Những Kẻ Lạc Lối
Kẻ Lạc Đường <
Kẻ Lạc Đường <
Bạch gia nhà máy rượu đời thứ 39 truyền nhân bạch lạnh rung, mặc thành dân quốc trong sách bị tiến bộ thanh niên có văn hoá trượng phu ghét bỏ truyền thống thê tử.Đêm tân hôn, khương chìm phong nhìn xem mũ phượng khăn quàng vai thê tử, thần sắc lãnh đạm: "Bạch tiểu thư, cưới ngươi không phải ta bản ý, cái này giấy ly hôn sách ngươi cất kỹ, nguyện ý lưu tại Khương gia, ta Khương gia nuôi ngươi cả một đời, nguyện ý rời đi, ngươi đồ cưới chi bằng lấy đi, ta mặt khác tặng cho ngươi hoàng kim ngàn lượng, điền trang một tòa."Ngồi tại gỗ lim điêu trên giường hoa bạch lạnh rung nhãn tình sáng lên, xốc lên trên đầu vướng bận đỏ khăn cô dâu, nhìn chằm chằm khương chìm phong ánh mắt sáng rực: "Chuyện này là thật?"Nhìn xem như thế hoạt bát thê tử, khương chìm phong ngây ngẩn cả người, không phải nói thê tử là vị nhã nhặn truyền thống nữ tử? Trước mắt vị này là chuyện gì xảy ra?Bạch lạnh rung cũng mặc kệ nhiều như vậy, đoạt lấy khương chìm phong trong tay ly hôn sách, nhanh chóng ở phía trên ký vào đại danh của mình.Về sau, nhiều lần cầu hôn không thành khương chìm phong, vô số lần hối hận đêm hôm đó vì cái gì liền xúc động như vậy, viết cái kia đáng chết ly hôn sách.Đối với cái này, bạch lạnh rung biểu thị, cẩu nam nhân tính là gì, là nàng không gian tửu tuyền ủ ra rượu không tốt uống đâu? Vẫn là trong nhà nàng hoàng kim không dễ nhìn đâu?Đọc chỉ nam:1, truy vợ hỏa táng tràngNội dung nhãn hiệu: Huyễn tưởng không gian dân quốc cũ ảnh nữ phối sảng vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Bạch lạnh ru…
Văn án:Gặp vườn trường bạo lực mà chết Mạnh Hiểu ở đình thi gian từ từ chuyển tỉnh, mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm xốc lên trên mặt nàng vải trắng đồng học.Đồng học hãi chỉ: "Ngươi ngươi ngươi là đến báo thù sao? Ngươi còn sống ta còn không sợ, đã chết ta lại càng không sợ, có bản lĩnh ngươi sẽ giết ta a!" Nói xong, lấy ra hoàng phù.Mạnh Hiểu bình tĩnh bài xuống giường thượng một cây thiết quản, "Có thể, nếu như ngươi mong muốn."Đồng học: "..." Ngươi như thế nào không ấn bộ sách võ thuật ra bài?Nhất trung các học sinh phát hiện, từ trước đến nay âm trầm nội hướng Mạnh Hiểu trở nên càng thêm kỳ quái, không chỉ có không có việc gì liền đối với không khí nói chuyện, hơn nữa luôn luôn đại nhân vật tìm đến nàng.Mỗ khai phá thương: mạnh đại sư không đến khai đàn, này phòng ở căn bản không có cách nào khác kiến!Mỗ ảnh đế: đại sư, gần đây chụp diễn khi tổng cảm giác không phải ta ở chụp, ta có phải hay không bị cái gì bẩn đông tây...Mỗ ác nhân: ta có tiền có khi là tiền, ta đem tiền toàn bộ cho ngươi! Ta làm ác là có nguyên nhân, van cầu ngươi cứu cứu ta!Mạnh Hiểu : chư ác chớ chỉ, chớ sát sinh nghiệp chướng. Thiện ác đến cùng chung có báo, đi phán quan kia nói đi thôi.Emmmm nói ra các ngươi có thể không tin, ta là u minh chi thần mạnh bà tới.Yêu làm nũng siêu dính nhân bệnh kiều Nguyệt lão × cấp tiến hình phật hệ quái lực mạnh bàĐọc chỉ nam:1, có nam chủ, nam chủ là Nguyệt lão.2, bàn tay vàng đặc biệt tráng kiện, tô thích.3, không khủng bố, bởi vì tác giả cũng là người nhát g…
