Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau nhiều năm thất nghiệp, cuối cùng tôi-Jone cũng đã có việc làm. Mặc dù đã đi trễ ngày đầu tiên, tôi vẫn được nhân vào làm. Tôi đã bán cho một người dàn ông lạ mặt một chai xăng, và cuối cùng tôi bị bắt vào tù, với một lý do hết sức là ngớ ngẩn…
Đây là tư tưởng, quan niệm nhân sinh của chính mình. Quá trình hình thành tư tưởng bao gồm cả chính bản thân ngộ ra và cả sự học hỏi từ người khác, chọn cái phù hợp, lược bỏ cái không phù hợp với bản thân. Tôi từng tự hỏi chính mình: "Tình là gì?""Sự ấm áp của gia đình là gì?""Tại sao bản thân lại đáng thương đến vậy?""Tôi sinh ra để làm gì?" "Phải làm sao đây?" ... Ngàn vạn câu hỏi khác biểu thị cho sự bất lực.Trải qua vô vàn khó khăn trên thế gian, từng gào thét, khóc lóc, tuyệt vọng, tiêu cực, giờ chỉ còn nụ cười trên môi, trái tim kiên định, tâm kiên trì, sống dựa vào lý trí, vượt qua sự ràng buộc, không sợ khó khăn, chỉ sợ "bình thường". Ai đó cảm thấy tư tưởng bản thân mình phù hợp hơn, có thể bình luận góp ý!…
Author: SetoBeta: JaneDesigner: DẹtMột tuyển tập oneshot, đoản và drabbles về cp BokuAka. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!Văn án: Cú thì cũng yên tĩnh đó, nhưng đôi cú này thì chả bao giờ đâu.…
Kem & Sữa là 1 cặp sóc đất, duyên số đã đưa đẩy 2 đứa được gặp và quấn quýt bên nhau không rời. Trong khi Kem là một chú sóc nghịch ngợm và tinh ranh thì Sữa là một cô sóc khá nhút nhát và nội tâm. Hãy cùng đón xem câu chuyện về 2 cô cậu sóc đáng yêu nào!…
Trích đoạn oneshot 1: Shou ngồi xuống bên cạnh, khẽ vỗ nhẹ vào má Akira. "Dậy uống thuốc đi." Akira mơ màng mở mắt, mất vài giây mới nhận thức được sự hiện diện của Shou. "Shou...?" Giọng cậu khàn đặc. "Uống thuốc rồi ngủ tiếp." Shou đưa ly nước và viên thuốc đến gần. Akira nhăn mặt nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Khi uống xong, cậu thả mình xuống ghế, mắt lim dim. Shou nhìn cậu một lát, rồi đứng dậy đi tìm khăn ấm. Cậu nhẹ nhàng lau trán cho Akira, cử động chậm rãi như sợ làm cậu thức giấc. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào, phủ lên gương mặt Akira một tầng sáng dịu dàng. Cậu ấy trông mong manh hơn hẳn mọi ngày-không còn vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát, mà chỉ là một cậu thiếu niên đang yên bình chìm trong giấc ngủ. Shou nhìn một lúc lâu, rồi thở ra nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt Akira dần hồng hào hơn. Cậu không rời đi ngay mà ngồi xuống cạnh Akira, đôi mắt trầm lặng quan sát từng hơi thở đều đặn của cậu ấy. Và rồi, khi chắc chắn Akira đã ngủ say, Shou khẽ cúi xuống. Một nụ hôn nhẹ như gió thoảng đặt lên trán Akira. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tim Shou lại đập nhanh hơn bình thường. Cậu nhìn gương mặt yên tĩnh trước mắt, nhẹ giọng thì thầm. "Lần sau đừng để bản thân ốm như thế này nữa." Akira không nghe thấy. Nhưng ngay cả khi đang ngủ, khóe môi cậu vẫn khẽ cong lên, như thể đã cảm nhận được sự hiện diện của người bên cạnh._______Fanfic otp: ShouAkira - Tokyo Aliens Author: Lucis Helios - là tuiDo not reup, chuyển ver, mang đi linh tinh.…
Trong lúc chạy trốn vào rừng, Ian lao thẳng vào một bóng một người ẩn náu. Trong sự hoảng loạn, tiếng súng nổ vang, viên đạn xượt qua người đàn ông lạ mặt khiến hắn bị thương. Người đàn ông kia cũng đưa mũi súng trước mặt Ian. Kẹt giữa hai lằn đạn, Ian bị buộc phải đưa kẻ bị thương về nơi ẩn náu của hắn. Trong ngôi nhà hoang tàn, cậu trở thành người hầu hạ cho một tên sát nhân, ngày ngày đối mặt với nỗi sợ hãi và sự bất lực. Liệu cậu có thể chạy thoát hay mãi mãi mắc kẹt trong chiếc lồng mới này? Liệu một mối quan hệ bắt đầu?…
Trong màn đêm dày đặc của số phận, chúng tôi lạc lối giữa những bí ẩn, những vết thương cũ và những cảm xúc chẳng thể gọi tên.Phương-một người mang trong mình quá khứ chằng chịt những bóng tối. Cô không cho phép ai đến gần, nhưng lại không thể rời mắt khỏi Ân-một kẻ kiên trì như ánh lửa nhỏ giữa cơn bão, vừa dịu dàng vừa bất cần.Huy và Dương, hai đường thẳng tưởng như chẳng bao giờ giao nhau, lại bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh khi cố chạy trốn quá khứ.Những linh hồn lang thang trong cuộc đời này, liệu có tìm thấy bến đỗ? Hay rồi cũng chỉ là những kẻ đi lạc, mãi mãi mắc kẹt giữa thực tại và ảo vọng?…
Khánh Mai là một cô học sinh trung học , năm nay 17 tuổi. Đối với tương lai , Khánh Mai chẳng có chút hứng thú , cô đi học nhưng đầu óc lúc nào cũng luôn ưu tư. Nói thẳng ra , cô học hành chẳng giỏi giang , ngoại hình cũng bình thường cô đem lòng thích cậu trai nhỏ tuổi lớp chọn. Cuộc sống vỡ mộng bắt đầu!…