Hương nắng hạ
Thanh xuân vườn trường Việt Nam…
Thanh xuân vườn trường Việt Nam…
Có lẽ yêu thầm thật sự quá khổ sở, nó giống như 1 cơn giông mùa hạ, có vui có buồn có đau đớn có hạnh phúc, ai cũng muốn họ biết được trái tim ấy của mình nhưng lại chẳng dám nói ra nỗi niềm ấy. Vô cùng đau lòng, nhưng cũng thật để khiến người ta nhớ mãi không thể quên được. Yêu thầm chỉ dám nhìn từ đằng xa trông ngóng họ, nhìn thấy họ vui vẻ chính mình cũng cảm thấy hạnh phúc, là những tiếp xúc nhỏ mà khiến con tim rung động. Vì chính họ mà cố gắng thay đổi và làm điểm sáng chỉ để muốn họ trông thấy. Tình cảm ấy sẽ chẳng ai biết được, luôn thầm lặng, yếu đuối là vậy. Thấy họ đi cùng người khác chính mình chỉ biết mím môi để không bật khóc, đúng rồi làm gì phải là người mà cậu ấy yêu đâu mà có quyền ghen chứ. Cũng chính những con người luôn xuất sắc như Mộc Chi Dương lại khiến cô gái nhỏ Đinh An Vũ đuổi theo cả thời thanh xuân chỉ để mong một lần nắm lấy được ánh hướng dương ấy. Nhưng cũng vô cùng hụt hẫng khi chàng trai cô thầm thương ấy lại như một ánh sáng có rất nhiều người vây quanh, cô chỉ sợ mình không đủ xuất sắc để ở bên người như vậy. Đến sau này gặp lại, anh trở thành một Bác Sĩ xuất sắc còn cô trở thành một luật sư vô cùng ưu tú, duyên phận cứ thế đưa 2 người đến với nhau. Tình cảm anh trao cô là thật, đáp lại thứ tình cảm của cô thời thanh xuân ấy, cho cô một mái nhà hạnh phúc để cô cảm thấy không nuối tiếc những gì khi ở bên anh "An Vũ, em đừng lo nhé, anh sẽ là đường đi của em trong tương lai."…
Thể loại: thanh xuân vườn trường, hệ thống, cường cường, 1x1, hài, thanh mai trúc mã.2 tên học tra suốt ngày đến trường chỉ để cà khịa, đánh nhau rồi làm khùng làm điên. Không ổn lắm cứ như vậy sao??? Dĩ nhiên là không rồi.Càng như vậy tui càng muốn tụi nó phải yêu nhau.Tác giả nở nụ cười gian ác: "Tiểu hệ thống đi ép tụi nó yêu đương cho ta nhanh lên."Hệ thống:...Một ngày đẹp trời nào đấy.Lục Minh tự luyến nói: "Tao cảm thấy mình quá đẹp trai rồi đi."Túc Lăng Hạ vuốt tóc ngược ra đằng sau: "Nhưng mày không đẹp bằng tao được bảo bối à."Đương lúc Lục Minh đang xông vào nắm cổ áo Túc Lăng Hạ tính cho cậu ta một đấm thì trên đầu hai người chợt hiện lên một âm thanh.Ping pong ping pong."Xin chúc mừng hai người đã được lựa chọn để tạo nên cốt truyện thanh xuân vườn trường ngọt ngào và đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Hãy giúp tác giả đại thần của chúng ta tạo ra content theo kịp tiến độ. Thời hạn: 1 năm."Lục Minh, Túc Lăng Hạ be like ????Hệ thống: "Phần thưởng cho hai người đó là kiếm được true love của cuộc đời mình. Thích hong nà🤟"Trò quỷ của ai đó đi. Tiểu hệ thống khả ái: "Không phải đùa đâu không làm cho các ngươi xuyên làm tra công pháo hôi kết cục thảm thương.Cp: Túc Lăng Hạ x Lục Minh, hotboy x hotboyCông thụ trẻ trâu, khùng cả đôi lại còn rất tự luyến. Nồi nào úp vung nồi đấy rất hợp nha.…
