tro ngân hà ;; yoonseok
"nắng tan thành tro, trăng tàn phiêu dạt,mây hóa phù du."…
"nắng tan thành tro, trăng tàn phiêu dạt,mây hóa phù du."…
Thư gửi chàngYêu chàng từ cái nhìn đầu tiên Nhớ chàng sau một đêm không gặp Chẳng còn mùi hương bên chóp mũi Chẳng còn tiếng nói vẳng bên tai Kỉ niệm xưa giờ xa rồi Ánh mắt chàng nhìn ta đã khác Không còn dịu dàng trong ánh mắt Thay vào đó là sự mỉa mai Thiếp chẳng biết mình đã làm gì sai Hay ai đó khiến đôi ta hiểu lầm Ta tin tình yêu giữa hai ta Sẽ hóa giải được mọi thứ Nhưng ta sai rồi , thực sự sai rồi Chàng không nghe một lời giải thích Chẳng nhìn thấy ánh mắt ta cầu xin Bỏ mặc ta trên nền đất lạnh giá Tuyết đã rơi , ta chẳng hề hay biết Chỉ nhìn về phía xa xa Nơi bóng hình chàng đã khuất Ta ngồi đó chẳng biết tới bao giờ Tim ta đau lắm ! Chàng có biết không ? Có nghe tiếng nó khẽ kêu ? Có lẽ giờ đôi ta xa cách Hai phương trời tách biệt Mãi chẳng tìm thấy nhau Tạm biệt người ta yêu nhất Vẫn yêu chàng dù có ra sao .…
cô yêu hắn hắn lấy lần đầu của côhắn hứa chỉ có mk côhắn thất hứahắn kêu cô làm tình nhân của hắn.......cô có thaicô bỏ điđể lại hắn tuyệt vọng........…
À thì, thanh xuân như một tách trà ấy mà.…
Giới thiệu về con người chúng tớ…
Tựa : Vương Triều Đế Hậu Thể loại : Ngôn tình cổ trang, cung đấu, chính trị, đam mỹ hintTác giả : Me :"> Note : Dựa trên lịch sử và dã sử Việt Nam thời Lê Sơ.Văn án : "Nét mày ai đã họa ra dáng vẻ của giang sơn?Ngón tay ai đã được giấc mộng điểm tô thắm đượm nét e thẹn?Trăng như nước. Hoa tựa lửa. Phản chiếu một bầu trời trong.Thanh xuân của ai chưa từng trải qua một lần mơ màng?Trong giấc mộng chàng thường nhớ về hình dáng xa xăm ban đầu.Người không hỏi thế sự từng là một cô nương bướng bỉnh.Thiên đường sao khó tới. Yêu và hận không dễ quên.Thương đau này xin để thời gian lưu giữ lại trong lòng bàn tay.Dám vì thiên hạ trước. yêu hận xin lưu luyến ngàn năm.Nhan sắc yêu kiều cũng tựa khói phủ mây trời.Dám vì thiên hạ trước. vì giấc mộng cũ mà lưu luyến vạn lầntrần thế hồng nhan đợi ngày hoa nở trăng tròn.Dám vì thiên hạ trước. Vì yêu hận lưu luyến ngàn năm.Nhan sắc đằm thắm yêu kiều cũng tựa khói phủ mây trời.Dám vì thiên hạ trước. Vì giấc mộng cũ mà lưu luyến vạn lần.Trần thế hồng nhan đợi ngày hoa nở trăng tròn. "( Dám vì thiên hạ trước - Lương Tịnh Dĩnh )Ngọc Dao trên đỉnh đèo cao, hướng mắt về phía hoàng thành Thăng Long thấp thoáng trong ánh mặt trời của buổi chiều tà, nơi đó có những kỉ niệm đẹp, cũng có những nỗi đau thấu tận tâm can , những uất ức không thể kêu than cùng ai. Nàng đã trải qua hết, và giờ đây thoát dc khỏi nơi ấy, liệu nàng có thực sự tìm được bình yên ?…