Ẩn dục gl ( bách hợp abo )Tác giảNửa đời hoa mộcTiết mộng hoan cảm thấy nhà mình lão cha cho chính mình tên này xem như lấy đúng rồi, mười tám năm phồn hoa phú quý, chung quy là trong mộng tham hoan một hồi, lão cha trốn thuế đút lót, bị bắt vào tù, trong nhà tài sản tất cả sung công, nàng cơ hồ có thể thấy nàng nửa đời sau nhân sinh chỉ có lạn thấu hai chữ nhưng hình dung, như thế còn chưa tính, kia háo sắc lão cha còn cho nàng lưu lại chỉ biết tham mộ hư vinh, thân kiều thể quý tiểu mẹ, tay không thể vai không thể khiêng, còn tổng muốn người hầu hạ, lại thích làm trời làm đất, nũng nịu mà trang nhu nhược, cũng không biết nhà mình kia 250 (đồ ngốc) lão cha coi trọng nàng cái gì.Nguyên bản trong nhà một phá sản, lão cha bỏ tù, nàng liền tính toán một phách hai tán, ai lo phận nấy, nề hà kia nữ nhân bụng còn hoài một cái,"Hoan hoan, ta mang thai, không thể làm việc nặng......""Hoan hoan, nơi này khí vị quá khó nghe, hơn nữa lại dơ lại tiểu, ta không nghĩ ở nơi này......""Hoan hoan, ta là thai phụ, yêu cầu hảo hảo bổ thân thể, ngươi cũng đừng ăn, ngươi tuổi trẻ, lại là Alpha, khẳng định khiêng được đói đi......"Tiết mộng hoan trực tiếp xốc chăn, đem trên giường ỏn ẻn pháp ra lệnh người một phen ngăn chặn, "Ngươi còn biết ta là Alpha, vậy ngươi mỗi ngày ăn mặc như vậy đơn bạc bại lộ ở trước mặt ta lúc ẩn lúc hiện làm gì!"Vân lạc mở to kia đầy nước mắt hạnh ngây ra như phỗng mà sững sờ ở tại chỗ, nàng nhưng không nghĩ tới vị này ngày thường đối chính mình vạn phần ghét ngại tiện nghi nữ nhi, sẽ đối nàng khởi tâm tư. Dùng k…
tác giả : pưnó sinh ra trong gia đình thật hạnh phúc. rồi bỗng một ngày, bố nó bị tạm giam vì nghi ngờ tham nhũng trong kinh doanh.không lâu sau, mẹ nó phát hiện bố nó ngoại tình. dứt áo ra đi.sụp đổ.không còn gì nữa. gia đình của nó tan nát, chỉ một tia hi vọng lé loi nhưng chỉ trong ý thức mơ hồ của nó.mẹ nó đơn thân nuôi nấng nó sau khi ly hôn, một chút tiền trợ cấp từ nhà chồng, mẹ nó một cắc cũng không dám nhận.mẹ của nó nội tâm thật mạnh mẽ, đối lập với sự yếu đuối từ trong tâm hồn đến thân thể của nó. lý do? từ sau khi chuỗi ngày kinh khủng kia, nó gặp một trận bạo bệnh. điều kiện ăn ở tồi tàn, mùi ẩm mốc từ ngôi nhà trọ xộc lên thật khó chịu, đó không phải lý do duy nhất khiến bệnh tình của nó không thuyên giảm.mẹ nó chạy ngược xuôi lo tiền thuốc men, gương mặt thanh tú hồng hào đấy giờ trông tiều tụy, xanh xao.một hôm nọ, mẹ nó đi làm. nó bỗng nhiên phát sốt.nó bảo:" mẹ ơi, mẹ đâu? con khát lắm, lạnh lắm, mẹ ơi..."gương mặt trắng bệt của người bệnh. từng là một cậu công tử sống trong gấm vóc lụa là, kẻ hầu người hạ. nó thật không dám tin bản thân lại rơi vào tình cảnh khốn cùng như vậy.khóe mắt nó bỗng chảy một hàng lệ dài. nó khóc không phải vì những chuyện bố nó làm, cũng không phải bản thân khóc vì mình trở thành một đứa nghèo hèn. nó khóc vì thương mẹ.nó không rõ bản thân đã khóc bao lâu. nhưng chỉ nhớ trước khi kiệt sức rồi ngất. một làn khói đen xuất hiện...13/10/2019.…