Tác giả: Mặc Tây KhaThể loại: Hiện đại, ngọt ngào, thanh xuân học đường, song phương yêu thầm, trúc mã x trúc mã, hỗ sủng, vườn trường, điềm văn, chủ thụ 1v1, HE.Thuộc tính: Học giỏi dịu dàng trung khuyển công × Trùm trường xinh đẹp dễ quạu thụĐộ dài: 102 chương chính truyện + 3 chương ngoại truyệnĐại ca trường Đỗ Kính Chi khiến cho người khác nghe tên thôi cũng mất vía, lại là trúc mã của hạng nhất toàn trường - Chu Mạt, chuyện này cả trường không ai biết.Vào một ngày, đến khi tan học, Đỗ Kính Chi nhón chân cưỡng hôn Chu Mạt, sau đó nhanh chóng bị Chu Mạt hôn ngược lại đến mức hoàn toàn bối rối.Ai mà ngờ sẽ có một ngày, đại ca mang danh bất khả chiến bại ở trường lại bị một học bá chăm ngoan "thu phục"?Đại ca trường, xinh đẹp, xù lông thụ x siêu cấp bao che, dịu dàng, học bá, trung khuyển công.Tìm chữ mấu chốt: Bốn chữ tắt tắt tổng quát: Ngọt ngọt ngọt ngọt!LƯU Ý : TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG VỚI MỤC ĐÍCH ĐỌC OFFLINE. CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, CÓ THỂ XÓA TRUYỆN BẤT CỨ LÚC NÀO!…
Thanh xuân là một cái gì đó không thể quên.Đặc biệt là những năm tháng cấp ba đó là lúc chúng ta thay đổi bản thân kết giao nhữbg bạn bè mới , hay có 1 mối liên kết với 1 điều gì đó mà tuởng chừng chúng ta sẽ chẳng có mối liên hệ nào cả----------------------------------------------------- Cuộc sống Trần Ngọc Mai Linh cũng vậy cô và người bạn cùng bạn cùng bàn của mình có 1 mối liên kết đặng biệt nào đó mà không ai hay biết . " Mai Linh cậu có biết cậu và nắng hạ giống nhau điểm nào không?" " Chỗ nào? " " Nắng hạ rọi xuống , làm cho lòng tôi ấm áp và hạnh phúc"
Câu truyện này tớ lấy cảm hứng từ một số bộ txvt bên trung quốc và một số bộ gl. đây sẽ là thể loại gl nên bạn nào thích thì đọc còn không thì mình hoan hỉ thôi nè🥰🥰…
Thể loại: Ngôn tình, học đường, chữa lành, thanh xuân vườn trường.Giới thiệu:Chẳng ai biết được sự cá tính bên trong tôi chính là những vết thương lòng đau đớn giằng xé trong cơ thể yếu ớt này của chính mình. Tôi ghét cái sự tệ hại, yếu đuối này của bản thân. Vì thế nên tôi tự chọn cách sống riêng cho bản thân, một mình ôm lấy những nỗi đau, tủi hờn đã dày vò tôi trong quá khứ. Còn cậu, vậy mà lại đoái hoài đến con người vốn chả khác gì một thằng con trai như tôi lại dang tay ôm lấy thân thể yếu đuối này mà an ủi, chữa lành những vết thương dường như đã không còn lành lặn như trước.…
Linh ngập trong vòng tay của bác mình, em cất giọng non nớt:" Bác đừng bỏ con đi nhé ạ?""Ừm, bác thương con lắm. Còn thương sẽ không bỏ lại."Đó là câu nói Lâm nghe thấy từ mẹ mình. Nhiều lần bố cũng nói với cậu như vậy. Cậu hiểu rằng, chỉ khi không còn tình cảm nữa thì mới có thể dứt khoát rời đi, nhẫn tâm vứt bỏ đối phương.Vì là con ngoan trò giỏi nên cậu đã thực hành rất tốt những gì mà cậu nhìn thấy và học hỏi ở bố mẹ mình.Năm cậu 27 tuổi, nhìn Lam đang say giấc bên cạnh mình, Lâm biết mình đã làm được.Lâm đã thương người ta, trao hết ruột gan cho người ta, chỉ sợ người ta lại một lần nữa rơi vào vực thẳm nếu như cậu quay gót rời đi. Chẳng tội gì mà bỏ người ta, kéo mãi mới kéo ra khỏi bóng tối được, chăm mãi mới chịu đơm hoa, dụ mãi người ta mới chịu nói thương mình. Giờ mà bỏ đi thì thằng khác lại lời quá à?"Hôm nay bạn có còn thương tôi không?" Lam vươn vai, hỏi người bên gối.Lâm chụt một cái lên môi cô:" Vẫn thương."…
