[BOUNPREM] Đôi Ta
Của anh và em, của riêng chúng ta.…
Của anh và em, của riêng chúng ta.…
Vào văn án xem thêm nha mik cx không biết mô tả sao nữa…
truyện được viết bởi @jeonsdicksizemình chỉ trans nhằm cải thiện tiếng anh của bản thân và vì mình rảnh rỗi quá :))truyện được trans khi chưa có sự đồng ý của tác giả.hiện có 3 phần, dù mình trans chưa sát nghĩa và mượt mà nhưng vẫn mong mọi người thích nó#không hẳn là có nữ chính…
Có những ký ức không biến mất.Chúng chỉ lặng lẽ chờ được nhớ lại.Khu vườn của những ký ức bị là câu chuyện về một người đàn ông vô tình lạc vào một khu vườn không thuộc về hiện thực, nơi mỗi lối đi dẫn tới một mảnh đời đã bị anh chối bỏ, mỗi cánh hoa rơi đều gắn với một lời nói từng làm tổn thương ai đó.Trong khu vườn ấy, anh gặp một cô gái vừa lạ vừa quen. Cô dẫn anh đi qua những giấc mơ, mở ra từng ký ức bằng những chiếc chìa khóa mang hình hài của thời gian: có chiếc ấm áp như ánh ban mai, có chiếc rỉ sét vì mưa và nước mắt. Từ tuổi thơ ngây dại đến những năm tháng trưởng thành đầy sai lầm, anh buộc phải chứng kiến chính mình - bắt nạt, quay lưng, phản bội, và nhận ra quá muộn.Nhưng đây không chỉ là câu chuyện về hối hận.Cũng không phải một bản tình ca bi lụy.Đó là câu chuyện về lời nguyền của sự lựa chọn : khi con người lặp lại những điều mình đã làm, và gọi đó là số phận. Khu vườn không đến để tha thứ, cũng không để trừng phạt. Nó tồn tại để buộc con người đối diện - cho đến khi họ thật sự sống khác đi.Và ở trung tâm của tất cả, là "An" người con gái luôn ở bên, trong im lặng, trong tổn thương, trong cả những điều không được gọi tên. Khi khu vườn tan biến, khi ánh sáng rút lui, câu hỏi vẫn còn đó:Liệu ký ức có thể buông tha cho người đã gây ra nó?Hay lời nguyền chỉ thật sự chấm dứt... khi người sống biết cách chịu trách nhiệm cho yêu thương của mình?…
lần đầu mình viết ý nên là có gì thì thông cảm cho mình nha :33…
Fic : Ở lại với tôi được không?Thể loại : Đam, ngược, ngọt,...Nhân vật chính : BounPrem----"Vậy hóa ra từ trước đến giờ tôi chỉ là người thay thế cho cậu thôi á?""Tôi xin lỗi..."Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má của cậu. 4 năm, một khoảng thời gian rất dài, cậu cứ nghĩ sự kiên trì của cậu đã được đền đáp. Cậu đã rất đau khổ, trái tim như đang bị xé nát ra từng mảnh. Cậu đem hết lòng mình để yêu anh, còn anh thì lại xem nó như một món đồ chơi. Phải làm sao đây khi cậu đã quá yêu anh? Liệu rằng cách bỏ đi có là giải pháp tốt nhất? Hay phải ở lại để tiếp tục đau khổ, tiếp tục trong một mối tình đơn phương không có lối ra?----…