[bbangsaz] vết trầy
vết trầy của mẫn trí không thể lành…
vết trầy của mẫn trí không thể lành…
"Bên kia bầu trời chính là đại dương. Một ngày trời xanh liệu mày có muốn cùng tao tới đó, biết đâu tình cờ mình lại phải lòng nhau..."…
Trong thế giới này hàng vạn hàng vạn người nhưng anh Chỉ Muốn Cùng Em, Chính Là Tốt Nhất. Đó được xem là sự lựa chọn hoàn hảo nhất mà anh lựa chọn. Ngoài ra các cô khác theo anh đó là điều vô nghĩa!Nội dung truyện xoay quanh Kỷ Tư Tuyền và Kiều Dụ khi mà hai người gặp nhau luôn có những mâu thuẫn và nghi ngờ nhất định. Luôn chú trọng từng câu nói về đối phương.Trong lúc gương mặt cô đau khổ nhào vào ngực anh: " Kiều Dụ , em hận anh". Kiều Dụ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, mi mắt giãn ra, mặt thỏa mãn. Tuy là như vậy vẫn còn chút nghi ngờ chưa được giải quyết hoàn toàn.…
hành trình tìm đến tình yêu đích thực của cô gái Purvi và Shreya, liệu cả hai có phải là chân ái của nhau ? hay chỉ là người lạ mà biết hết tất cả về nhau ?…
Cái xóm tụ hợp những con người bình thường của vũ trụ…
đừng chết, anh nhé…
Các bạn độc giả ơi nếu có đọc truyện của mình thì cho mình xin một sao nhé,xin chân thành cảm ơn ạ 🥰…
tuổi mười bảy, cái tuổi đẹp nhất đời người…
100 ngày sau khi em chết…
một con nằm yênmột con đổi chỗ…
to say i love you so…
"Anh đến cùng ngày nắng vàng, khi đi anh lỡ đem những tia nắng ấy đi mất." [Trích đoạn]Trong ánh nắng vàng xế chiều, tôi thấy một bóng người cao lớn che khuất những vạt nắng chỗ tôi. Người vừa đến, một giọng nói lạnh lùng chợt cất lên, lọt vào tai tôi:"Có làm sao không? Đã nhỏ con như vậy rồi lại còn muốn làm khó bản thân nữa?" Giọng Hưng lạnh lùng, một chút tức giận chẳng biết do đâu mà có. Hưng bước lên trước mặt tôi, ngồi khụy một chân xuống, quay lưng về phía tôi, muốn để tôi lên lưng cậu cõng."Thôi không cần đâu, tao tự đi được." Tôi nhẹ giọng, bả vai có hơi run run, giọng khàn đặc như muốn khóc òa ngay tại chỗ."Chậc, tao không đôi co với trẻ con, lên đây đi." Hưng tặc lưỡi một cái, ngoảnh đầu lại nhìn tôi, có đôi chút mất kiên nhẫn.Tôi không thể làm gì khác ngoài việc leo lên lưng để Hưng cõng về phía phòng y tế.Bóng tôi và Hưng hắt xuống từng mảng gạch nơi sân trường, từng bước chân Hưng dẫm lên lá đều nghe bên tai tiếng xào sạc, xào sạc. Từ góc nhìn của tôi, Hưng trông thật cuốn hút bởi góc nghiên từ bên trên xuống của cậu. Đầu cậu hơi lấm tấm mồ hôi nhưng lại có một mùi hương bạc hà quen thuộc vẫn được cậu duy trì từ những năm cấp 2 đến tận bây giờ. Vẫn vương vấn chút đường nét đẹp trai "không tầm thường" của cậu, người này, sao có thể hoàn hảo vậy chứ? Hoàn hảo đến mức như muốn thiêu đốt trái tim người đối diện. Trong phút chốc, sân trường bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, như thể cả thế giới chỉ có mình tôi và Hưng vậy.----Ngày viết: 8/4/2024Book cover…
hay ta bỏ thế giới đằng sau?…
Thành cổ Quảng Trị - 1972Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam - 2025…
"Một ngày muốn nói nhớ anh một trăm lần một phút"…
Cốc cốc .Tận thế gõ cửa nhà bạn rồi đấy…
nốt trầm, nốt luyến…
like my father loves my mom.…
k biết ra truyện gì nên ra cái này =)))…