- Sao anh lại ở đây? - Khải Hân khá bất ngờ khi thấy anh, người con trai cô đã gặp lúc trưa.- Em có thể cho anh quá gian không - Khắc Du mệt mõi nói.- Anh sao vậy? Anh có chuyện gì à? - Khải Hân lo lắng khi thấy Khắc Du dường như đứng không vững nữa.- Anh mới bị bọn côn đồ đánh.- Sao lại bị đánh? - Cô vô thức hỏi, giờ cô mới để ý quần áo xộc xệch của Khắc Du lúc này chẳng giống bộ dạng soái ca lúc anh bước vào Piano Coffee chút nào, trên người còn thoáng có vết đỏ nữa.- Người ta nhận nhầm anh, có lẽ họ đang tìm một người giống anh.- Được rồi, anh lên xe đi, để em đưa anh về.Nói rồi Khải Hân lấy một chiếc mũ bảo hiểm đưa cho Khắc Du rồi nhanh chóng đội nón bảo hiểm cho mình. Khắc Du nhoẽn miệng cười khi thấy Khải Hân lại bị anh lừa một cú ngoạn mục như thế. Cô nghĩ sao mà lại tin anh bị đánh đến nông nổi như vậy, tất cả đều là do kế hoạch Khắc Du kì công sắp đặt mà ra.#nguồnảnh @color_team…
"Millie?"Một giọng nói vang lên, vừa êm ái vừa quen thuộc.Nguyệt An khựng lại, quay đầu sang. Và đúng như linh cảm xui xẻo mách bảo, Jaeson đang đứng trên ván trượt, dừng lại ngay cạnh cô.Nguyệt An: ...Cô không biết đây là may mắn hay xui tận mạng."Lại là cái khứa Hàn Quốc này."Nguyệt An thở dài, trong lòng tràn đầy chán nản. Nếu Jaeson hiểu tiếng Việt, cô thề sẽ chửi một trận từ A đến Z cho biết thế nào là gái gốc Hà Nội chửi thề.Cái quái gì vậy trời?Tại sao cái trapboy thành phố Busan này cứ xuất hiện đúng lúc mình xấu xí và phờ phạc như con vô gia cư thế?Ngày thường mình xinh xắn, cute, thơm tho, đáng yêu thì không thấy bóng dáng đâu. Vậy mà hễ hôm nào tóc rối, quần áo xộc xệch, mặt mũi như zombie thì thế nào cũng... từ đâu chui ra.Wtf bro, ổn không vậy???Nguyệt An nghiến răng tự hỏi trong đầu, trong khi bản thân chắc trông ngu ngu chẳng khác gì nhân vật hoạt hình vừa bị búa đập vào đầu. Mệt mỏi học cả ngày, lại không kịp chỉnh tóc hay son môi, cô cảm giác như hình tượng bản thân sụp đổ không phanh.Còn Jaeson? Vẫn đẹp trai, phong độ, tóc vuốt gọn, áo sơ mi trắng phẳng phiu như vừa bước ra từ quảng cáo thời trang. Đứng trên ván trượt, cậu ta giống hệt một nam chính phim học đường, như thể sắp đi hẹn hò với nữ chính ở Marina Bay.Nguyệt An nhìn cậu ta, rồi nhìn lại bản thân, chỉ muốn thở dài lần nữa.Ai cũng nói Nguyệt An cute dễ thương, xinh xắn, nhưng riêng Jaeson thì luôn bắt gặp cô trong phiên bản "ảnh dìm ngoài đời thật".Đúng là trời ghét mình mà...…
Nàng- một tiểu hồ ly hoang ở chốn hạ giới. Năm 6t nghe theo lời Sư Thúc mà lên núi Bạch Sơn tìm thầy bái sư. Vượt qua muôn vạn đường xa xôi cuối cùng nàng cũng tì được đến ngọn núi ấy. Khung cảnh xung quanh ngọn núi thật hoang vu, chỉ có thể nghe tiếng gió thổi.Lúc đi lên núi không may nàng bị trược chân. Chân nàng vị thương khá nặng tưởng chừng như sẽ bỏ mạng ở đây. Nhưng không, có lẽ trời phật thương nàng nên đã cử hắn đến giúp- Cô nương cô không sao chứ? giọng nói ấm áp khiến nàng cảm thấy rất tốt, nhưng ở nơi hoang vu này lại có ai tồn tại được chứ- Ai đó? Nàng hỏi lại nhưng đáp trả lại là tiếng bước chân đang đến gần nàng hơnHắn lấy trong phục ra một chiếc khăn tay màu trắng trên có thêu một bông hoa tuyết nhỏ màu xanh của trời , buộc vào chỗ chảy máu của chân cô- Đa tạ. Xin hỏi quý danh. Sau này đền đáp- do hắn bịt mặt nên cô không thể thấy mặt đành hỏi quý danh- Hahaha..................lên