Xuyên nhanh
sủng ngọt hay, xuyên nhanh quỷ súc nam thần sủng lên trờiCV: quý công tử wikidich…
sủng ngọt hay, xuyên nhanh quỷ súc nam thần sủng lên trờiCV: quý công tử wikidich…
Bề ngoài cô giống như một bông hoa tinh khiết hấp dẫn lòng người nhưng bên trong lại đang chảy một dòng máu lạnh đến khôn cùng: cô - Đường Kiến Tâm - là một sát thủ đệ nhất. Tôn chỉ của cô là: Không có người cô không giết được, chỉ có kẻ chết mới không thể kêu ra tiếng. Nhưng dù có nằm mơ cô cũng không thể ngờ vì lý do chẳng đâu vào đâu mà cô lỡ có thai với hắn - thủ lĩnh của phe đối địch! - Đường Kiến Tâm, tôi nói cho em biết, một ngày là người của tôi thì cả đời sẽ là người của tôi. Em đừng hoang tưởng rằng sẽ chạy thoát được khỏi lòng bàn tay tôi. Lôi Khiếu Thiên là lão đại của tổ chức hắc đạo "Ngục Thiên Minh" lớn nhất thế giới. Là một người tà mị, lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tình, vui buồn thất thường. Anh chỉ dịu dàng và dùng những mánh khóe thủ đoạn để thể hiện tình yêu của mình với riêng cô.…
Tình yêu dành cho kinh tế mỗi chương là 1 điều lý thú chờ bạn khám phá.…
Mình chỉ post lại từ bản gốc để mình dễ đọcNguồn: diendanlaquydon.comKiếp trước nàng là một cô nhi, bị tổ chức sát thủ đào tạo, cuối cùng lại chết trước ngưỡng cửa làm lại cuộc đời.Không ngờ, nàng không những không chết, mà còn lưu lạc dị thế. Nàng thề, kiếp này không đứng dưới bóng lưng của cường giả, mà còn đứng đầu trong cường giả.Không còn là tuyệt đỉnh phế vật, nàng tài năng khuynh thế. Bảo vệ gia đình, đánh tiểu nhân, đến thần giới làm hội trưởng lão kêu cha gọi mẹ.Để xem, nàng làm thế nào khuynh nhân, khiến cho gã vốn bất cần lạnh lùng kia không phải nàng thì không gả?Mình chỉ post từ chương 1-11 và từ chương 202 trở về sau, (từ chương 12-201 bạn có thể qua trang bạn andrena109 đọc hoặc lên trang chủ coi)…
Sau này khi váy cưới em chạm đất trở thành cô dâu của người khác, anh vẫn là tín ngưởng duy nhất trong lòng của em. Sau này khi anh khoác vào bộ âu phục, trở thành chú rể của người khác, em vẫn là giấc mộng thuở ban đầu của anh.…
"Thế gian này có đến vạn người. Cớ sao người ta yêu mãi là nàng. Nữ nhi ngang tàng, kêu ngạo. Nếu có kiếp sau ta mong ta sẽ gặp lại nàng. Rồi cùng bên nhau đến răng long đầu bạc."Thể loại: xuyên khôngTg: Mễ Bối…
Một câu truyện tình yêu ngược trước sủng sau có sự xuất hiện của bảo bối đáng yêu trong cuộc tình này.Trích đoạn ngắn:[ Cố Hành Thâm là người giám hộ]"Buông tay tôi ra nhanh lên!""Có buông ra hay không thì trả lời đi?""Nếu còn không buông ra tôi sẽ cắn đấy!""Tôi sẽ thực sự cắn đấy!""Nói cho anh biết tôi từng bị chó cắn!"Không đợi tiểu quái thú mở miệng, cầm thú đã chế trụ cái gáy của cô ngăn chặn lại cái miệng độc kia.Sáng sớm hôm sau."Cố Hành Thâm, anh có biết đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?""Hửm? Chuyện gì?""Qủa thực là chuyện điên rồ thiên lý bất dung!" Tiểu quái thú bi phẫn không thôi nắm chặt quả đấm nhỏ."Em thừa dịp anh uống say chiếm tiện nghi của anh? Ừm, quả thật điên rồ""..." Hộc máu bỏ mình.