Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Làn gió nhẹ của mùa thu mang theo ánh nắng ấm áp của mặt trời khẽ rơi trên mặt đất. Bánh xe vận mệnh lặng lẽ bắt đầu xoay chuyển. Giữa sân trường rợp bóng cây, cậu thiếu niên ngông cuồng với ánh mắt bất cần đứng dựa hờ vào lan can với nụ cười nửa miệng. Cô nàng học bá bước qua cậu với dáng vẻ bình thản, mái tóc khẽ lay theo gió. Từ khoảnh khắc tưởng chừng vô tình ấy, con đường của hai con người hoàn toàn khác biệt lại bắt đầu giao nhau đã viết nên một thanh xuân vừa rực rỡ. ...…
Văn án:"Mùa hạ năm đó, cậu chính là tia nắng ấm len lỏi qua những cành phượng đỏ, vương lên má tớ vệt hồng của sự ngượng ngùng.""Dưới tán phượng đỏ năm ấy, đôi má ửng hồng còn vương vệt nắng của cậu, đã vẽ nên mùa "Hạ" rạng rỡ nhất đời học sinh của tớ."Cre ảnh: pinterestNgày đăng: 19122023…
Thể loại: thanh xuân, đơn phương, sad ending, âm dương cách biệt"Cậu đọc được những dòng nhật ký của cô vào lễ tưởng niệm".Một cuốn sổ màu xanh lam rơi lại bên vệ đường.Một lời tỏ tình muộn màng đến mức người nhận chẳng thể đáp lại.Cô đã rời đi vào mùa hạ năm ấy, âm thầm như cơn mưa rào tháng sáu.Đến rồi đi, chẳng kịp để lại cầu vồng.…
Nguyên An - một thiếu nữ bị bạo lực và có chứng trầm cảm nhẹCô gặp một thiếu niên ấm áp - Tạ Quân CửuTrong quãng thời gian u ám nhất, chính cậu đã vươn tay ra và cứu rỗi cô. Nguyên An rung động trước thiếu niên đó. Cô mượn danh nghĩa bạn bè để thân thiết với cậu. Tình cảm ngày một lớn, Nguyên An nghĩ đã đến lúc bày tỏ.Nhưng cô vẫn luôn do dự vì mối tình đầu dang dở thời ấu thơ, do dự vì lời hẹn ước bên nhau một đời, do dự vì. . . đánh mất tình bạn - sợi dây liên kết giữa hai người.Và cô cũng không biết được, cậu ấy. . . chính là một vực sâu khác của cô ?…
Có những mùa thu không rực rỡ nhưng vẫn khiến người ta nhớ mãi.Có những ánh nhìn vô tình, rồi thành điều không thể quên.Không có lời tỏ tình, không hẹn hò, chỉ là từng chi tiết nhỏ, từng ánh mắt chạm nhau - để rồi một ngày, lòng người khẽ rung động.Nhưng thanh xuân vốn chẳng bao giờ đứng yên.Có những người mới xuất hiện, có những đổi thay không thể tránh, và có những điều không kịp gọi thành tên...Đây là câu chuyện về những năm tháng đã từng lặng lẽ rung động - và cả hành trình dài phía sau, khi chúng ta học cách bước vào đời, giữ lại hoặc buông tay.…
Câu chuyện về một nhóm những người bạn trẻ, hành trình trải nghiệm, đánh mất, lạc lối, tìm lại được chính bản thân mình,...Lấy bối cảnh ở Trung Quốc, Anh Quốc,...Mỗi nhân vật đều là nhân vật chính trong câu chuyện của họ. ___________________________________________________…
Cách thức yêu đương của học sinh ưu tú khác người thường đến thế nào? Học bá lạnh nhạt, nghiêm túc, lý tưởng cao cả là học, học, học. Về cảm xúc, ngây ngô như tờ giấy trắng. Về dỗi hờn nũng nịu, là cao thủ trong cao thủ.Học tra tinh thần xán lạn, tính cách vui vẻ, có tác dụng nhiều nhất khi tấu hài. Ưu điểm là khiến người khác thoải mái vui vẻ, khuyết điểm duy nhất là học không vào. Học bá x học tra, mỗi ngày chuyện cười không hồi kết.…