tới Bạch Sơn ngươi sẽ biết ta là ai- bỗng hắn bế xốc nàng lên. Bước chân mạnh mẽ bước trên dãy tuyết trắng, ắt hẳng là người phải có nội lực lắm mới có thể bước những bước vững vàng như vậy .Khi đến đỉnh của núi Bạch Sơn hắn thả cô xuống sau đó cũng theo làn gió tuyết mà biến mất không một dấu vết. Có hai vị sư huynh đứng gác cổng nàng không ngạu mà tiến tới- Ta đến đây để bái sư- Hai tên đó nhìn nhau một lúc rồi quay sang nhìn nàng- Căn phòng cuối cùng ở cuối dãy Đông- họ không nói gì nhiều chỉ đáp ngắn gọn những gì nàng muốn họ trả lời. Nhưng đâu ai biết rằng sau khi nàng quay lưng đi hai…
Jay thiếu từ nhỏ đến lớn chưa biết thiếu thốn là gì , vì vậy hắn chỉ biết ngửa mặt lên trời mà hưởng thụ . Với sự hậu thuẫn từ gia đình từ trước hắn như hổ mọc thêm cánh không sợ trời không sợ đất nắm giữ trong tay bao nhiêu chuyện phi pháp và cầm đầu biết bao nhiêu băng đảng khét tiếng .Mùi khói thuốc nồng nặc đầy phòng , trên bàn là những lý rượu vang đỏ đang được nhâm nhi . Hắn rít nhẹ một hơi để những làn khói trắng như có như không pha loãng vào bầu không khí căng thẳng ."- Cô cũng gan đó cô tưởng cắt đi mái tóc dài tôi hằng đêm nhớ đến đó là tôi không nhận ra cô sao ." Jay ngữa cổ ra sau cười khẩy vài tiếng . Eunjin đã ba ngày không được ăn hay uống một giọt nước nào cả cổ họng khô khốc nói không thành lời tay nắm lấy vạt quần tây của hắn mà cầu xin ."- Jay tôi...t..tôi không biết. "Đôi giày da bóng loáng đó nhẹ hất cằm em lên để nhìn rõ vào mặt hắn , đôi bàn tay vén những lọn tóc xả lòa xòa của em sang hai bên để nói rõ cho em nghe từng chữ "- Tôi không ngờ gan em to như vậy ... ĐƯỢC vậy thì đừng trách tôi không nương tay . " sau chữ " ĐƯỢC" phát ra từ miệng hắn một cách giận dữ . hắn kéo tay em đứng dậy ôm chặt vào lòng hắn . em không còn sức phản kháng cứ mặc hắn làm gì mình cũng không màng đến . Hắn bế xốc em lên không quên quay lại ra lệnh cho đám thuộc hạ ."- Cứ để cô ta cho tao ."____________________________________Thể Loại : Fanfic , H , R18 , Ngược ...Nhân Vật Chính : Jay × Eunjin (Engene)Các bạn có hóng truyện hem?…
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên TiếuThể loại: Xuyên Không, Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Hài HướcSố chương: 53c (50c chính văn + 3 ngoại truyện)Nguồn: kites.vnNguồn Raw: Tấn Giang.*Người dịch: 无名♫(Vô Danh): Chương 1-26, 32-34, 36-39,44-hếtEditors:*xelu108: Chương 27, 29-31, 35, 40-43*edogawaconan710: Chương 28.Thể loại: cổ đại, hài, HE, nhân vật nam nữ mạnh mẽ (nữ cường nam cường, có yếu tố xuyên không ở đầu truyện, không phải cung đấu).Giới thiệu:Ninh Phi bỏ phu quân, rời phủ.Cùng Tô Hy Tuần tổ chức đám cưới linh đình trước mặt phu quân cũ.Nương tựa vào nam nhân còn yêu đương cái gì, chỉ có bình đẳng mới lâu dài được thôi.Nhân vật chính: Ninh Phi, Tô mặt ngựaCác nhân vật khác: Diệp đầu trâu, Đinh Hiếu, Đinh bạch, Từ Xán...----------------------------------------------------------------------------------Truyện được đăng chưa có sự cho phép của chính chủ, nhằm phục vụ mục đích đọc offline của cá nhân. Vui lòng liên hệ với editor nếu muốn chuyển ver!!…
