bài 3 luật hôn nhân gđ
…
nhạt toẹt…
có một ngôi nhà mang tên kí túc xá…
Ảnh chế là chủ yếu :)…
Senku bị mất trí nhớ sau một vụ tai nạn. Anh gần như mất hết kí ức, thói quen và thậm chí là mục đích sống. Để giúp Senku lấy lại niềm vui, Eri đã tổ chức một chuyến đi vòng quanh thế giới chỉ dành cho riêng anh - người cô thương. Giới hạn độ tuổi: 13+Sequel: MULTIVERSE THEORY #79834…
Tác giả: Mặc NhiênThể loại: Boylove, Thanh xuân vườn trường, Gương vỡ lại lành.Nhân vật: Tống Minh Khánh - Vũ Trường An[VĂN ÁN]Năm mười bảy tuổi, tại sân sau trường THPT Hà Trung, tiếng cầu lông xoành xoạch xé toạc cái tĩnh lặng của buổi chiều thu tháng 9.Đó là lần đầu tiên An gặp Khánh - gã đầu gấu lớp 12C với chiếc áo phanh cúc, ánh mắt ngông cuồng và cú đập cầu khiến tim người ta phải lạc nhịp. Một kẻ đứng ở đỉnh cao bảng vàng, một kẻ đứng đầu sổ bìa đen, hai đường thẳng song song bỗng vì một quả cầu đi lạc mà va vào nhau tóe lửa.…
Ảnh ghépMade by me…
cô nàng trà xanh láo toét…
Giới thiệu Yêu một người có máu điên trong người là trải nghiệm như thế nào? Alva Lorenz khi còn là Tổng Giám ngục bất lực nhìn mặt trăng nhỏ của mình cười hì hì đứng giữa vũng máu, tay giơ thủ cấp của một phạm nhân cả gan vượt ngục: "Em xử lý giúp ngài rồi đây, tí nữa em và ngài đấu một trận được không?". Mấy nghìn năm sau, giữa Long Tích Tuyết Sơn, khi y đang ngồi đọc sách trước lò sưởi, em ấy lại một lần nữa đập cửa ra, thân đầy máu, tay vác cái rìu dài cũng toàn máu, cười toe toét: "Em mới xử lí mấy kẻ dám bén mảng đến nhà mình nè. Ngài thấy em có giỏi không?".... Alva chỉ lặng lẽ thở dài xoa đầu cậu, lòng thầm nghĩ sắp tới sẽ phải mệt rồi đây. Lời nói đầuXin chào mọi người, mình là author đây.Cảm ơn mọi người đã chọn đọc tác phẩm của mình. Trước khi đọc, mong mọi người hãy nán lại một chút và lắng nghe vài lời chia sẻ của mình nhé.Lich học của mình hơi dày và chỉ viết lúc tùy hứng, nên mong mọi người đừng giục chap nha. Trình độ viết còn non tay, mình cũng không theo dõi sát cốt truyện của cả hai game, nên mình rất vui lòng nhận ý kiến đóng góp từ mọi người. Mình xin phép không tiếp nhận các cmt thiếu tôn trọng, nên nếu bạn không thích thì hãy quay đầu nha.Ngoài ra đây là câu chuyện mình nhờ bạn đăng hộ, tên auth cũng là ẩn danh, nên nếu các bạn có vô tình nhận ra mình thì vui lòng hãy tôn trọng và đừng tiết lộ gì nha. Cuối cùng, mong mọi người đọc truyện vui vẻ. Enjoy!…
Hắc liêu quấn thân, lại bị tra ra bệnh nan y, Lâm Nhiễm trong lúc vô tình ở một cái không người núi lửa trên đảo nhặt được một cái Thái Thượng Lão Quân thùng rác.Thiên thượng thần tiên không cần gì đó, đâu đến nhân gian lại đều thành trí bảo.Vật phẩm nhất: Chỉ còn lại có bán khỏa toái điệu đan dược cửu chuyển hoàn hồn đan cái chai.Lâm Nhiễm ăn vào cái chai dược, kỳ tích bàn bình phục, thậm chí ngay cả nhan giá trị đều trở nên cao hơn nhất mảng lớn, sau đó nàng xem chính mình chi phiếu ba vị sổ ngạch trống...# tiền tiêu xong rồi, nhân còn chưa có chết làm sao bây giờ? #Vật phẩm nhị: Rách tung toé Càn Khôn túiTuy rằng rách nát, nhưng còn có thể trang không ít này nọ. Lâm duyệt cảm thấy, này ngoạn ý giống như có thể dùng để biểu diễn ma thuật.# ngươi nghĩ rằng ta và ngươi ở biến ma thuật, kỳ thật ta ở cách dùng thuật #Vật phẩm tam: Có vết rách Càn Khôn kínhLâm Nhiễm: Ma kính ma kính nói cho ta biết, của ta lão công ở nơi nào?Càn Khôn kính hình ảnh: Mai tuyết .Lâm Nhiễm: ? ? ?…