yêu thầm,he,txvt" Nếu ngày đó cậu ấy dừng bước quay đầu nhìn tôi một lần, thì sẽ chẳng có sự hối tiếc nào ở đây cả..."…
Tên truyện: Thầy Pháp Cũng Muốn Tự Học Buổi TốiTên gốc: Thần Côn (*) Cũng Muốn Tự Học Buổi Tối(*) Có hai nghĩa: một là chỉ thầy pháp, thầy đồng, hai là nghĩa xấu để châm biếm những người gian dối, mê tín, giả thần giả quỷ để lừa bịp nhằm trục lợiTác giả: Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố TửBiên tập: Diệp TỷThể loại: Đam mỹ, vườn trường, linh dị thần quái, đông phương huyền huyễn, huyền học, truyền thuyết thần thoại…
Một mẩu chuyện tình nho nhỏ giữa trăm vàn câu chuyện. Một mẩu chuyện được viết nên từ một cuộc tình tan vỡ. Một mẩu chuyện được viết nên từ một con người tầm phào có niềm tin mãnh liệt với tình yêu.... ~ Tình Đầu biến một kẻ ngu ngơ hoá mộng mơ giữa dòng đời xô ngã~*LƯU Ý ❗️❗️❗️- Thể loại : txvt- Có một số ngôn từ 😈 lưu ý khi đọc - MỌI NGƯỜI ĐỌC VÀ GÓP Í CHO MÌNH NHÉ ❣️( cái gì quan trọng viết hoa🍀)- Một câu chuyện đầu tay nên khá luống cuống mong mng ko chê🙆♀️🙆♀️…
Hôm nay là sinh nhật của cậu ấy, từ hôm thấy cậu ta mặc áo vest đến giờ trái tim tôi đã luôn dành một khoảng cho hình ảnh đó. 11h trưa, mong rằng mưa sớm ngừng vì tôi có người đứng đợi...."ê chạy xe số hay thế mày, tao không biết chạy hự hự" "ơ, xe tay ga hình như vặn ga là lên rồi nhỉ, nhưng mà con gái chạy xe tay ga là oke rồi""thế sau này thi bằng lái thì sao?""ừ nhỉ, với lại chạy xe tay ga làm gì biết bốc đầu. Có muốn thử không ?" lùi số rồi tăng tốc xe"thôi mà, tao khóc đấy"...Cậu bạn Trần Lê Quang Minh là ánh sáng của Nguyễn Hồng Ngọc.....LỊCH RA CHƯƠNG MỚI !!!Thứ 7 hàng tuần...Thứ 5, ngày 10 tháng 8 năm 2023…
Văn ánMùa hạ năm mười bảy tuổi, Lâm An Nhiên gặp Trần Hạo Dương dưới tán phượng đỏ rực.Cô là cô gái dịu dàng, kiên cường, mang trong lòng ước mơ trở thành bác sĩ quân y.Anh là chàng trai cao ngạo, nhiệt huyết, mang giấc mộng trở thành chiến sĩ cảnh sát cơ động.Ngày tháng thanh xuân, họ cùng nhau trải qua vô số kỷ niệm: cùng đi học, cùng rong ruổi trên con đường rợp bóng cây, cùng ngồi bên nhau dưới ánh hoàng hôn... Những tưởng tình yêu ấy sẽ bền lâu mãi mãi.Thế nhưng, khi cánh cửa đại học mở ra, họ buộc phải rẽ sang hai con đường khác nhau. Người chọn buông tay để cả hai có một tương lai tốt hơn. Người ôm trong tim niềm tiếc nuối khôn nguôi.Nhiều năm sau, khi An Nhiên đã khoác lên mình quân phục màu xanh, đứng nơi thao trường đầy gió cát, khi Hạo Dương đã trở thành cảnh sát cơ động, sải bước giữa gian nan và nguy hiểm - định mệnh lại để họ gặp lại nhau.Ánh mắt giao nhau, quá khứ ùa về, tình cảm năm xưa còn chưa kịp tàn phai.Chỉ là, liệu tình yêu thanh xuân đã lỡ nhịp, còn có thể bắt đầu một lần nữa?…
