Crush ❤️
Crush tôi menly lắm đấy :>…
Takemichi anh hùng của Toman, Sau bao nhiêu lần quay về quá khứ thì cậu đã cứu đc cả Toman. Năm 26 tuổi Mikey vì bị khả năng hắc ám chiếm lấy nên đã tra tấn cậu vô cùng dã man. Mặc sức cho tụi kia cố gắng ngăn lai nhưng Mikey lại ko nghe theo mà giết hết ko chừa 1 ai. Vào 1 ngày nọ khi đang tra tấn Takemichi thì Mikey có việc gấp cần ra ngoài, quên đóng cửa Takemichi thấy vậy liền chạy trốn khỏi đó cùng lúc đấy Mikey thấy đc liền kêu đàn em đuổi theo. Chạy tới lộ lớn thì có 1 cô gái la lên, Miey quay qua thì cảnh tượng ngay trc mặt đã lm anh choáng ngộp. Takemichi cậu bé có mái tóc đen láy, quần áo xộc xệch, cơ thể đầy thương tích dang nằm trên 1 vũng máu. Nhưng sau đó thì lại có 1 nguồn điện chảy qua ng cậu. Takemichi mở mắt và thấy đc khung cảnh căn phòng lúc trc của mik.KHÔNG LẼ MIK ĐÃ XUYÊN KHÔNG VỀ QUÁ KHỨ RỒI SAO! Cứ gọi tác giả là Nhyy=))TRUYỆN ĐC ĐĂNG TẢI TRÊN WATTAP NẾU THẤY Ở NƠI KHÁC THÌ KO PHẢI LÀ TRUYỆN CỦA MIKYÊU CÁC CÔ<3…
Nguồn: wikidichHán Việt: Trọng sinh hậu, thiếu phu nhân mỗi thiên đô tại nỗ lực phẫn quaiTác giả: Kim Dữ TửTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Phần 291Thời gian đổi mới: 24-08-2022Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Giới giải trí , Đoàn sủng【 bệnh kiều + cố chấp + ngọt sủng + đoàn sủng + phúc hắc + giới giải trí 】Mộ bạch tím trọng sinh.Trọng sinh trước, nàng bị giả dối thân tình che giấu, sinh non cắt gan trụy hải bỏ mình, thâm ái nàng nam nhân vì nàng tuẫn tình.Trọng sinh sau, nàng cùng dối trá người nhà đoạn tuyệt quan hệ, hoả tốc gả cho kiếp trước đối nàng sủng nịch vô độ, hữu cầu tất ứng ôn nay lễ.Cao lãnh cấm dục khi, hắn bóp chặt nàng cằm, "Tím tím, đôi mắt của ngươi chỉ có thể xem ta."Ôn nhu nãi manh khi, hắn hai tay khoanh lại nàng eo nhỏ, "Tím tím, ngươi không thể rời đi ta......"Bệnh kiều cố chấp khi, hắn cầm đao dán nàng mặt, "Tím tím, chạm vào người khác, là phải bị cắt bỏ ngón tay......"…
[ tác giả ] chanh nguyện [ bộ sách giới thiệu vắn tắt ]“Ngươi nói của ta trong ánh mắt có sao, ta đây có thể hay không chỉ làm ngươi một người sao, ta chỉ tưởng chỉ ngươi một người sao”“Trước kia, ta không hiểu, không hiểu cái gì kêu chỉ tâm động. Là ngươi làm cho ta hiểu được, tâm động chính là nhìn đến nàng khổ sở khi muốn phát cuồng, tâm động chính là thấy nàng bị thương khi đau lòng vi bệnh nhẹ”“Yếu vĩnh viễn tin tưởng ta, được không?”Chúng ta, tiêu xài thanh xuân Hắn [ nàng ] nhóm, thuyết minh thanh xuân Tiểu thuyết nhân vật: Dịch Dương Thiên Mặc, Vương Nguyên, Thích Dư Thần, Dịch Dương Thiên Tỉ, Diệp Vi Dương, Vương Tuấn Khải…
1 cô pé tên Đường Vân ...........muốn xem tiếp phải đọc truyện…
Thể loại: FanfictionNhân vật: Kim Taehyung(BTS) _ Jung Eunri*Đôi lời của tác giả:Thật ra đây là tác phẩm đầu tay của mình, mình vẫn chưa có kinh nghiệm nhiều trong việc viết truyện, mình sẽ cố gắng hoàn thành thật tốt tác phẩm này. Mọi người có muốn góp ý gì cứ tự nhiên nói nhé, mình xin nhận góp ý từ mọi người 💜 Yêu mọi người 💜…