Vào hai năm trước, gia đình Đào Mạn Yên đột ngột chuyển đi thành phố khác sinh sống. Cô không có thời gian kịp chào tạm biệt Giang Trì Viễn, đây là điều để lại trong lòng người học bá lạnh lùng đó một khoảng trống qua hai năm vẫn chưa có lời giải đáp.Hai năm sau cô lại trở về chốn ấy, được nhập học vào khối 11 lớp A1 trường Trung Học Đông Hoài. Lại được giáo viên chủ nhiệm phân ngồi vào vị trí cạnh Giang Trì Viễn nhưng cô lại vờ như chưa từng quen biết cậu.Nhưng làm sao cậu có thể quên được ánh mắt từng khiến cậu rung động cả một mùa hè năm mười bốn tuổi?Một người giả vờ đã quên. Một người giả vờ không để tâm.Rốt cuộc là thời gian trôi qua... hay tình cảm vẫn chưa từng rời đi?…
" Chuyên hóa mà không chỉ cho bạn được bài này hả, kém! " - Giọng nói mỉa mai của nhỏ vang lên, cái thanh âm ấy như muốn cầm dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của cậu." Có phải thần đâu mà tao phải chỉ cho mày, ông đây không thánh thiện tới vậy đâu nhá"-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------" Chuyên toán ơi, cho mình làm quen nha! "Cậu trai nói chuyện như muốn ăn đòn ấy đáp lời cô:- Gọi tên tui đàng hoàng thì tui sẽ suy nghĩ về chuyện này!…
- 𝒱𝒾̣ 𝓀𝑒̣𝑜 𝒷𝒶̣𝒸 𝒽𝒶̀ 𝒸𝓊̉𝒶 𝓀𝑒̉ 𝓂𝑜̣̂𝓃𝑔 𝓂𝑜̛ -Do có lẽ mình đang ở trong độ tuổi mơ mộng nên cảm xúc, những rung động của mình luôn trào dâng một cách kì lạ và mãnh liệt. Và nơi đây sẽ là nơi mình viết nên những câu chuyện bằng chính những cảm xúc ấy.(mình đăng trên mangatoon nữa nha)…
-Nhân vật: Nhật Hạ , Đăng Khoa -Giới thiệu: Tiếng chim kêu lích nhích trên cành cây với những tán lá xum xuê xanh mát, những tia nắng chiếu rọi vào sân tạo nên một khung cảnh yên bình. ... -"Nhật Hạ, mày đừng ngồi lì một chỗ nữa, mau ra ngoài chơi đi" -"Vâng thưa mẹ"Haiz nghỉ hè mà mẹ lại đưa tôi về quê đã thế còn bảo đi chơi lúc trời đang nắng, hết hè chắc thành mực 1 nắng quá- Tôi vừa nghĩ vừa đi ra ngoài.Nhìn thấy các ông bà ngồi ngoài cây đa đang nói chuyện rôm rả nên tôi chọn tìm chỗ khác yên tĩnh hơn,đi được 1 đoạn thì tôi nhìn thấy một con suối và bên cạnh đó là một cậu thiếu niên với mái tóc đen óng đang bay trước gió.Thấy thế tôi mới tiến lại gần,ở ngoài suối nên gió rất mát và xung quanh chỉ có tiếng gió. Chính vì sự yên tĩnh đấy nên cậu ta dễ dàng phát hiện ra có người phía sau. Vì bối rối quá nên tôi nở một nụ cười và nói: -" X..Xin chào" ..... (Shinnie)…
Nguyễn Ngọc Ánh Dương tựa như sinh ra trong ánh sáng.Cô lớn lên giữa yêu thương, với một trái tim tin vào thế giới và một nụ cười luôn hướng về phía trước.Lê Trường Phong thì ngược lại. Cậu mang trong mình một quá khứ không ai chạm tới, sống bằng kỷ luật, thành tích và sự im lặng, như một cơn gió không cho phép mình dừng lại.Họ chạm mắt nhau trong ngày đầu cấp 3-một khoảnh khắc ngắn ngủi, một ánh nhìn chạm nhau, và hai quỹ đạo bắt đầu thay đổi.Ánh Dương bước về phía Trường Phong bằng sự ấm áp tự nhiên của mình. Còn Phong, lần đầu tiên trong đời, không biết phải tránh hay nên ở lại.Giữa một người luôn tỏa sángvà một người chỉ biết đi về phía trước trong cô độc, tình cảm nảy sinh không ồn ào, nhưng đủ mạnh để làm rung chuyển cả hai.…