Giới thiệu: Sau hàng loạt biến cố ập đến, Chu Tuệ Nhiên bị chính người thân ruồng bỏ. Nhưng nhờ sự tuyệt tình đấy, em đã gặp được ánh sáng soi rọi quãng đời tăm tối của mình. Thế nhưng, ánh sáng ấy liệu có đủ mạnh để xóa nhòa quá khứ đau thương và dẫn lối Tuệ Nhiên bước tiếp? Hay chỉ là một tia sáng nhất thời thoáng qua - rủ chút lòng thương hại mong manh, rồi cũng sẽ lụi tàn theo năm tháng? Năm năm ấy... rốt cuộc chỉ là sự thương hại thoáng qua. Dù chỉ là một khắc động lòng, liệu có từng hiện hữu trong tim người? " Ngũ Niên Vi Quang - Vạn Niên Vi Ám. " Nửa đời sau của Chu Tuệ Nhiên có hạnh phúc hay không, chỉ mình em thấu tỏ.--- Năm đó, khi hai người tìm thấy nhau, đã có một trái tim âm thầm vỡ vụn. " Tương phùng chưa vẹn tròn đã tiêu vong. " Một năm, hai năm, ba năm, hay là một trăm năm sau, vẫn bất biến. Trái tim ấy vẫn không đổi thay, mãi mãi hướng về Chu Tuệ Nhiên.--- " Ánh nắng của ngày hôm nay không thể sưởi ấm trái tim của ngày hôm qua. Nhưng tớ sẽ là mùa xuân đến và đặt dấu chấm hết cho những bi kịch của cậu, Tuệ Nhiên. " " Tin tôi đi, bầu trời không phải lúc nào cũng màu xám. Chỉ là nỗi buồn của chị đang cố chối bỏ những ngày nắng êm. "-----Lời nói đầu: Bộ tiểu thuyết đầu tay, mong mọi người sẽ thích sự ngọt ngào của nó~.…
Tác giả: Trần Trúc NgânThể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, hài hước, nhẹ nhàng, nhiệt huyết học tập, phấn đấu vì ước mơ.Học bá đứng đầu toàn trường x Thần đồng Văn họcNhân vật chính: Trầm Lục Nam X Nhan KhảNhân vật phụ: Hồ Hữu Khánh, Tần Dật, Tương Mộ, Lâm Nhân, Lý Viên Viên, quý thầy cô và bạn học trường trung học Lâm Hải.Lời nhắn: Ước mơ tuy đẹp, nhưng dáng vẻ phấn đấu và nỗ lực của bạn còn đẹp hơn rất nhiều.Văn án: Tạm thời chưa có văn án chính thức!!…
Nhật ký về thanh xuân vườn trường của một nam sinh tên Đường Lâm Thiên và mối tình đầu lớp 10 của cậu, Hàn Tử Tùng. Mở đầu là Lâm Thiên chán nản nằm ườn ra bàn học, ánh nắng sưởi ấm cậu, vì chưa trải qua một tình yêu bao giờ, nghĩ rằng ai mà thích nổi một đứa trầm như mình cơ chứ. Bỗng một hôm Tử Tùng chuyển từ lớp thường vào lớp chọn 2A, cùng lớp với Lâm Thiên, cậu khá tò mò về nam sinh mới này, bỗng cả hai chạm mắt nhau, thời gian như ngưng đọng, Lâm thiên nghĩ thầm chắc tình cờ thôi! Có vẻ là có hiểu lầm, Lâm Thiên tưởng Tử Tùng thích Mẫn Hy, cô bạn thuở nhỏ của Lâm Thiên nên cậu quyết phải tán đổ tên nhóc mới này, và thế alf ý tưởng điên rồ này ra đời.Chuyện gì sẽ xảy ra, diễn biến ra sao nhỉ...…
texfic + văn xuôi tục + hạt nhài + txvt…
