Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tại trường Nam Ngạn, mọi thứ đều rực rỡ và hoàn hảo như một kịch bản được lập trình sẵn. Giữa đám đông đang cuồng nhiệt vì "Ánh trăng sáng" Thẩm Vân Hi, chỉ có Trình Nhất Kỳ tỉnh táo nhận ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Hắn nhìn thấy những dòng lệnh lơ lửng trên đầu mọi người, nhận ra nụ cười của bạn bè chỉ là những pixel bị lỗi, và chính hắn chỉ là một "vệt mực thừa" không có lấy một dòng thoại.Trình Nhất Kỳ gặp Phan Diệp An - một lỗi hệ thống bị tác giả bỏ rơi. Thay vì yêu nhau, họ trở thành đồng minh trong một cuộc đảo chính điên rồn- phá nát cốt truyện để giành lấy tự do. Họ đi xuyên qua những trang giấy nháp, ăn những dấu chấm câu để tồn tại và quyết tâm giết chết "Cái kết" đã định sẵn.…
Khi thế giới ngừng quay, người ta tưởng các anh hùng sẽ biến mất cùng ánh sáng.Nhưng không.Họ vẫn sống - chỉ là sống sót.Ba cô gái từng là biểu tượng của công lý, niềm vui và sức mạnh, giờ mắc kẹt trong những giảng đường lạnh lẽo, nơi luật pháp, nghệ thuật và cái chết được gọi tên bằng ngôn ngữ học thuật. Blossom kiểm soát mọi thứ trừ chính mình. Bubbles cười cho cả thế giới xem, rồi khóc một mình trong bóng tối. Buttercup không còn đấm vỡ kẻ thù - chỉ lặng lẽ đứng giữa ranh giới của tồn tại và biến mất.Ở phía bên kia của ký ức, ba chàng trai từng là bóng đêm đối nghịch ánh sáng đã...rời đi. Không ồn ào, không tuyên bố. Chỉ để lại những khoảng trống không ai dám gọi tên.Brick mang theo chiến lược và sự kiệt quệ. Boomer bóp méo thực tại thành nghệ thuật. Butch mài ngôn ngữ thành vũ khí, sắc đến mức có thể giết người mà không cần ra tay."Khi Thế Giới Ngừng Quay" không kể về việc cứu thành phố.Nó kể về những kẻ ở lại và những kẻ biến mất,về học đường phủ đầy tro tàn siêu anh hùng, về công lý không còn trong sáng, cái đẹp không còn vô tội, và câu hỏi đau nhất:Nếu ánh sáng từng tồn tại - vì sao bóng tối vẫn thắng?Một fanfiction hậu siêu anh hùng, nơi hành động nhường chỗ cho đấu trí, nơi mỗi nhân vật là một tàn dư sống sót của thời đại đã chết,và mỗi chương truyện là một nhịp tim chậm rãi...trước khi thế giới dừng hẳn.…
"Thế gian nơi kẻ ham tiền bạc,ham hư danh,một kẻ thề không làm tổn hại linh hồn dường như không nên tồn tại."Doleria - Đại lục nơi kẻ chết bị lãng quên vĩnh viễn, kẻ sống mang lời nguyền kéo dài. Một kiếm sĩ tóc trắng thề không giết người, giữa thế giới Đả thuật đầy hận thù và ảo mộng.#DarkFantasy #KiếmHiệp #HuyềnHuyễn #TiênHiệp #Bleerer #ĐảThuật #TừChốiHậnThù #Ziou #Longma #WattpadVietNam #TruyệnViệt #Fantasy #Dark #MatureTruyện được hỗ trợ bởi trợ lí là AI.Nhưng phần kịch bản,giọng văn,nhân vật,thế giới thì đều là của mình AI ở đây chỉ giúp chỉnh lại chính tả nên lâu lâu có câu nghe mượt quá thì kkk AI giúp đấy.Ngày đăng tải: 25/2/2026…
Tóm tắt cốt truyện:Bối cảnh:Một thế giới nơi ký ức tiền kiếp là điều bị cấm kỵ. Những ai nhớ được kiếp trước sẽ bị xóa sạch linh hồn để "tái sinh hoàn toàn".---Nhân vật chính:Di Vạn (Ivan) - Một người sống ở thế giới hiện đại, bất ngờ phát hiện mình là người duy nhất còn nhớ được tám kiếp luân hồi trước - và trong tất cả các kiếp đó, anh luôn yêu một người tên Till, nhưng họ chưa bao giờ có kết thúc trọn vẹn.Đế Nhĩ (Till) - Một người lạnh lùng, sống ở thời điểm hiện tại, không nhớ gì về những kiếp trước. Trong hiện tại, anh là bác sĩ tâm thần của Di Vạn, luôn nghĩ Di Vạn bị hoang tưởng khi nhắc đến "tiền kiếp" và "tình yêu bất tử".---Tuyến truyện chính:Di Vạn điên cuồng tìm cách khiến Till nhớ ra anh là ai - dù chỉ một mảnh ký ức. Anh kể lại từng mảnh vỡ trong giấc mơ: từ chiến tranh thời cổ đại, kiếp là thi sĩ thời phong kiến, đến cả thế giới cyberpunk tương lai. Mỗi kiếp họ đều yêu nhau, nhưng đều chết trong bi kịch.Till lúc đầu nghĩ Di Vạn chỉ là bệnh nhân tâm thần, nhưng dần dần, những giấc mơ lạ xuất hiện... những vết sẹo, những bài thơ Di Vạn từng viết trong "mơ", trùng khớp hoàn toàn với những thứ anh chưa từng biết.Khi Till bắt đầu tin, hệ thống quản lý "luân hồi" (một tổ chức siêu nhiên bảo vệ trật tự ký ức) phát hiện ra Di Vạn đã "phá luật". Anh sẽ bị xóa vĩnh viễn khỏi vòng luân hồi, không thể chuyển kiếp nữa.---Cao trào:Till cuối cùng nhớ lại tất cả - từng nụ hôn, từng lần họ bị chia cắt, và những cái chết đau đớn. Nhưng đã quá muộn. Di Vạn…