Ngôn tình, pha chút đam mỹ, hiện đại, thanh xuân vườn trường cho đến trưởng thành, 1x1, HE, ngọt, ngược đủ bộ Nam Chính: Tống Duy Trường Nữ Chính: Ngọc Thiên TúLưu ý truyện hoàn toàn hư cấu, sẽ có một số địa danh , nhưng cũng sẽ được che tên mang tính giải trí và do chính mình viết ra, và mình là người Việt Nam nên một số ngôn từ vừa địa phương có phần mộc mạc, mong mọi người thông cảm đón nhận , với tâm thế vui vẻ, hài lòng, góp ý nhaCảm ơn các bạn rất nhiều Nhớ bình luận cho truyện thêm nhiều thú vị nhaMãi Yêu các bạn đọc…
KHS - Kanghoon School là một trong những ngôi trường nổi tiếng bậc nhất ở Hàn Quốc, là nơi mà tụ họp rất nhiều học sinh giỏi đạt được những thành tích xuất sắc.Kang Haley, Min Chaewon, Kim Bogu là 3 học sinh tiêu biểu và cũng là 3 học sinh giỏi nhất của trường.Đặc biệt hai cái tên Kang Haley và Kim Bogu nổi tiếng với sự cạnh tranh, đấu đá lẫn nhau. Hai người này không khi nào là ngừng cố gắng để đè bẹp đối phương.Trong khi hai người kia không ngừng đấu đá lẫn nhau thì Min Chaewon lại là dạng người trái ngược hoàn toàn với hai người, anh là một người sống hướng nội và khá nhút nhát, thường xuyên bị một vài nhóm người đe dọa và bắt nạt.Liệu cuộc sống học sinh của họ có gì thú vị? Ngoài việc chỉ suốt ngày cạnh tranh lẫn nhau thì chuyện tình cảm của họ cũng rất đặc biệt...…
Đông Hạ - học bá nổi tiếng, lạnh lùng và khó gần, chuyển trường giữa học kỳ với bảng thành tích khiến cả lớp phải nín thở. Cậu đến, mang theo sự im lặng sắc bén và một khí chất khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa... không dám lại gần.Cho đến khi Trạch Vu xuất hiện.Học sinh đứng top đầu của lớp, giỏi, tự tin, và đặc biệt... cực kỳ phiền phức. Từ ngày Đông Hạ chuyển tới, Trạch Vu như thể tìm được "đối thủ trời sinh".Cả lớp chỉ biết thở dài nhìn hai học bá ngày ngày đấu đá - thi đua điểm số, cà khịa từng câu, lời qua tiếng lại không ai chịu thua.Nhưng có những thứ, càng đấu, càng loạn.Có những cảm xúc, càng chối bỏ, lại càng rõ ràng.Khi học bá lạnh lùng gặp phải học bá mặt dày.Là ganh đua, là chọc ghẹo, hay là... rung động đầu đời?…
Lời nói đầu :• Đây là tác phẩm đầu tay của Tác giả. Truyện kể về tình yêu của chính Tác giả với người ấy như chính chuyện tình của Dạ Minh và Minh Thanh. Mong độc giả sẽ yêu thích truyện này •x•Văn án :• Dạ Minh gặp Minh Thanh trong một buổi chiều thu lạc lối, giữa lá vàng và tiếng guitar dịu nhẹ. Từ đó, em bước vào những năm tháng thanh xuân vừa được che chở, vừa âm thầm yêu một người luôn giữ khoảng cách mang tên "bù đắp". Khi trưởng thành, Dạ Minh chọn đứng bên người khác để Minh Thanh có thể rời đi mà không day dứt, giấu kín căn bệnh ác nghiệt đang từng ngày lấy đi sự sống của mình. Đến khi Minh Thanh hiểu ra tất cả, lời hứa năm xưa đã trở thành điều không thể thực hiện - chỉ còn lại ánh đèn sân khấu, tiếng guitar cũ và một mùa thu không bao giờ quay lại.Thể loại:• Thanh xuân vườn trường• Ngôn tình• Ngọt• BE ( Bad Ending ) Chúc các bạn đọc chuyện vui vẻ :>…
Lục Chí Viễn x Mộc MiênNăm lớp 9, Mộc Miên bị một nhóm bạn trong lớp cô lập, chẳng ai thật sự chơi cùng. Trong những ngày tháng lặng lẽ nhất, cô tải một ứng dụng trò chuyện để tìm người tâm sự và vô tình quen biết Lục Chí Viễn. Qua từng cuộc trò chuyện, hai người dần trở nên thân thiết, đến mức quyết định gặp nhau ngoài đời. Nhưng gặp rồi mới biết, hóa ra lại là oan gia - ấn tượng đầu chẳng mấy tốt đẹp khiến mối quan hệ online cũng vì thế mà kết thúc. Trớ trêu thay, cuối năm lớp 11, Lục Chí Viễn chuyển về đúng ngôi trường Mộc Miên đang học. Hai người tưởng như đã quên lại lần nữa vướng vào một mối quan hệ còn rắc rối hơn cả trước kia.…