Tsukigami Azure. Gốc ở Kyoto, cha mẹ đều là thuần Nhật, chỉ đơn giản lấy tên Azure cho cô chỉ là vì đôi mắt cô trong suốt như sắc xanh trăng đêm, lấp lánh và có chút huyền bí, kiêu sa nhưng mộc mạc. Cha mẹ cô vừa mất sau tai nạn máy bay, sau khi chôn cất đầy đủ liền chuyển đi nơi khác ở. [ Tôi cũng muốn chết như họ. Tôi không thể sống thiếu họ được..... ]Trong một trang của cuốn nhật kí để trên bàn sát cạnh cửa sổ bị gió lật tung kia, những con chữ bị nhòe loang lổ, trông khá bẩn. Cô đã từng có cả thế giới, chỉ là sau khi hai con người quan trọng nhất trong thế giới kia biến mất. Lên Tokyo mà sống, trên phố Beika, cô hằng ngày nhìn thấy một cậu nhóc lớp một cùng "người chị" của mình đi học. Cô thở dài. Thám tử Trung học lừng danh lại biến thành cậu nhóc như thế này cũng khổ thật. Moi ra sự thật này vì có quen biết Sherry, đúng hơn là mẹ cô từng biết Sherry. Vậy tai nạn máy bay kia là có dàn xếp sao...? Không ai biết được. Cô vẫn bí mật luyện tập Bạch Ma Pháp hằng ngày, để chống lại Hắc Ma Pháp - thứ có thể cảm thấy rõ trong khu Tokyo rộng lớn này. Cô đã từng nghe qua vụ tên siêu trộm ánh trăng đại chiến Phù Thủy Hắc Ma Pháp, nhưng kết quả như nào thì không hay biết. Cô vốn không thích xem thời sự. [ Kaito Kid là người cản trở ngươi đến với mục đích của mình ]Đợt viếng thăm thần linh, cô đã được phán truyền như vậy. [ Ta khuyên ngươi từ bỏ mục đích đó đi, chẳng dễ dàng gì đâu. Không có lý do gì phải động chạm đến hắn cả ]- Xin thưa, lời nói của Người không còn quan trọng nữa rồi -…
Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…
Osamu Rita là một người bình thường.Nếu tạm quên đi việc cô từng làm Boss của Mafia Cảng, giáo viên của trường Cao chuyên Chú thuật Tokyo, Người bảo vệ thứ bảy của Vongola Decimo, hiện tại đang là gia chủ của gia tộc Sengoku... Thì đúng vậy, Osamu Rita chỉ là một người hết sức bình thường.Sau khi suýt chút nữa (nhấn mạnh) huỷ diệt thế giới, Rita giờ đây đã quyết định dành nốt phần đời còn lại làm một con sâu gạo ham ăn nhác làm.Cho tới một ngày, cô chạm trán một vật thể lạ tự xưng là siêu AI tới từ tương lai, nó thông báo, Rita đã được người tương lai chọn làm người chơi cho trò chơi họ mới sáng tạo ra.Rita: Cảm ơn ý tốt, nhưng không cần đâu :)Bị siêu AI tên Monzaemon nửa dụ dỗ nửa đe nẹt, cuối cùng, Rita bất đắc dĩ đành phải đồng ý. Cuộc sống sâu gạo của cô chính thức kết thúc từ đây.Siêu AI cho Rita một quyền năng là rút thẻ bài. Rita có thể hoá thân thành những nhân vật trong các thẻ bài mà cô đã rút ra, cũng có thể sử dụng sức mạnh của họ.Mục tiêu hàng đầu của Rita trong trò chơi này là đánh bại tất cả các người chơi khác, mục tiêu thứ hai là xây dựng nên một tổ chức, đồng thời, cô cũng phải khiến tổ chức này trở nên thật nổi tiếng.Nhưng có ba vấn đề.Vấn đề thứ nhất, tổ chức ấy phải do đích thân Rita gây dựng, cho nên từ nhân viên quèn cho tới Thủ lĩnh đều là một mình cô sắm vai.Rita: Không sao! Cùng lắm thì chơi game xong bị rối loạn đa nhân cách!Vấn đề thứ hai, thế giới trong trò chơi là thế giới song song. Nói tóm lại, nhân vật Rita đang sắm vai có thể sẽ chạm trán với "đồ…
