dịch để đọc song cũng muốn share mọi người đọc chung kk)…
Văn án Trường đại học nổi tiếng nhất nhì đất nước đang bàn tán xôn xào về việc hoa khôi và soái ca của trường là đối thủ không đội trời chungMọi người bàn luận khắp nơi còn chính chủ thì đang ở nhà ôm ấp nhau Cô ngồi trên đùi câu cổ anh hỏi " Anh thấy sao về tin đồn trong trường " Anh ngước nhìn cô ánh mắt đầy dịu dàng bỗng đứng dậy bế cô lên , vừa đi vừa nói với giọng ẩn ý " Mặc kệ tin đồn , anh nghĩ chúng ta cần làm chuyện khác quan trọng hơn"…
Hanbin và Bobby - hai tên hải tặc trẻ tuổi yêu tự do đang rong ruổi trên con tàu giữa biển của mình. Họ tình cờ gặp Jinhwan một nam nhân ngư nhỏ bé mắc kẹt vào lưới đánh cá. Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, họ biết mình đã đem lòng yêu mến nhân ngư xinh đẹp đó.…
Một người buồn rồi cắt tóc. Một người thì bối rối chẳng biết làm gì để có thể trở thành một thằng con trai chân chính. Liệu rồi trong giấc mơ, mẹ của Tuấn sẽ giúp cậu ấy giải quyết vấn đề này như thế nào?…
Author: Tiểu MyCredit: @NgocMy278Category: Longfic, Schoollife, Romance, Humor,...Rating: TStatus: OngoingSummary:Bạn đang yêu thầm một người? Nhưng bạn có chắc rằng đó là tình yêu?! Hay chính bản thân bạn ngộ nhận Thích thành Yêu? Chúng tưởng như là 1 nhưng sự thật lại là 2. Thích chưa hẳn gọi là Yêu. Mà Yêu là đã Thích rất nhiều. Liệu ranh giới nào tồn tại giữa Thích và Yêu? Hãy cùng nhau đọc fic để tìm câu trả lời nhé...!…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…