Những người mới biết yêu , họ thường yêu đơn phương vì họ sợ phải nói ra tình cảm của mình với người mình yêu. Và rồi tình cảm đó họ cứ dấu mãi, cứ dấu mãi và đến một lúc, họ không thể gặp lại người đó, và không bao giờ nói lên tình cảm của mình được nữa.…
Tôi yêu mùa hạ.Yêu sự tự do khi vào hạ, yêu những ngày đẹp trời của mùa hạ, yêu ánh nắng của mùa hạ, yêu tiếng ve kêu,.. và nhờ có cậu, tôi lại có thêm một lí do để yêu "mùa ký ức" này thêm nữa.…
Những rung động đầu đời của một cô gái chưa nếm thử gia vị tình yêu, của một chàng trai chưa hề vướng bận tình trường…
"Ngươi có biết ta mặc B cup nội y, ta biết ngươi mặc tiểu tân đồ án tứ giác khố;Ngươi có biết ta có cửu khỏa đền bù trở xỉ, ta biết ngươi chân trái có một đạo tứ chỉ trưởng vết sẹo;Ngươi có biết ta mới trước đây đái dầm khứu sự, ta biết ngươi mới trước đây trần truồng gièm pha;Ngươi có biết ta yêu nhất ăn là mứt táo, ta biết ngươi không thích nhất ăn là bạch thủy nấu đản;Ngươi có biết của ta tiểu tính tình, ta biết đến của ngươi ý xấu mắt...Ngươi, có thể bảo ta mơ; ta, có thể gọi ngươi ngựa tre.Nhưng là...Ta tựa hồ càng muốn được xưng là quý phu nhân, ta càng muốn kêu ngươi trần tiên sinh."—— hái tự Trần Tiểu Mạt nhật kí…
lzana lần đầu tiên gặp được bé mèo ấy là vào anh lúc bị bắt nạt,được 1 lúc bổng có 1 con mèo nhảy vào xông đến cào bọn chúng,bọn chúng chạy loạn xạ chỉ con hai người,1 người 1 bé mèo, bổng bé mèo đi tới và liếm vào vết thương và kêu lên1 tiếng như lời an ủi."Meo meow~"bé mèo kêu lên..._____________________________________________________từ lúc Shinichiro chết cũng là lúc cuối cùng gặp bé mèo ấy,cũng đã 3 năm,giờ thì anh cũng đã gặp được con mèo,nó vẫn như thế toàn thân màu trắng tuyết ấy ,đôi mắt Tím đậm ngỡ như vũ trụ .nhưng bổng, anh phát hiện1 điều bất ngờ, bé mèo này lại là 1 con người!_____________________________________________________-truyện này là phi logic nhé :>>-OCC nhân vật-có cảnh kinh dị =))-có cảnh 18+ nhưng không phải H+…
những đứa trẻ từng coi nhau là cả một thế giới một bầu trời của nhau…
ai cũng đã trải qua những thứ tức muốn ói máu ra chưa?Đối với 1 blink như tôi thì đang xem tới đoạn hay của 4 chị rồi lại bị kêu đi học😭😭😭😭😭…
Những mẫu truyện ngắn…
_Thời gian quyết định moi thứ là Fic đầu tay của tớ ^^ Nên mong các bạn sẽ góp ý <3Couple : Jinse ^^ Taesoo >< Jenmin<3Đó là các couple mình sẽ ship trong Fic "Thời Gian Sẽ Quyết Định Mọi Thứ"Phần giới thiệu xong rồi ~Muốn đọc hay không là nằm ở các bạn °° Nhưng mình vẫn hy vọng các bạn sẽ đọc ~~…