Tên khác: Sau Khi Ly Hôn Tôi Sống LạiHán việt: Đề Xuất Ly Hôn Hậu Ngã Trọng Sinh LiễuTác giả: Điềm NhuĐề cử edit: Qui QuiEditor: Team Mihortensia + Beta: MiaĐộ dài: 92 chính văn + 6 ngoại truyệnThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Song khiết, Hào môn thế gia, Cường cường, Nữ cường- Giới thiệu ( by Qui Qui ) -Thư Lan và Lệ Bắc Đình liên hôn thương nghiệp, không hề có tình cảm, cho nên cô chưa từng nhìn xem Lệ Bắc Đình, phớt lờ sự quan tâm chăm sóc của anh dành cho cô, thậm chí bị người khác lợi dụng, suýt chút nữa đã hại chết Lệ Bắc Đình.Sau khi hiểu rõ tất cả mọi chuyện, chắn vết thương trí mạng thay Lệ Bắc Đình, trước khi chết nằm trong lòng anh vừa run rẩy vừa nói: “Lệ Bắc Đình, nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ đối xử tốt với anh”.Ai có thể ngờ, thế nhưng Thư Lan trọng sinh trở về vào năm kết hôn thứ hai với Lệ Bắc Đình, nhưng ngày này lại là rạng sáng hôm sau, sau khi cô đưa ra lời đề nghị ly hôn. Thư Lan không quan tâm nhiều, chạy thẳng đến phòng ngủ của Lệ Bắc Đình, xốc chăn lên và ôm chặt lấy anh, giọng điệu khẩn thiết mà thấp thỏm: “Lệ Bắc Đình, chúng ta không ly hôn được không anh?”Lệ Bắc Đình mất ngủ cả đêm bởi vì Thư Lan đưa ra lời đề nghị ly hôn, ai có thể nghĩ thế mà đợi đến khi cô vợ ngọt ngào ôm vào lòng, sửng sốt nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Được.”Không cần biết em giở trò gì, chỉ cần ở lại bên cạnh là được rồi.Nhắc nhở ngọt ngào:1. 1V1, HE, SC.2. Chỉ trọng sinh, bàn tay vàng không lớn, nam nữ chính không phải con người hoàn hảo vẹn toàn.3. Giao lưu hữu nghị và cùng nhau xây dựng xã hội hài hoà, xin cảm ơn!Tag: Hào môn thế gia, Trọng sinh.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thư Lan, Lệ Bắc Đình ┃ Vai phụ: Chu Tự Bạch, Đỗ La.Một câu tóm tắt: Em không muốn ly hôn.Lập ý: Dù hoàn cảnh khó khăn như thế nào, cũng phải làm việc chăm chỉ, tự lập tự cường!…
"Từ cú trừ điểm đầu tiên, bắt đầu một câu chuyện không ai muốn kết thúc."Sáng thứ Hai đầu thu, nắng vàng rải nhẹ trên con đường dẫn đến cổng trường THPT TH.Mạc Đăng Khoa - lớp phó lao động lớp 11B, thành viên CLB STEM, cậu ấm con nhà phi công - đang hớt hải phi xe điện tới trường trong trạng thái "nước sôi lửa bỏng" vì sắp muộn.Tóc rối, sơ mi xộc xệch, và trên chân... là đôi dép tổ ong huyền thoại của bố.Chưa kịp thở, Khoa đã bị chặn lại bởi cờ đỏ trực cổng.Người ghi biên bản, tay cầm sổ trừ điểm với nét chữ nghiêng nghiêng đẹp như in, là Đỗ Phương Thảo - lớp 11K, học bá đội tuyển Lịch sử, á khoa đầu vào, con gái của cô giáo dạy Văn, và cũng là người nghiêm khắc đến mức không ai dám đùa."Đi học bằng dép tổ ong, trừ điểm!" - giọng nhỏ vang lên rõ ràng, không run, không thương tiếc.Khoa trố mắt nhìn bảng tên: Đỗ. Phương. Thảo.Từ giây phút ấy, cậu bắt đầu khắc sâu cái tên ấy vào trí nhớ - không phải vì sợ bị phạt, mà vì muốn đòi lại công bằng... cho đôi dép tổ ong.Thế là, từ một cú trừ điểm" oan uổng", một mối quan hệ "oan gia ngõ hẹp" ra đời.Cô học bá nghiêm túc và cậu lớp phó cà lơ phất phơ liên tục đối đầu trong mọi hoàn cảnh - từ trực nhật, lao động, đến hoạt động câu lạc bộ.Nhưng giữa những lần đấu khẩu, những ánh nhìn lén qua bàn học, và cả những trận cãi vã tưởng chừng vô nghĩa, một điều gì đó nhẹ nhàng, khó gọi tên bắt đầu lớn dần lên trong tim cả hai.Giữa hương rêu gỗ sồi thoang thoảng nơi áo sơ mi của cậu và mùi thảo mộc mát lành quanh cô bé.…