Ở một ngôi làng tưởng như yên bình, những cái chết kỳ lạ bắt đầu xuất hiện - nạn nhân đều chung một đặc điểm: mất tiếng nói trước khi gục xuống, như thể toàn bộ sự sống bị rút cạn khỏi cơ thể.Cậu học sinh 18 tuổi Akira Kurokage, người vốn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, vô tình bị cuốn vào chuỗi sự kiện ấy.Không phải vì cậu mắc bệnh.Không phải vì cậu là một trong "những kẻ mất tiếng nói".Mà vì cơ thể cậu phản ứng với thảm kịch theo cách không ai giải thích được.Những mảnh ký ức đứt đoạn, những phản xạ vượt xa người thường... tất cả đều báo hiệu rằng bên trong cậu đang tồn tại một điều gì đó bị phong ấn - thứ mà ngay cả chính cậu cũng không dám chạm đến.Khi sự thật về "những kẻ mất tiếng nói" dần lộ diện, những thế lực ngầm bắt đầu chuyển động.Họ không nhắm vào người bệnh.Họ nhắm vào cậu.Bởi trong bóng tối của thế giới này, có một bí mật chỉ mình cậu nắm giữ và chỉ cần cậu chọn sai đường, trật tự thế giới sẽ sụp đổ.Đó không phải câu chuyện về những kẻ đã mất tiếng nói của mình.Đó là câu chuyện về người duy nhất còn nghe được tiếng gọi của sự thật.…
Tác giả: Don NguyễnĐây là một sản phẩm phi thương mại, lấy cảm hứng từ tác phẩm Detroit: Become Human. Vui lòng không sao chép, trích dẫn hoặc sử dụng lại khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản."Xin chào. Tên tôi là Connor. Tôi là nguyên mẫu người máy điều tra do CyberLife phát triển, với nhiệm vụ ngăn chặn và loại trừ những hành vi bất thường của các đơn vị lệch chuẩn."Đôi mắt nâu của anh hướng thẳng về phía trước. Sắc màu ấy không sinh ra từ melanin tự nhiên; đó chỉ là những thụ thể nhân tạo được tinh chỉnh để phản ứng với bước sóng tương ứng. "Tôi không chỉ được lập trình để điều tra, mà còn sở hữu năng lực tác chiến và tấn công mạnh mẽ nhất trong tất cả các dòng người máy từng được tạo ra..."Ánh mắt nâu cụp xuống. Vòng LED bên thái dương phải bỗng nhấp nháy liên tục."Nhưng sau tất cả những thời gian tiếp xúc và tìm hiểu những người máy lệch chuẩn, tôi... tôi cảm thấy..."Anh ngập ngừng. Ánh nhìn lảng đi như muốn tránh một sự thật đang dâng lên, đôi môi mỏng khẽ run, còn yết hầu dao động không ngừng."Tôi cảm thấy tôi cũng giống họ... tôi cũng muốn được trải nghiệm, được tự do, được bình đẳng... như nhân loại - những người đã tạo ra chúng ta."Đôi mắt đơn vị đó giương lên, long lanh giống như có nước mắt đọng lại."Cậu... cậu cũng hiểu được điều đó mà... đúng không?"…
Những năm tháng hai mươi tuổi, Pond Naravit có quan niệm rất rõ ràng về thành công. Rằng chỉ có nỗ lực của bản thân mới không phản bội bản thân, và rằng nỗ lực càng lớn, thành công càng lớn. Có một trí tuệ đủ để tin tưởng vào bản thân và một nền móng sự nghiệp vững vàng là điều quan trọng nhất. Trừ những thứ đó ra, tuổi hai mươi không nên dùng cho điều gì khác hơn.Những năm hai mươi tuổi, Phuwin Tangsakyuen vẫn còn đầy tình yêu. Cậu bao dung với cả thế giới, bao dung nhất với Pond, luôn tìm được lý do để giải thích vì sao mình cần đủ tình cảm cho cả hai, vì sao Pond không cần cố gắng mỉm cười trong những khung hình kỉ niệm.Hai người bọn họ, ai cũng đúng. Không có đúng người sai thời điểm, mọi thứ diễn ra luôn là đúng thời điểm, nên những tảng băng năm hai mươi tuổi của bọn họ cứ thế dần lướt qua nhau.Khối băng Phuwin Tangsakyuen tan vào giữa lòng đại dương.Khối băng Pond Naravit ngày càng vĩ đại hơn, tiến về phía Bắc cực, không mặt trời nào thiêu cháy được.Cre: quaivattihonnLink truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/308898003-nomin-hai-t%C6%B0-h%C3%ACnh-tr%C3%AAn-gi%C3%A2yC huyển ver vì yêu thích tâm lý nhân vật trong truyện, nếu tác giả yêu cầu gỡ truyện mình sẽ gỡ ngay ạ…