Chàng sủng nàng , yêu thương nàng , o để nàng chịu 1 chút thương tổn . -Đánh tàn phế cháu của thừa tướng " sao không kêu bọn ám đánh giúp ! Có mệt không !" -Làm nổ tung biệt viện " cho nàng huỷ đi . Không bị thương là được" -Trốn đi chơi biệt tích 1 tuần " tập hợp ám vệ tìm vương phi về " Liệu câu truyện sẽ ra sao khi một ngưoi thế kỉ 21 như cô lại được trở về cổ dai gặp được vị vương gia này Nàng là thiên tài trong các thiên tài Mọi lĩnh vực từ luyện đan đến thuần thú nàng đều khiến mọi người phải ghen tị Liêu tình yêu vann kiếp vẫn bên nhau có thể gắn kết số phận họ không ??? Mọi người ủng hộ like và comment Mk mỗi tuần sẽ ra hai chap nhac Mọi ngừoi vui lòng tôn trọng đây lac tác phẩm của mình lên có j mọi ngừoi phải hỏi trc ý kiến của mình nhé Mong mọi người ấn nút theo dõi mình a Cầu ủng hộ vote nhé mọi người…
Hãy đọc và cảm nhận lời nhắn nhủ của tôi để các bạn cùng nhau tạo nên kỉ niệm đẹp với wannaone …
Tân hôn nữa năm,Lục Văn Bân mang theo tiểu tam đang mang thai vào cửa,ép tôi ly hôn,bạo lực với tôi còn tính kế muốn đem bán tôi cho tên đàn ông già ! Hoắc Nhất Hàng nói với tôi :"gả cho anh,anh nhiều tiền,đẹp trai,cuộc sống tốt !" Ban ngày chúng ta có thể đoàn kết mạnh mẽ,đem những ai đã từng khi dễ chúng ta,ngược đến họ phải khóc lóc kêu mẹ."Ban đêm có thể kết hợp chặt chẽ,đem những vui sướng đã từng thiếu,bù lại gấp đôi..."…
Lãnh Ngạo Thiên cao cao tại thượng nhìn xuống Hạ Nhiên . Ánh nắng xuyên qua cửa kiến phủ cả người hắn làm cho cả người Lãnh Ngạo Thiên thêm cao quý lạnh lùng .Hắn đây là muốn xem con mèo hoang này rốt cục muốn chống đối hắn tới bao giờ. Hạ Nhiên bị hắn nhìn mà lòng lạnh rung nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tỉnh nhìn hắn : - Tổng tài anh kêu tôi vào đây làm gì. Nếu anh kêu tôi vào đây để nhìn tôi với ánh mắt cao thượng đó thì tôi đã biết anh cao cao tại thượng thế nào . Còn nếu không có việc gì nữa tôi xin phép về phòng tiếp tục làm việc. Không đợi Lãnh Ngạo Thiên nói câu nào cô quay lưng đi thẳng ra cánh cửa. Vừa mới ra khỏi phòng Hạ Nhiên thở phào nhẹ nhõm mà lầm bầm rời đi : - Nếu mình mà ở đó thêm chút nào nữa chỉ sợ bị cái tên đó đóng băng mất thôi. Nhưng có điều đáng thương cho Hạ Nhiên là những gì cô nói người nào đó đã nghe rõ ràng không sót chữ nào rồi. Ai ! Trước phòng có camera mà không để ý.…
Hách Vô Song là một cô nhi, trước lúc năm tuổi, Hách Vô Song đã trải qua giai đoạn tuổi thơ vô cùng buồn khổ trong cô nhi viện. Mỗi ngày ăn thiếu mặc ít, còn thường xuyên bị người mắng nhiếc, đánh đập. Sau lúc năm tuổi, Hách Vô Song được một ông lão hiền lành nhận về nuôi. Từ đó, Hách Vô Song trở thành cháu gái của bác sĩ Y học cổ truyền tài giỏi và sống cuộc đời êm ả cho đến năm hai mươi hai tuổi, ông nội Hách qua đời vì tuổi