[Người yêu cũ Tần Nghiêu]"Bạn học Tần tiểu Nghiêu, anh biết không? Trước lúc gặp được anh, thế giới của tôi xen lẫn giữa trắng và đen...""..." Tần Nghiêu có chút kích động nhìn cô."Sau khi gặp được anh, oa... toàn đen...""..."[Bảo bối Cố Tiểu Niệm]◆Kế hoạch A của bảo bối---- mỹ nhân kế◆"Mẹ, tiểu Niệm rốt cuộc cũng tìm được mẹ. Sau này Tiểu Niệm sẽ là ánh mắt của mẹ""Ta có Coke là đủ rồi""Mẹ, mẹ lạnh không, Tiểu Niệm cho mẹ ấm áp""Không cần""Mẹ, mẹ có sợ không? Tiểu Niệm ngủ với mẹ""Không cần""Mẹ, hôn hôn...""...""Con trai à, con phụ trách bán manh là được rồi. Loại dụ sắc này là công việc cần tính kỹ thuật cao, giao cho cha là được!" Cố Hành Thâm khuyên nhủ."Mẹ hiện tại không nhìn thấy, cha không có bất luận ưu thế gì cả, ngay cả xúc cảm cũng là Tiểu Niệm mềm…
Hoàng Hạ bỏ lại thành phố hoa lệ lên miền phố núi làm công việc freelancer để cố quên mối tình đầu vừa tan vỡ. Ngôi nhà cô sắp tá túc có rất nhiều đàn ông, trong số đó có hai người đang đợi chờ cô. Một người mới đợi chỉ vài ngày, còn người kia đợi cô đã mấy mươi năm. Họ chờ cô đến để làm gì?…
"Nha! Của ta điện hạ... Ko cần... Quá sâu..." "Nga? Kia như vậy đâu? Bảo bối." "Ân... A... Ko nên đụng nơi đó..." "Tại sao vậy chứ?" "Nha... Ko... Cho ta... Julian... Trời ạ..." "Ko cần kêu trời, ngươi ở đây trên giường ta, Kathleen, ta sẽ là của ngươi thiên." "Chán ghét, ngươi khi dễ người ta..." "Bảo bối, của ngươi biểu tình nói cho ta ngươi thật thích. Ân?" "A - - Julian - - "…
Thể loại: Đồng nhân...Yokai...Yêu quái... Thần đạo...Ma.... Huyền huyễn...siêu nhiên... Gió thổi hoa anh đào rơi nhẹTiếng ve sầu kêu gọi hè chuyển giao Lá phong nhuộm đỏ dòng suối mátTầng tầng lớp lớp bởi Tuyết hoa.…
Tôi mồ côi từ khi còn nhỏ vì vậy khuôn măt mẹ cũng như dáng hình đều nằm trong trí tưởng tượng cũng như trong giấc mơ mỗi đêm. Có một đêm tối trời khi chỉ còn những tiếng kêu của những chus dế mèn cùng nhau chò truyện tôi bông giật mình của âm thanh ken két nhu có ai đó mở cửa tôi giật mình nhìn ra cửa và thấy hình bóng một người phụ nữ giang rộng cánh tay như muốn ôm toi đó la câu truyên tôi muốn kể dưới đây…
Văn án Hắn, đáng yêu mà mơ hồ, tinh xảo mà thiện lương, Tiểu Tiểu đích trong lòng không có gì nguyện vọng, chí nguyện làm một cái khoái hoạt đích gạo kê trùng; Hắn, lãnh khốc mà đạm mạc, hờ hững mà vô tình, trên đại lục nhất thần bí đích một cung đứng đầu, trong mắt trong lòng chưa từng có một vật; Bản xác nhận không hề giao tế đích hai người, lại nhân tiễn không ngừng đích tình duyến mà tiếp tục dây dưa cả đời. "Thực xin lỗi. . . . . ." Tiểu Tiểu đích thiên hạ ngày sơ phục địa cúi đầu đích, con gà con trác thước bình thường, thoạt nhìn rất đáng thương; Mà nam nhân nhìn thấy bé đáng thương địa bộ dáng, đã sớm tức giận cái gì đều không có ; "Lại đây." Nam nhân vẻ mặt bất đắc dĩ rồi lại mắt hàm sủng nịch, chẳng qua bị kêu đích thiên hạ một chút phản ứng đều không có; Không quá thích hợp, nam nhân quá khứ đem cúi đầu đích tiểu nhân ôm vào trong lòng,ngực cúi đầu vừa thấy, thủ một chút, im lặng không nói gì; Nguyên bản hẳn là ở giải thích đích bé sớm nhắm mắt lại cùng chu nghiệp đoàn mặt đi. Tiểu Tiểu Lại Trùng ở dị thế đích mấu chốt tự: Tiểu Tiểu Lại Trùng ở dị thế, Lục gió nhẹ, ấm áp sủng nịch, Vân Thiên Triệt, Đông Phương Lục, huyết tộc…