Thẩm Thượng Kỳ là một cậu ấm nhà giàu học ở ngồi trường danh giá nhưng sau một lần được Lục Huyền Châu giúp đỡ cậu đã thích cô gái nhìn nhỏ bé mà dũng cảm ấy, sau khi theo đuổi thành công Lục Huyền Châu thì cậu đã chuyển đến học ở ngôi trường của cô trường Trung học Gia Thanh cả hai cũng gặp không ít khó khăn trong quá trình trưởng thành khi cùng nhau bước vào cùng ngôi trường đại học. Sau tốt nghiệp một năm gia đình Thẩm Thượng kỳ gặp biến cố vì giúp anh mà gia đình Lục Huyền Châu phá sản, vì không muốn anh bận lòng vì mình một mình Lục Huyền Châu phải làm việc ở nước ngoài khiến Thẩm Thượng Kỳ hiểu lầm. Sau khi cô được điều chuyển về nước cả hai gặp lại nhau hoá giải khúc mắc và sống hạnh phúc bên nhau đến bạc đầu…
Cuối cấp là khoảng thời gian kì lạ. Ai cũng nói về tương lai, về chia tay, về những điều phải bước tiếp, nhưng hiếm ai nhắc đến những cảm xúc âm thầm tồn tại suốt một quãng đường dài.Tề Ôn Hạ Kỳ là một cô gái như thế. Cá tính, ít nói, luôn giữ cho mình vẻ bình thản. Ở lớp học, cô thường ngồi gần cửa sổ, nơi ánh sáng tràn vào mỗi buổi sáng và cũng là nơi ánh mắt cô đôi lần dừng lại lâu hơn cần thiết. Hạ Kỳ không hay nói ra suy nghĩ của mình, chỉ dùng vài câu đùa thoáng qua để che giấu những điều không tiện gọi tên.Ở dãy lớp đối diện, Nhược Ái Hy Lân luôn xuất hiện với dáng vẻ điềm tĩnh và kín kẽ. Cô học giỏi, sống kỷ luật, dường như chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Ái Hy Lân giống như một khoảng lặng - càng quan sát, người ta càng không hiểu được bên trong cô đang nghĩ gì.Hai người học khác lớp.Giữa họ chỉ là hai khung cửa sổ song song, một hành lang ngắn và những ánh nhìn lặng lẽ. Không ai bước qua ranh giới đó, cũng không ai chắc rằng mình còn đủ thời gian để thử.Bởi cuối cấp rồi,có những điều nếu không nói ra...sẽ mãi nằm lại giữa hai khung cửa sổ ấy.…
Tuổi thơ của Giang Ngữ Tâm khép lại trong máu và nước mắt: cha mẹ mất vì một vụ tai nạn, chị Thanh Thanh người duy nhất yêu thương và chăm sóc cô cũng bị sát hại dã man. Nỗi đau quá lớn biến trái tim cô thành tro tàn từ khi mới10 tuổi.Cô chọn con đường trở thành bác sĩ, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, nhưng đó không phải là sứ mệnh cứu người, mà là lớp mặt nạ che giấu mối thù sâu luôn âm ỉ trong lòng côĐịnh mệnh đưa Ngữ Tâm gặp Lục Thời Dữ chàng trai dịu dàng, chân thành, nhưng cũng chính là con trai của kẻ thù. Dưới danh nghĩa bạn gái, cô từng bước tiếp cận anh, lợi dụng tình yêu của anh để tiến gần hơn tới kẻ đã hủy hoại gia đình mình.Ngày qua ngày, bàn tay của bác sĩ lại trở thành công cụ gieo rắc cái chết. Khi kẻ thù cuối cùng gục ngã, cô đã trả được thù... nhưng trái tim bỗng run rẩy, vì tình yêu nơi Thời Dữ đã ăn sâu vào máu.Thế nhưng, định mệnh vốn tàn nhẫn. Một tai nạn bất ngờ đã cướp đi người duy nhất có thể chắp vá trái tim đã chết của cô.Lúc ôm Thời Dữ trong vòng tay, nước mắt Ngữ Tâm tuôn rơi, nhưng tất cả đã quá muộn.…