già, Hách Vô Song một mình gánh vác hiệu thuốc nhỏ mà ông để lại.Thế sự vô thường, nửa năm sau đó, sinh mệnh của Hách Vô Song cũng chấm dứt bởi dịch bệnh hoành hành. Thừa hưởng hết kiến thức Y dược một đời của ông nội Hách, kỳ nan tạp chứng nào Hách Vô Song cũng chữa trị được, lúc dịch bệnh đột ngột xảy ra, chỉ tiếc Hách Vô Song chưa kịp biết rõ nguồn gốc của bệnh dịch đã phải xuống Hoàng Tuyền.Cõi U Minh vì sao chẳng có âm thanh kêu khóc, gào thét thảm thiết của ma quỷ?Vì sao chỉ có tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió thổi vi vu và thanh âm trong trẻo, êm tai của chuông gió?Hách Vô Song mở mắt ra, cũng là lúc nàng chính thức đón nhận một nhân sinh mới. Một cơ hội tái sinh mà có lẽ là do Trời cao thương xót, nên đã vẽ thêm một nét bút cho số mệnh của Hách Vô Song.Nơi đây không phải ở thế kỷ 21?Là Thần Minh đại lục, thế giới Tu Chân?Liệu rằng Hách Vô Song ta có thể sống yên ổn ở Tu Chân giới này?Ồ, hóa ra gia thế của thân thể này hùng hậu như vậy.Xích Diễm - Mặc Sĩ thế gia, một trong bảy đại thế gia của Thần Minh đại lục. Đời đời vinh hiển, nhân tài vô số, t…
Truyện kể về một người bình thường có một "căn bệnh" thú vị trong người mà đâu đó trên thế giới này sẽ có người giống như tôi.Kể từ khi tôi nhận thức được những thứ cơ bản trong cuộc sống thì tôi luôn có những giấc mơ rất kì lạ. Lúc đầu tôi cứ nghĩ chỉ là suy nghĩ nhiều hoặc mình muốn sự việc gì đó mới mơ như vậy nhưng dường như không phải. Những giấc mơ này không liên quan gì đến đời sống và những thứ tôi mong muốn.Nó như đang ở một thế giới khác vậy. Nó rất thật, thật đến mức tôi không dám ngủ. Lúc đầu tôi nghĩ chỉ là mộng mị vài hôm vì làm việc mệt mỏi nhưng không. Ngày nào tôi cũng có một giấc mơ hoặc một cơn ác mộng.Tôi cũng tìm hiểu rất nhiều về giấc ngủ nhưng đa phần mọi người cứ kêu khám tâm lý hoặc phớt lờ những gì tôi kể,họ chỉ nghĩ tôi bị ảo tưởng về phim quá nhiều, hoặc nghĩ mình đặc biệt mới nói vậy nhưng không phải tôi thực sự rất khó ngủ. Trung bình người bình thường ngủ 8 tiếng là một giấc ngủ đủ còn tôi chắc 10 tiếng có khi hơn nếu không thì cả ngày cứ buồn ngủ liên tục nó ảnh hưởng đến tôi rất nhiều.Có những lúc tôi còn sợ ngủ có thể nghe rất buồn cười nhưng tôi viết ra câu chuyện này không mong sự cảm thông chỉ là tôi nghĩ còn nhiều người đâu đó vẫn như tôi vẫn phải đấu tranh với giấc ngủ. Khỏang thời gian đầu có lẽ sẽ rất khó khăn nếu ai mắc phải có thể làm bạn sợ ngủ là có thật nhưng dần theo thời gian sẽ không còn giật mình hay sợ hãi. Bây giờ nó như một phần trong tôi,câu chuyện này viết ra là tôi ngẫu hứng muốn sưu tầm những giấc…
