Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Alternative Universe! UWMA fanficTổng hợp one-shot (hoặc là hơn vậy) của những chiếc phao (yeh, còn không được là thuyền bé nữa huhu) : TeamWin, DeanWin, KornWin, OhmBoun, KaoBoun, PremBoun. Crakship, mình biết.Chỉ là mê cậu Bủn quá đi á mà.…
ngoài đời thì SNSD và các nhóm nhạc khác như thế nào nhỉ? Có mắt nhìn mắt tóe ra lửa hay không???? Đáp án là ko hề... xem bài phóng sự dưới đây thì sẽ rõ~~…
Thật lòg là v a ạ!!! E ns thật đấy, k đùa đâu, phải tin e nhé.....Hết r!!! Hết thật rồi, đau quá!!! Đau quá, chỉ là giấc mơ thôi đúng không??? Ns t nghe đi, Linh ... Linh, nói t nghe...- Trang đau khổ đến tột cùng, nó lay người Linh, bắt Linh giải thik. Linh ấp úng:- Mày à!!! Việc đã đến nc này r, khóc vs lóc thì ích đéo j, để a ta đi đi, cho hắn cút ra khỏi đời mày đi và.... lm ơn, hãy trở lại là con Trang mà t bit!!!Nó nhìn Linh chằm chằm rồi hơi thở nó đứt quãng:P.. phải.phải, hết r... hahahahhahahha, ghen sao đc, quyền j mak ghen!!! Linh sợ hãi, k tin vào con bn mik, bấy lâu nay nó lạc quan vâỵ, vậy mak chỉ cần thằng khốn đó thẳng toẹt ra câu" A cg chả cần phải hiểu!! OK??" đã khiến tinh thần nó suy sụp trầm trọng!!! Linh hét toáng lên: " MÀY IM ĐI!!!!!!". Trang nức nở: " Im à, t còn im đc s??? Im đc s????"..... Linh tát nó một, giọng nó lắg lại" T bảo m r mak, đừng bắt t nhìn thấy cảnh tượng ấy!??".... Cô vờ lấy cái đt và... bắt đầu... PHỐT....…
Quay lại lúc tụi nó chỉ mới chín tuổi, Ngọc Bảo cảm thấy điệu cười toe toét của Hoàng Phước dưới nhà chẳng có gì đẹp. Ngược lại nó còn thấy như cậu đang muốn trêu tức nó, nhất là mỗi khi chúng nó thi với nhau xem ai có thể leo lên cây xoài trong vườn nhanh hơn, Chưa mất tới hai phút mà Hoàng Phước đã ngồi vắt vẻo trên cây, mặt hất lên trời, lại thè lưỡi lêu lêu nó, còn nó vẫn lóng ngóng nhảy lên nhảy xuống, cố mãi mà không tài nào leo lên nổi.Đến khi vừa qua tuổi mười bốn, Ngọc Bảo tự dưng thấy nụ cười của thằng bạn cũng được, lại để ý rằng mấy tháng qua cậu đã bắt đầu cao hơn nó. Cái đầu mười bốn tuổi non nớt của nó không hiểu được cảm giác tim đập mạnh trong lồng ngực mỗi lần cậu quay sang nhìn nó, cứ hai mắt chạm nhau là lại mở miệng cười khì. Lúc đó ngoài trời không có nắng nhưng Ngọc Bảo có cảm giác như toàn thân cậu đang tỏa sáng lấp lánh.Nó mang chuyện này đi kể cho Minh Toàn, kết quả bị thằng ấy nhìn bằng nửa con mắt, khuyên nó nên đi bác sĩ rồi bỏ đi. Đến phiên Khánh Chi thì cô nàng chớp chớp mắt, cắn môi thở dài ra điều khó xử lắm. Ngọc Bảo hết nói nổi, quyết định lờ đi luôn mấy dấu hiệu này. Lúc đó nó không biết, có vẻ như "bệnh" này đã lan qua tới cả Hoàng Phước.Vì mấy ngày nay cậu cũng đã bắt đầu thấy nó phát sáng, sáng còn hơn cả ánh nắng mặt trời.Credit design bìa truyện: @kengbe2004…
Vào một ngày Mít bị điên Và Mít đang rất rất yêu Ohm và Toey!! Thế nên Mít sẽ viết một câu chuyện dựa theo một số tình tiết phim Make it right và một số ý tưởng của Mít. Đón đọc nhaaa…
Chương I: Một thế giới khác:Gió nhẹ tựa hồ như không.Mấy đám mây trắng thơ thẩn rong ruổi, vui đùa vờn nhau giữa từng không. Liên Chi thấy thân hình nhẹ như lông vũ bay bổng lơ lửng trên không trung. Muôn vàn ánh nắng rực rỡ đua nhau lấp lánh tựa như ngọc.Cái ấm áp của nắng xuân mơn man nhẹ nhàng khắp da thịt. Liên chi rùng mình, choàng mở mắt.Biển xanh như một bức tranh muôn màu sắc. Làn nước trong vắt in màu của trời. Tấm áo xanh ngọc dịu dàng nữ tính khi được tô điểm thêm những bông hoa mây trắng muốt. Như mời gọi, Liên chi thích thú sà xuống. Sóng dồn dập vỗ vào bờ bọt trắng bay tung tóe. Nước mát quá, nàng thích thú chơi đùa với sóng biển mà cười vang cả đất trời. Tiếng cười giòn tan như hòa vào nắng gió. Gió vi vu như ru vào tai một khúc hát êm dịu từ biển.Cả một khoảng không ngập tràn sắc xanh vô tận. Cảnh vật như mở rộng ra mênh mông...Liên chi quay người bước đi, từng bước từng bước. Bờ cát trắng phau hiện ra trước mắt như trải dài ra miên man.Xung quanh ngắm nhìn cảnh vật thật đã mắt.Chợt, Một tia sáng lóe lên như muốn xé toạc cả bầu trời trước mặt. Mây đen từ đâu ùn ùn kéo xuống giăng kín cả bầu trời. U ám, sầm sập đầy giận dữ. Biển cũng nổi giận, sóng vỗ mạnh vào bờ ào ào như thác. Liên Chi sợ hãi bỏ chạy nhưng kỳ lạ, mây, sóng, sấm chớp như chỉ trực đợi mà ào tới. Từng hạt mưa rơi xuống mà sắc như dao, cứa vào da thịt.Mồ hôi đã ướt đẫm cả lưng áohòa cùng nước mưa thấm vào những vết cứa. Đau rát. Tuyệt vọng. Chạy. Nhưng phải làm sao khi phía trước chỉ toàn là một màu trắng …