"Yo"Kakashi đi đến chỗ đám học trò của mình, bọn nó lại một lần nữa oán trách anh vì đi muộn"Được rồi, nhân tiện chúng ta sẽ có thành viên mới đó mấy đứa""Hả? Em tưởng mỗi đội chỉ có 3 thành viên?"_ Sakura thắc mắc"Đúng là như vậy nhưng vì học viên này bị lẻ ra khi xếp đội hình 3 người nên bọn họ giao cho ta"-"Ra đây nào trò Seokeru"Một cô gái bỗng nhiên xuất hiện trước mặt họ, mái tóc màu nâu được buộc bằng một cái nơ to chà bá, mặc một bộ yukata nhưng phần dưới chỉ ngắn đến đùi màu tím nhạt, mặc quần đùi đen và có một đôi mắt màu tím đậm."Xin chào! Mình là Seokeru Yontsu, rất vui được làm quen!""X-Xinh thế?!"_Sakura thầm ghen tị, là con gái... Có lẽ cậu ta sẽ nhắm trúng Sasuke mất thôiHọc sinh mới liếc qua cả ba và dừng mắt lại ở phía Sasuke"Chết rồi! Cậu ta để ý đến cậu ấy rồi!!"_Sakura tức giận trong lòng, đã mong cậu không nhắm trúng rồi mà"Ồ, không ngờ trong nhóm này lại có một bông hồng xinh đẹp đến thế này!"Cô gái đó lại gần phía Sakura, với vẻ mặt tươi cười"Xin chào, mình là Yontsu! Còn cậu?""à, là Sakura, mình cũng rất vui được gặp cậu!"_Vui cái con khỉ! Cậu mà tán tỉnh Sasuke thì tôi sẽ cho cậu biết tay!!!--------------------------------------------------------------------------------------------------Tác giả: -Hó-Truyện viết theo diễn biến của manga nên có thể sẽ có một vài chi tiết khác với animeDo not repost my work…
⚠Warning : OOC. Nhân vật thuộc về tác giả Wakui Ken nhưng ở đây số phận họ do tôi quyết định-Truyện: [ĐN Tokyo Revengers] Gơ phố đến từ Đông Nam Á-Tác giả: Hoàng tử của nàng bạch tuyết bị dính lời nguyền daden------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------ Nó- một baocon từ Việt Nam ẩn mình dưới cặp kính dày cộp lúc nào cũng giải quyết mọi thứ bằng lời nói hoặc tri thức và hắn- một bất lương khét tiếng luôn giải quyết mọi thứ bằng bạo lực dường như chẳng liên quan nhưng lại là những mảnh ghép cho bức tranh cuộc tình thanh xuân vườn trường hoàn hảo.…
"Nấu ăn mà hổng ai tin ngon" - Bí kíp sinh tồn trong bếp cho hội "bếp trưởng hụt"!Này bạn ơi, bạn đã bao giờ tự hỏi vì sao món trứng chiên của mình lúc nào cũng khét lẹt mà vẫn thấy "cũng ổn"? Hay có lần nào bạn từng hào hứng mời bạn bè đến ăn và cuối cùng nhận được những ánh mắt "không biết nói gì hơn"? Nếu câu trả lời là có thì xin chúc mừng, cuốn sách này sinh ra là dành cho bạn!"Nấu ăn mà hổng ai tin ngon" không phải là một cuốn sách dạy nấu ăn bình thường. Đây là hành trình xuyên không đầy "hài bi" giữa hai thế giới bếp núc đầy tréo ngoe: một thế giới hiện đại nơi ai cũng nấu ăn dở nhưng không ai nhận ra, và một thế giới tương lai nơi con người đã quên mất hương vị thật sự của món ăn. Bạn sẽ theo chân nhân vật chính - một đầu bếp "tự phong" nhưng bị "trời phạt" xuyên không - để giải cứu nền ẩm thực khỏi thảm họa "nêm nếm như không".Nội dung cuốn sách không chỉ dừng lại ở những công thức dễ hiểu và lầy lội, mà còn là những pha tự vấn đầy "chua chát": "Ủa, mình nấu cái này thiệt luôn