Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời
Hạ Tịch Lam - một cô gái như cơn gió, tự do, phóng khoáng, chẳng bao giờ chịu ràng buộc bởi bất cứ quy tắc nào. Cuộc sống của cô là những ngày tháng vô tư, tràn đầy sắc màu và những quyết định theo cảm hứng.Trình An Dương - một chàng trai sống trong kỷ luật, nguyên tắc và khuôn khổ. Với cậu, thế giới này chỉ có đúng và sai, không có chỗ cho sự tùy tiện hay cảm tính.Họ vốn là hai mảnh ghép đối lập, chẳng ai vừa mắt ai. Nhưng An Dương đã luôn dõi theo cô từ rất lâu, từ những ngày còn bé, từ khoảnh khắc cô vấp ngã nhưng vẫn kiên cường đứng dậy, từ những lần cô ngang bướng chống lại mọi quy tắc mà cậu đặt ra.Cậu là mặt đất vững chắc, cô là cánh chim luôn muốn bay xa. Cậu đặt ra giới hạn, còn cô phá vỡ mọi ranh giới.Một người theo đuổi sự ổn định.Một người luôn tìm kiếm sự tự do.Tưởng như chẳng thể hòa hợp, nhưng rồi... ai mới là người thay đổi trước?…
Chiếc Bóng
-Mời các bạn đọc tiếp phần 2 của câu cuyện Chiếc Bóng để cùng Sơn tìm hiểu rỏ người con gái là mặt tên là Yến kia là ai và từ đâu đến.…
Đồ lùn! Sao lại làm tôi yêu em!
Vì là truyện đầu tay còn non nớt nên mọi người thông cảm ạ!" Này tên kia đứng lại cho tôi"" Được thôi nếu cậu chạm được tới tóc tôi"" Yahh tên lấy chiều cao uy hiếp người kia tôi không thèm chơi với cậu nữa..... hứ"" Này xin lỗi, lại đây tôi cho cậu biết bí mật này"" Bí mật gì cơ?"" Đó là Tôi Yêu Em"…
Kiếp sau, ta và ngài có thể...
truyện và cổ trang hiện đại,giữa Vương gia và một cầm sự tài giỏi từ kỷ phường…
《Quotes》 Thanh xuân....'
uhm....…
Những mảnh cảm xúc (Nhiều Nhân Vật)
Những cảm xúc đọng lại như hương vị sữa còn đọng lại trên đầu lưỡiDo keotrasua rất thích đọc shoujo manga nên truyện ít nhiều bị ảnh hưởngNhững oneshort do keotrasua tự nghĩTruyện viết với mục đích phi lợi nhuận.…
• Đoản Vmin •
T cuồng Vmin...💖T cuồng sự chênh lệch đáng êu của Mều & Cún🐱🐶T cuồng Vmin...💖…
The Fading Life of Ordinary People
The story is not worth mentioning and not worth reading. I mainly want to share about my life (the author), time is passing by, I am getting older but my thoughts are still negative, when something unpleasant happens, I spend a whole day sad. And whatever people touch, it is ruined, it takes a lot of time to do something, to think about the problem, to keep up with the speed of others. It is not slow but something that I myself do not understand. I do not understand myself either.…