Thành phố B năm 2011, cái nắng gay gắt của mùa hè không rực rỡ bằng cuộc chạm trán định mệnh giữa hai tâm hồn vốn thuộc về hai thế giới khác biệt. Nguyễn Khánh Ly, cô gái chuyên Văn với tâm hồn hướng nội, mang vẻ đẹp thanh tú của một nhành hoa hải đường: da trắng, mắt tròn và đôi bàn tay thon thả sinh ra để nâng niu những trang bản thảo. Với chiều cao 1m56 nhỏ nhắn, cô nhìn cuộc đời qua lăng kính của những vần thơ đầy cảm xúc và sự nhạy cảm tinh tế. Thế nhưng, thế giới đầy mộng mơ ấy bỗng chốc bị va chấn bởi sự xuất hiện của Trần Gia Bảo - một "biến số" lạnh lùng mang theo vẻ ngạo nghễ của một thiên tài chuyên Toán.Sở hữu chiều cao 1m90 đầy áp đảo cùng đôi mắt hai mí sắc lạnh, Gia Bảo giống như một bài toán khó chưa có lời giải, luôn giữ khoảng cách với thế giới bằng vẻ ngoài lãnh đạm. Một người dùng trái tim để cảm nhận hơi thở của câu chữ, một người dùng lý trí để phân tích sự vận hành của những con số. Khoảng cách 34cm không chỉ là sự chênh lệch về tầm mắt, mà còn là khoảng cách giữa lãng mạn và thực tế. Liệu sự chân thành của cô nàng nhỏ bé có thể làm tan chảy tảng băng của chàng trai cao kều, hay những định kiến ban đầu sẽ mãi là đường thẳng song song không bao giờ giao nhau? Trong không gian chật hẹp của khu chung cư và những hành lang lớp học, một bản tình ca giữa "Văn" và "Toán" chính thức được bắt đầu.…
ngày xx tháng xx năm xxxxở một quê lúc còn chiến tranh có một cô gái người Thái tên LalisaMonabal cô bị bắt đi quân bọn pháp bắt cô để làm bia đạn lúc đang nghĩ ngơi cô thấy một cô gái bị trêu chọc cô mới cắt tiếng nói "คุณกำลังทำอะไรอยู่?!""bọn bây làm gì vậy!"bọn nó mới kêu"ใช่ เราแค่หัวล้านนิดหน่อย" "dạ dạ tụi em chỉ trọc chơi thôi"cô mới đi chỗ khác và nói "คุณสบายดีไหม?""cô có sao không?"cô gái mới nói"cô nói gì tui không hiểu cô biết nói tiếng Việt không" cô mới biết cô ấy là người Việt Nam rồi cô mới nói được hai ba câu là "cô có sao không?" cô gái ấy mới nói "à không sao không sao" cô gái ấy mới biết cô ấy là người Thái nên cũng nói tiếng Thái rất rõ tuy không phải giọng mẹ đẻ của cô mới nói"คุณชื่ออะไร?" "cô tên gì vậy" cô gái mới trả lời "LalisaMonabal" cô gái mới nói "ฉันจะเรียกชื่อภาษาเวียดนามของคุณว่าเลอซา""vậy tên Việt Nam của cô sẽ là Lệ Sa nha" cô gái cũng đồng ý tồi đó lúc lúc 00h17 phút thấy cô gái lúc sáng chạy đi cô bèn chạy theo và biết cô đã trốn về nhà cô biết lệ sa đo theo mới nói "อย่าซ่อนนะ ฉันรู้ว่าคุณกำลังตามฉันมา""khỏi trốn tui biết cô đang đi theo tui "chỉ một câu nói mà khiến cô giựt mình bảo "คุณรู้ได้อย่างไร?""sao cô biết?" cô mới nói tiếng Việt "vì tui biết rõ cô sẽ luôn đi theo tui nên cô đứng trốn" cô mới bỏ súng và tất cả vũ khí kể cả bộ quân phục và mặc chi…
Hoàng Anh từ nhỏ đã quen ngỗ nghịch. Phúc Dương lại trời sinh lạnh lùng vô tâm. Sinh ra đã là hai cực đối lập, Hoàng Anh ngày ngày bày đủ trò không phải là lừa trộm máy chơi game thì cũng là thả cho gặm nát cuốn sách Dương mới mượn hành hắn lên voi xuống chó. Nhưng Dương không hề giận mà còn.. cười???Hoàng Anh: " Giỏi thì xông vào mà giành, xem cậu hay con chó này khoẻ hơn"Dương: "..." Dương: " Đó là cuốn tớ mượn ông cậu mà, tớ định nay sẽ trả nhưng.."Hoàng Anh: "Hả???"/ Một lúc sau /Hoàng Anh: "Này, Vàng, nhả ra! Nhả ra cho tao! Không được cắn!!" @&₫!#%^*Dương: " ~Xem cậu hay con chó này khoẻ hơn"…