Lý Nhiễm Nhiễm võ hiệp xuyên qua tâm đắc --Nếu trời xanh lại cho ta một lần xuyên qua cơ hội, ta sẽ nói tám chữ: Trân ái sinh mệnh, rời xa yêu nghiệt. “Lão nương không phải vật hi sinh! Lão nương không phải vạn năm nữ xứng!”Nàng vốn rất muốn như vậy cao giọng kêu la, nhưng nhất gặp gỡ trong chốn giang hồ đao quang kiếm ảnh liền lập tức yển kỳ tức cổ, từ nay về sau trong lòng duy nhất nguyện vọng đó là -- vô cùng cao hứng ăn cơm, bình an ngủ.…
không thể nào...không thể nào...tại sao...tại...sao tất cả những chuyện tồi tệ nhất trên thế gian này...LẠI ĐẾN VỚI TÔI VẬY CHỨ!!!Tại sao lại luôn quay lưng lại với tôi như vậy...Em xuất hiện đúng là... ánh sáng của cuộc đời tôi... Cảm ơn em vì đã xuất hiện lúc tôi cần và cảm ơn vì đã cho tôi lí do để tiếp tục sống...Xin chào đây là tác phầm đầu tiên của Kỳ có gì sai sót mong m.n chỉ bảo ạ:3!!Mình đang hợp tác với Edo_link sáng tác một tiểu phẩm ạ. Nếu được mong m.n ủng hộ chuyển của bọn mình ạ. Xin cảm ơn.@Edolink_Riukoduong…
Nó trần đình nghi 16t là một hot boy đẹp từng xăng ti mét luôn(gái xếp hàng theo đuổi không điếm xể)là con trai duy nhất của chủ tịch Trần Thiên Thống người đứng đầu trong giới bất động sản ở việt nam...thông minh, học max giỏi nhé.!tính tình kêu ngạo,tự cao, tự đại, hào hoa,vui vẻ bên ngoài nhưng bên trong lại cô đơn lạnh giá, tốt bụng,... 16 năm chưa yêu ai...cô Phạm Thanh Hà 16t một người con gái nhỏ nhắn xinh xắn dễ thương, nhà nghèo chăm học thành tích học tập xuất sắc, hòa đồng, vui vẻ, tốt bụng và cực kì ghét kểu con trai công tử bột... Họ gặp nhau là định mệnh và duyên số đẩy đưa họ đến với nhau hai con người hai cách tính hòa hợp thành một..bước đến đích đến cuối cùng...…
author: nkieukha (pjnkha)…
-" Nhìn kìa Cô gái ấy, thật xinh đẹp , mái tóc vàng lấp lánh , đôi mắt xanh huyền ảo, nhìn dễ thương quá, cô ấy mỉm cười kìa, thật giống tiên nữ"-" Hãy cẩn thẩn! Người hầu mới! Cô ấy là con gái công tước -Kagamine Rin, một tiểu thư độc đoán và rất đáng sợ....Cô biết lão Shik ko?"-" Biết! Hắn ta là tên bá tước chỉ biết bóc lột của cải người khác. Nhưng mà hắn chết rồi"-" đúng thế, Tiểu thư là người giết lão ta đấy." ---------------" Nhìn cô nhóc đó đi, trông thật bẩn thỉu. Mái tóc xanh luộm thộm làm sao, sao cô ta lại xuất hiện ở nơi này chứ"-" À , quý bà. Cô bé đó là Miku Hasture! Cô phục vụ mới ạ"-" Thật mất thẩm mĩ! Trông cô ta ngứa mắt quá!"-" Xin.. lỗi bà , tôi liền kêu cô bé ấy đi chỗ khác liền. Bà cứ việc thưởng thức đồ ăn"-" Hừ !" -------------" Này!Tên tóc vàng, mau lau chùi đi"-" Này , cậu sai nó nhiều quá đấy. Dù sao cậu ta là người cô chủ đem về đấy"-" Thì sao! Cậu ta chỉ được mái tóc vàng với đôi mắt xanh nên tiểu thư mới để ý. Len... hừ .. còn được lấy họ của tiểu thư nữa. Thật không cam tâm -------và những người khác, kaito ,...…