[Tình đầu của nhau] [nam x nam] [Đời thường chữa lành] [Tình yêu đô thị] [Thanh xuân vườn trường] [Furry/Người thú] [Hài hước mặn mòi] [Mưa dầm thấm lâu]Năm 2778, Trái Đất bị càn quét bởi một cơn sốt "thú hóa", lặng lẽ mở ra kỷ nguyên nơi con người và người thú cùng chung sống.Lê Lôi là một cậu người thú hệ hổ mang chuẩn phong cách "tứ chi phát triển, bài tập vứt xó". Sở hữu chiều cao tận hai mét mốt nhưng lúc nào cũng toe toét nụ cười ngu ngơ, trông cậu chàng chẳng khác gì một con mèo bự đi lạc vào trường cấp ba. Trong khi đó, Nguyễn Diệp là một người thú hệ chó Samoyed với thành tích luôn vững vàng trong top 10 của lớp, lại còn cực kỳ được lòng mọi người. Dáng người tròn trịa cùng nụ cười hiền khô khiến cậu được cả khối phong làm "cục bông chữa lành biết đi".Một sự cố bóng rổ trong tiết thể dục đã vô tình kéo hai người lại thành "bạn bè" - mặc dù Lê Lôi cứ đinh ninh cả hai đã là anh em chí cốt vào sinh ra tử, còn Nguyễn Diệp thì chỉ thấy cái nếp nhăn trên não của con hổ này kì cục tới mức làm người ta nhức đầu."Sao cậu cứ bám theo tôi mãi thế?""Tôi đang nghiên cứu thói quen sinh hoạt của loài hổ.""...Tôi là người.""Cậu chắc chưa?"Từ những ngày tháng ở cạnh nhau đầy trái khuấy thời cấp ba, cho đến lúc tình cờ gặp lại khi cả hai đã ra trường lăn lộn với đời; từ khoảng thời gian dè dặt dọn về sống chung, cho đến lời tỏ tình ngốc nghếch vào một đêm bình thường nào đó. Hai anh chàng "trai thẳng" đã từng bước xích lại gần nhau giữa những ngày tháng đời thường dở khóc dở cười.…
Viết sau khi đã dọn nhà xong…
Tôi tên là Star.Tôi lớn lên trong trại mồ côi ở vùng rìa Galar - nơi không có ai chờ tôi về, và cũng chẳng ai nhớ tôi đi.Tôi sống lặng lẽ, không gây sự, không thân với ai. Đến cả đám Pokémon hoang trong sân trại cũng né tôi như né bệnh.Tôi quen với điều đó. Quen với sự cô độc. Cho đến khi con bé đó xuất hiện.Galaxy.Một đứa nhóc ồn ào, gầy nhom, tóc rối tung và miệng thì lúc nào cũng cười toe dù mắt đã sưng đỏ.Ngày đầu tiên tới trại, nó đã ngồi cạnh tôi, vừa ăn vừa thao thao bất tuyệt. "Cậu tên Star hả? Trùng hợp ghê! Tớ là Galaxy! Star với Galaxy nè! Định mệnh không?"Tôi không trả lời. Nhưng từ hôm đó, nó cứ bám lấy tôi.---Không ai trong trại chơi với Galaxy - nó quá quậy, quá ồn.Không ai trong trại chơi với tôi - tôi quá lặng lẽ, quá xa cách.Nhưng bằng cách nào đó, chúng tôi lại chơi được với nhau.Tôi từng nghĩ, chắc sớm muộn gì nó cũng chán tôi mà bỏ đi.Nhưng nó không đi.---Chúng tôi lớn lên cùng nhau. Cùng leo cây trốn quản lý, chia nhau thanh kẹo duy nhất từ trò chơi dại dột, cãi nhau vì cái chăn ngủ... rồi lại làm hòa vì trời lạnh.Chúng tôi chẳng có gì giống nhau, ngoại trừ việc... không ai muốn mình bị bỏ lại một lần nữa.Và rồi, một ngày, trại thông báo: "Hai đứa đến tuổi rồi. Một tuần nữa được rời đi, bắt đầu hành trình của mình."Tôi không nói gì. Galaxy thì nhảy cẫng lên.Chúng tôi chẳng có Pokémon.Không có tiền.Không biết đi đâu - nhưng nơi nào có Galaxy nơi đó là nhà...với tôiNgày đăng : 7/7/2025Kết thúc : Không rõChỉ đăng ở Wattpad - @caduoi…
🌧️ Em Đứng Sau Nắng, Anh Đứng Sau Mưa 🌤️Một câu chuyện không phải để kể lại, mà để lặng im cảm nhận.Có những người từng là nắng - rực rỡ và chói lòa, nhưng chẳng thể sưởi ấm được trái tim đã trót đứng sau mưa.Có những cảm xúc tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một ánh nhìn, một câu nói cũ... lại ùa về như thước phim tua ngược.Và cũng có những cuộc hôn nhân tưởng chừng yên ổn, lại có thể rạn vỡ bởi một cái tên chưa từng được nhắc đến.Đây là câu chuyện về những người trẻ đứng trước ngã rẽ giữa lý trí và xúc cảm, giữa trách nhiệm và khao khát rất thật trong tim mình. Không ai đúng, chẳng ai sai, chỉ là họ... đã từng yêu.📝 Lời nhắn từ tác giả:Xin chào mọi người!Tác phẩm này mình đã ấp ủ từ năm 2018, viết rồi lại cất, ngập ngừng rồi lại xoá... mãi đến hôm nay mới gom đủ dũng khí để đăng lên và chia sẻ với mọi người.Mình biết mình còn non tay, cốt truyện còn nhiều chỗ cần hoàn thiện - nên nếu bạn đọc đến đây và muốn góp ý cho mình, thật sự mình sẽ trân trọng vô cùng.Mong rằng bạn sẽ yêu thương những nhân vật của mình như cách mình đã thương họ suốt bấy nhiêu năm.Cảm ơn vì đã ghé qua một góc nhỏ trong thế giới này.Mình là một tân binh mới toe, rất mong được chào đón. 💛…