M viết trong lúc ức chế bị kêu lùn ..Có sao đâu,lùn nhỏ nhắn , lùn dthương cơ!?…
(Vườn sao băng + Một lít nước mắt) Một lít mỉm cườiHán Việt: [ hoa dạng + nhất công thăng nhãn lệ ] nhất công thăng vi tiếuTác giả: Liên LạcVăn án:Đầu năm nay xuyên qua không phải là cơm ngon rượu say.Khúc Phi xuyên qua, xuyên thành bệnh nan y thiếu niên.Câu cửa miệng nói, mỗi cái phúc hắc nam nhân sau lưng đều sẽ có một cái yên lặng bảo hộ trung khuyển...Phúc hắc xuất hiện, trung khuyển đúng chỗVì thế, chuyện xưa triển khai.Ốm đau cùng khổ bi, với yêu say đắm trung đều hóa thành hỉ nhạc.Sung sướng nhẹ nhàng hướng HE, 1V1 kết cục!Không thấy quá nguyên tác người đọc có thể đương nguyên sang xem, tỏa định chương không không ảnh hưởng đọcTag: Xuyên qua thời không hào môn thế gia dị năng phim NhậtTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ikeuchi Aya ┃ vai phụ: Doumyouji, Hanazawa Rui, Doumyouji Tsubaki, Asou Haruto, Yukimura Seiichi, Aizawa Kousaku┃ cái khác: vườn sao băng, một lít nước mắt, loạn nhập (song đầu khuyển, code blue cứu hộ máy bay trực thăng bác sĩ, tennis vương tử ~…
📚 TẬP 1: Chiều hôm ấy tôi không mang về một cuốn sáchCuối tháng Bảy. Nắng chưa gắt hẳn, nhưng vẫn đủ để khiến tôi nheo mắt khi đạp xe qua con phố cũ. Phố huyện buổi chiều không ồn ào, từng cơn gió nhẹ lướt qua làm mái tóc tôi khẽ tung bay. Tôi ghé vào hiệu sách quen bên đường - nơi đã gắn với tôi từ những năm cấp hai. Cửa kính mở ra kêu "ting" một tiếng khẽ, mùi giấy mới và điều hòa phả ra dịu mát, xoa dịu cái oi bức ngoài kia.Tôi bước chậm rãi giữa những kệ sách cao ngất, tay lướt nhẹ trên gáy sách như một thói quen cũ. Tôi dừng lại ở kệ sách kỹ năng học sinh - nơi có cuốn sách tôi đã muốn mua từ lâu. Nó nằm trên tầng cao nhất của kệ, cách xa tầm với của tôi chỉ vài phân, nhưng lại như xa cả một bầu trời. Tôi thử kiễng chân, nghiêng người, đưa tay lên lần nữa... vẫn không chạm tới.Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, thì...Một bàn tay khác bất ngờ vươn tới, lấy cuốn sách xuống chỉ trong một động tác dứt khoát. Bàn tay ấy thon dài, chắc chắn - và khiến tim tôi bất giác khựng lại nửa nhịp.- "Của bạn." - Giọng cậu trầm thấp, vừa đủ nghe, như tiếng nhạc nền trong một buổi chiều không nắng.Tôi quay lại.Và... ánh mắt chúng tôi chạm nhau.Chỉ một khoảnh khắc thôi. Ngắn đến mức nếu không để ý kỹ có lẽ sẽ bỏ qua. Nhưng với tôi, nó như một nhịp lặng kéo dài vô tận.Đôi mắt ấy - sâu, tĩnh lặng, không gợn sóng nhưng đủ khiến tôi luống cuống. Chúng không sắc bén, không lạnh lùng, cũng chẳng quá thân thiện - chỉ có một điều gì đó rất lặng, rất thật... và khó nắm bắt. Giống như đứng trước một mặt hồ b…
"Đi một vòng thật xa rồi mình đã tìm được điều gì!"…