NT1505: Hỉ tương phùng chi thế thân tình
…
Chiều biên cương lộng gió. Công chúa Yang Yi đứng giữa bãi đất trước cổng thành, giơ nắm tay đầy chặt cát cao ngang mặt. - "Người yêu đất. Còn ta yêu nhất chính là người." . . . . -"Đến đây thôi, ngươi không tiễn thêm!" -"Công chúa tha tội, lệnh vua thần không dám trái." -"Chúng ta thật đáng thương như nhau, vì tình yêu mà thành nô lệ." -"........"Công chúa mơ về một ngày được cùng người mình yêu thương cưỡi ngựa dọc các thảo nguyên mênh mông, bạt ngàn, quanh những mép sông màu mỡ.....Người ta nói, nam nữ sinh đôi là nhân duyên kiếp trước vấn vương sang kiếp này.…
Tác phẩm dựa tao phim Bạch Phát Vương Phi nhưng mình có thay đổi khá nhiều và cái kết hoàn toàn khác biệt với phim, đặc biệt là kết không có hậu như trong phim đâu nhé ^^…
Xui xẻo , xui xẻo , thật xui xẻo! Đầu tiên là bị tai nạn xe, tiếp theo là bị đuổi đi, ví cùng di động đều bị trộm, phòng ở còn bị đốt! Trời ạ! Tại sao chuyện xui xẻo đều đè trên đầu y hết vậy ! Thầy tướng số nói sẽ có “Ngôi sao may mắn ” đến cứu y, ngôi sao may mắn ngươi mau xuất hiện a! Ta sẽ bị lưu manh đánh, phơi thây đầu đường ~~~ Ngay tại giờ khắc Lộc Hàm cùng đường , “Ngôi sao may mắn ” quả thực xuất hiện ! ! A a —— Cư nhiên là người kia? Lão thiên gia ông không phải đùa giỡn với tôi đi? Người kia, hại nửa cuộc sống học sinh trung học của tôi đều phải chịu dày vò, hắn sao có thể là ngôi sao may mắn của tôi a! Này cũng không? Nói an bài chỗ ở cho y, kết quả mình lại bị áp ở trên giường ; nói an bài công tác cho y, kết quả mình lại bị đặt ở trên ghế sa lon ; nói muốn dẫn y đi du lịch, kết quả mình lại bị áp trên tường WC của phi cơ ! Hắn không phải ngôi sao may mắn? Hắn căn bản là ” Ngôi sao áp nhân…
Đàm Nguyệt, cô gái thông minh và kiên cường, rơi vào mối tình tay ba với Vũ Hán Lăng - tổng tài lạnh lùng, và Vân Tiêu - đại ca xã hội đen bí ẩn. Trong cuộc chiến chống lại thế lực Lạc Thị, cả hai không ngừng đấu đá và bảo vệ cô theo cách riêng. Một tai nạn khiến Nguyệt hôn mê suốt 3 năm. Khi tỉnh lại, cô mất ký ức, chỉ còn một hình bóng mơ hồ. Vũ Hán Lăng vẫn kiên trì ở bên, còn Vân Tiêu lặng lẽ rút lui.…
Review truyện…
Sống lại nhưng tôi vẫn không thể cứu cô ấy..!?…
📖 Tên truyện:Bảo Bối Hào Môn Tỏa SángTác giả: Thanh An Vãn NguyệtTình trạng: Đang Ra✨ Giới thiệu:Mười ba năm trước, viên ngọc quý của nhà họ Trần biến mất giữa dòng đời.Từ cục cưng trong vòng tay cha mẹ, cậu trở thành công cụ để người khác trút giận, sống giữa bóng tối không ai che chở.Mười ba năm sau, An Thiên trở lại.Không phải bằng thân phận thiếu gia, mà bằng hào quang rực rỡ trên sân khấu và màn ảnh.Từ một diễn viên vô danh, cậu từng bước chinh phục khán giả bằng nhan sắc động lòng người, tài năng xuất chúng, và một trái tim kiên cường.Lục Hoài Uyên - vị tổng tài lạnh lùng nắm quyền thương giới - cũng hết sức cưng chiều cậu, xem cậu là bảo bối vô giá.Người ta nói cậu dựa hơi hào môn, nói cậu được bao dưỡng...Nhưng khi thân phận thật sự hé lộ, cả giới giải trí và thương trường chỉ biết cúi đầu:Cậu vốn dĩ là bảo bối hào môn được cưng chiều tận trời.---Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, giới giải trí, hào môn thế gia, đô thị tình duyên, 1v1🏷 Tag:#GiớiGiảiTrí #HàoMôn #TổngTàiSủngThê #NhậnLạiThânPhận #NgọtSủng #BảoBốiCủaAnh #DramaNgậpMặt #HappyEndingTruyện chỉ được up tại ThanhAnVanNguyet157…
cả thế giới như đổ sụp đổ ngay trước mắt... cô đã từng tin có thể thay đổi cả thế giới vì anh hoá ra lại vì anh mà quay lưng với cả thế giới, thanh xuân đó đã cùng nhau góp nhặt từng mảnh ghép kỉ niệm để cùng nhau tạo nên một hồi ức đẹp, đến hôm nay phải cùng nhau khép lại mọi cánh cửa thật sự đau lắm, tự hỏi tại sao anh không mạnh mẽ một chút nữa, tại sao anh hứa hẹn thật nhiều rồi để đến nay cũng bỏ đi, để cô ở lại chịu bao nhiêu đắng cay tủi nhục một mình. Anh là một người tốt mặc cho cả thế giới này nghĩ anh xấu xa tôi vẫn thấy anh tốt như vậy, vì anh từng dịu dàng với cô thế nào từng yêu thương cô hết mực thế nào từng hạ mình quan tâm gia đình cô thế nào... chỉ cô mới hiểu nên chỉ có cô còn ở lại tin tưởng ở bên cạnh anh.Bàn tay hai người đang nắm chặt bị kéo ra dần rời khỏi nhau, cô khóc nấc nghẹn nói...- Anh đi đi Em đợi được...........…