🎀 Học bá ngoan ngoãn x Bệnh kiều cố chấp.🎀 Tác giả: nocjiuu. Hắn là một kẻ điên nhưng chỉ dịu dàng với mình em? Liệu điều này có thể duy trì được bao lâu?. -"Nghiên Nghiên, chỉ cần đừng rời xa tôi. Tôi có thể cho cậu mọi thứ!".🎀 Thể loại: thanh xuân vườn trường, 1v1. ngọt sủng, ngược luyến, song khiết, chiếm hữu, bạch nguyệt quang, sạch, thanh mai trúc mã, tâm cơ, nhược, hiện đại.LƯU Ý ‼️: 🎀 Tình tiết, giải thưởng, nội dung,... trong truyện đều là hư cấu, hoàn toàn không có thật🎀 Kết truyện chưa được xác định🎀 Truyện Có H nhưng khá ít.🎀 Truyện có thể không hợp gu một số bạn.🎀 Tác phẩm đầu tay nếu có sai sót mong mọi người lượng thứ và góp ý.🎀 Không tự ý đưa tác phẩm đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.🎀 Lịch update: không cố định.🎀 Cre ảnh: PinterestNgày đào hố: 06/02/2025.Ngày lấp hố: ???…
"Lớp im lặng."Giọng cô chủ nhiệm vang lên rõ ràng."Giới thiệu với các em, đây là học sinh mới chuyển đến - Phạm An Nguyệt."Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.An Nguyệt đã quen với việc bị nhìn. Từ nhỏ đến lớn, vẻ ngoài của cô luôn dễ khiến người khác chú ý - làn da trắng, gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi rũ xuống khiến cô trông lúc nào cũng dịu dàng. Nhưng cô không thích cảm giác đứng giữa tâm điểm.Cô cúi đầu, nói khẽ:"Chào mọi người."Chỉ vậy thôi.Cả lớp rì rào: "Tên là An Nguyệt sao? Lớp mình cuối cùng cũng có một mỹ nữ rồi!"Cô chủ nhiệm gật đầu, nhìn quanh lớp:"Còn một chỗ trống, em ngồi ở đó."An Nguyệt ngẩng lên.Và rồi, ánh mắt cô dừng lại.Dãy bàn thứ hai từ cuối lớp, sát cửa sổ.Ở đó, có một cậu con trai đang ngồi tựa vào ghế, tay cầm bút, ánh nắng rơi nghiêng trên sống mũi cao thẳng. Đồng phục trường được mặc trên người cậu gọn gàng đến mức gần như lạnh lùng.Gương mặt ấy... quá nổi bật.Không phải kiểu đẹp ồn ào, mà sắc nét, sạch sẽ, mang theo cảm giác xa cách. Lông mày đầy đặn, ánh mắt sâu, khi ngẩng lên nhìn về phía cô, không hề có tò mò hay đánh giá như những người khác.Chỉ là một cái liếc nhìn rất ngắn.Nhưng tim An Nguyệt lại khẽ khựng.Cô không biết vì sao.Cô chủ nhiệm chỉ vào chỗ trống cạnh cậu:"Em ngồi cạnh Duy Anh."…
Diệc Hạ là kiểu con gái dễ bị bỏ qua giữa đám đông. Rụt rè, tự ti, giỏi Văn nhưng luôn quen đứng ở phía sau, nơi không ai chú ý tới. Thế giới của cô gói gọn trong những trang sách và những suy nghĩ không bao giờ nói ra thành lời.Lâm Kỳ thì ngược lại. Nghịch ngợm, thoải mái, học giỏi ngoại ngữ, lúc nào cũng mang theo sự ồn ào vừa đủ để khiến người khác phải để ý. Cậu không cố nổi bật, nhưng sự tồn tại của cậu lại luôn vô tình phá vỡ những khoảng lặng xung quanh.Hai con người tưởng chừng không liên quan ấy lại ngồi cạnh nhau trong một lớp học, bắt đầu từ một chỗ ngồi bên cửa sổ.Từ xa lạ, dè chừng, cho đến quen thuộc lúc nào không hay.Từ việc muốn tránh xa, đến khi nhận ra sự hiện diện của đối phương đã trở thành một phần không thể thiếu.Đây không phải câu chuyện tình yêu ồn ào hay kịch tính.Chỉ là hành trình lớn lên của hai người trẻ, nơi sự im lặng chạm vào sự nghịch ngợm, và thanh xuân trôi qua bằng những cảm xúc rất thật.…