hả?", "Sao món này giống như gia vị với nhau cãi nhau vậy trời?" và "Tại sao mọi người khen ngon trong khi mình cũng không nuốt nổi?". Bạn sẽ thấy chính mình trong từng trang sách và có khi phải phì cười vì nhận ra hóa ra lâu nay mình là "đầu bếp quốc dân... trong tưởng tượng".Với giọng văn lém lỉnh, dễ thương và siêu nhây, cuốn sách này không chỉ giúp bạn sống sót qua những buổi nấu ăn "căng như dây đàn", mà còn khiến bạn nhận ra: "Không phải món ăn dở, chỉ là khẩu vị mình chưa đủ sức tưởng tượng!". Nếu bạn đã…
Triệu Nỉ Ca công lược lật xe.Ngày cô đến nhà nam chính ăn cơm.Bị Lục Yến Lĩnh ghen đến đỏ bừng cả mắt, quần áo xộc xệch đè ở trên xe, vùi đầu vào sườn cổ cô: "Cứ muốn câu dẫn cháu trai của tôi như vậy sao? Gọi một tiếng chú nhỏ tới nghe thử xem."Triệu Nỉ Ca: "Lục Yến Lĩnh, trước kia sao không phát hiện ra anh lại cầm thú như vậy."Trong buồng xe kín mít nóng bức, anh gần như mất khống chế: "Là em ép tôi."Xong việc, anh vừa dỗ dành người vừa uy hiếp: "Còn dám đi ăn cơm cùng thằng nhóc đó, có tin tôi đánh gãy chân nó không."Tuyệt mỹ diễn tinh vs Sĩ quan cao lãnhCâu chuyện "thật hương" của kẻ muốn cho người muốn nhận⚠️Nhắc nhở khi đọc:➡️1, Đây là một cuốn tiểu thuyết tình yêu nhẹ nhàng VÔ LOGIC.➡️2, Rất nhiều tình tiết CẨU HUYẾT DRAMA, chủ yếu đánh vào sự ngọt ngào QUÊ MÙA mà sảng khoái.➡️3, Bối cảnh GIẢ TƯỞNG, không cần khảo chứng.Tag: Yêu sâu sắc, duyên trời tác hợp, ngọt văn, xuyên thư, niên đại văn, nhẹ nhàng.Góc nhìn vai chính: Triệu Nỉ Ca & Lục Yến LĩnhMỹ nhân thích trêu ghẹo vs Sĩ quan cao lãnh.Lập ý: Trước khi yêu người phải yêu lấy chính mình.Ps: truyện có chút xíu vạn nhân mê áa, ai không thích vạn nhân mê thì có thể rút lui trước khi đọc nha (◠‿・)-☆ À, nữ 9 chửi người hơi quá đáng, thôi thì chắc tùy gu mỗi người.…
Tác giả: Cơ Thủy Linh Thể loại: Ngược tâm, ngược thânBởi vì cô từ chối hắn bao nuôi nên chồng sắp cưới của cô bị người ta bắt và nguy hiểm đến tính mạng. "Họ Hoắc rốt cuộc anh muốn thế nào?" "Rời khỏi người đàn ông kia, làm người phụ nữ của tôi." Hắn yêu cầu. Hắn sẽ cho cô một cuộc sống đầy đủ và giàu sang."Nhưng tôi không muốn chút nào...tôi không muốn làm tình nhân của anh, thật xin lỗi." Vừa nói cô vừa quay bước, chẳng biết từ lúc nào lệ đã đong đầy hai khóe mắt. Cô yêu người đàn ông này, nhưng trái tim hắn quá lạnh lẽo, tàn ác đến nỗi cô sợ không dám bước vào đó, cô sợ mình sẽ chìm đắm và không thể thoát ra được. "Trong mắt em, tôi là người không đáng để em tin tưởng sao?" Trong mắt hắn tức giận xen lẫn thất vọng. Cô quay lưng lại phía hắn và kiên định trả lời: "Mặc dù anh có thể phá được hôn lễ lần này, nhưng rồi tôi cũng có hôn lễ thứ hai, thứ ba...Vậy nên, xin anh đừng lãng phí thời gian và sức lực nữa.""Em thèm muốn đàn ông đến vậy sao?" Hắn vọt lên trước mặt cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống. "Phải!" "Tốt lắm!" Hoắc Doãn Văn nói, sự tức giận của hắn đã lên đến cực điểm: "Đã vậy, từ nay về sau...mỗi khi ở cạnh người đàn ông nào khác, nhớ bảo họ cùng condom. Nếu tôi không thể là người đàn ông duy nhất của em, hãy để tôi là người đàn ông duy nhất có con với em, em chỉ có thể mang thai đứa con của tôi!"…